Chương 77: Chương 76: Ngoại truyện

Editor: Chang + Beta: Linh, Amouriel

Quen nhau 20 năm.

Kết hôn được 10 năm.

Giang Ninh và Chu Liệt đột nhiên bước vào thời kỳ yêu đương mới.

Mỗi ngày đều ngọt ngào như mật.

Khi Giáng sinh đến gần, anh đưa ra ý kiến về "Hưởng tuần trăng mật."

Đối với các cặp vợ chồng trẻ thực sự, tuần trăng mật quả thật là một điều vô cùng tốt đẹp.

Nhưng đối với Giang Ninh và Chu Liệt mà nói, vẫn còn có một vấn đề nhỏ.

Giang Ninh hỏi, "Chúng ta đi hưởng tuần trăng mật, vậy Tiểu Hành và Tiểu Điềm thì sao bây giờ?"

Không bao giờ có thể đưa hai đứa trẻ đi hưởng tuần trăng mật được

Nếu vậy thì khác gì so với ở nhà.

Chu Liệt hiển nhiên là đã nghĩ tới vấn đề này.

Anh tự tin nói, "Em cứ yên tâm, gần đây có người đang nghỉ tết, vừa lúc giúp chúng ta chăm sóc bọn nhỏ."

Vậy nên...

Gia đình họ xuất hiện ở thành phố A.

Chính xác hơn mà nói, là xuất hiện ở trong nhà Tần Niệm.

Mấy năm nay, Tần Niệm tiếp nhận phần lớn nhiệm vụ công việc lúc trước của Chu Liệt, lại có sự hỗ trợ đắc lực Chu Liệt, sự nghiệp phất lên như diều gặp gió.

Bây giờ cô ấy đã mua một căn biệt thự hai tầng cao trên dưới ba trăm mét vuông ở khu trung tâm xa hoa nhất của thành phố A.

Toàn bộ cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn quay mặt về phía nam nhìn ra cảnh về đêm của thành phố.

Một ngôi nhà như vậy, cho dù một nhà bốn người của Chu Liệt vào ở, cũng không tính là chật chội.

"Cháu chào dì ạ ~"

Giang Hành và Chu Điềm lễ phép chào hỏi Tần Niệm.

Hai đứa một người tay cầm hoa, một người cầm bánh ngọt.

Tất cả đều là quà kỷ niệm.

Hai đứa nhỏ vừa trắng trẻo vừa sạch sẽ rất đáng yêu.

Tần Niệm là một cô gái độc thân, phải thừa nhận rằng cô ấy rất thích một đàn con như vậy.

Nhưng mà.

Khi cô ấy nghe Chu Liệt nói, anh bảo cô ấy giúp trông con của bọn họ.

Tần Niệm toàn thân tràn ngập kháng cự.

Cô ấy là một nữ cấp trên ma quỷ có thể dọa người mới khóc trong công ty, sao có thể chung sống hòa bình với đàn con của loài người được.

Nhưng Chu Liệt híp mắt lại đáy mắt người đàn ông lộ ra một ánh sáng nguy hiểm tỏa ra bốn phía.

''Tần Niệm, chẳng lẽ cô quên chuyện lúc trước rồi à?''

Sau lưng Tần Niệm nhất thời ớn lạnh cả người.

Trước đó cô ấy giấu Chu Liệt gặp Giang Ninh lên kế hoạch ly hôn với Chu Liệt.

Đủ để Chu Liệt ghi hận cô ấy cả đời.

Xem như cô ấy nợ Chu Liệt một cái nhân tình lớn.

Không thể không trả giá vào lúc này.

Tần Niệm đồng ý giúp bọn họ trông chừng đứa trẻ

Nhưng...

"A Ninh, cô thật vất vả mới đến thành A một chuyến, tôi nói cho cô biết, quán bar ở thành A siêu nổi tiếng đấy, cô có muốn đi ra ngoài uống rượu với tôi không?"

Tần Niệm vẻ mặt xấu xa dụ dỗ Giang Ninh.

Giang Ninh đối với quán bar, thật ra không hứng thú tí nào.

Nhưng Tần Niệm ở bên tai cô thì thào nói, "Cô không muốn biết Chu Liệt học ở đại học trông như thế nào sao?"

Giang Ninh giống như một con cá mắc câu, lập tức rung động rồi.

Đương nhiên Chu Liệt không đồng ý sắc mặt tối sầm.

Nhưng khi Giang Ninh nói cô muốn đi, Chu Liệt vẫn gật đầu.

Ngày hôm đó.

Đó là một đêm của phụ nữ

Chu Liệt ở lại trong biệt thự của Tần Niệm trông đứa trẻ.

....

Tần Niệm muốn làm chuyện xấu, nhưng cũng không dám làm chuyện xấu.

Dù sao người đàn ông Chu Liệt kia, thật sự quá thù dai.

Cô ấy đã chọn một quán bar sạch sẽ.

Không có nhiều người, âm nhạc nhẹ nhàng, gọi một ly cocktail có nồng độ cồn không cao.

Hai người phụ nữ, ngồi bên cạnh một cái bàn chân cao, chậm rãi nói chuyện.

"Chu Liệt ấy à.... Lúc anh ấy còn đi học... Thật sự quá nhàm chán... Tôi chưa bao giờ thấy một người nhàm chán như vậy...''

"Không phải ở thư viện đọc sách thì là làm việc ở bên ngoài... Nếu không phải mỗi ngày còn về ký túc xá đi ngủ, tôi cũng không thấy anh ấy đâu, cũng không ai biết..."

"Cô có biết không..... Lớp học của họ chơi bóng rổ, thiếu một người thay thế ... Vóc dáng anh ấy rất cao, bèn kéo anh ấy đi lấp đầy nhân số... Anh ấy thậm chí còn không đi! Nói rằng sẽ chậm trễ trong việc kiếm tiền của mình!"

"Chán lắm... Không thú vị tí nào... Hết lần này tới lần khác... Lợi hại như vậy... Thật sự rất lợi hại..."

" Vị giáo sư già nghiêm khắc nhất trong khoa của chúng tôi cưng chiều anh ấy như con trai vậy...Hận không thể đưa anh ấy về nhà. .. "

"Tôi cứ nghĩ cả đời này anh ấy sẽ như vậy ... Học xong đại học, rồi học nghiên cứu sinh sau đó học Tiến sĩ... Liều mạng học tập..."

"Nhưng cô có biết không.....Có một thời gian, Chu Liệt không đến thư viện.''

"Chuyện này... Như một cỗ máy vận chuyển tốc độ cao, đột nhiên dừng lại, trở nên chậm chạp..."

"Tôi rất tò mò...Thật sự rất tò mò... Có một lần, lúc tổ chúng tôi làm bài tập, bèn không nhịn được mà hỏi anh ấy..."

"Cô có biết anh ấy nói gì với tôi không?''

Tần Niệm kéo cằm, híp mắt, uống say rượu, say sưa hỏi Giang Ninh.

Giang Ninh nghe cô ấy như say rượu mê man nói.

Nửa thật nửa giả.

Một nửa tâm sự, một nửa phàn nàn.

Cô hỏi: "Nói gì vậy?"

Tần Niệm nhếch đôi môi đỏ mọng, cúi đầu cười, "Ha ha, anh ấy nói với tôi... Anh nói, ''Có người muốn đến trường đại học tìm tôi, tôi không muốn rời xa trường sớm như vậy''... Lý do gì buồn cười thế... Ha ha..."

Cô ấy mỉm cười thêm vài tiếng nữa, cúi đầu uống rượu. Giấu đi sự cay đắng nổi lên trong đáy mắt.

Bởi vì Tần Niệm vẫn nhớ rõ, khi đó Chu Liệt trả lời cô ấy, trên mặt người đàn ông hiện lên vẻ dịu dàng.

Đó là một mặt khác Tần Niệm chưa từng nhìn thấy.

Cũng lúc đó, Tần Niệm vô cùng chắc chắn Chu Liệt nhìn như người nhàm chán nhưng trong lòng cất giấu một người rất sâu.

Mối tình thầm kín của cô ấy cứ thế mà kết thúc..

Tần Niệm uống rượu, lại lải nhải nói một ít chuyện trong trường đại học

Trong đầu Giang Ninh, lời nói vừa rồi vẫn còn đó.

[Có người muốn đến trường đại học tìm tôi, tôi không muốn rời xa trường sớm như vậy.....]

Lúc đó cô 18 tuổi, cô đã hứa với Chu Liệt.

Chu Liệt ngồi chờ đợi mà cô không đến, nhưng làm sao anh có thể một mình chống đỡ được như vậy.

Không sao đâu.

Tất cả đã trôi qua rồi.

Mà bây giờ họ đang ở bên nhau.

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Cẩu Tại Phàm Gian Ức Vạn Năm, Nữ Đế Là Ta Tiểu Thanh Mai

Ngô Trường Sinh xuyên việt tu tiên thế giới, thức tỉnh Trường Sinh hệ thống, chỉ cần đi ngủ liền có thể tăng trưởng tuổi thọ cùng điểm thuộc tính. Từ đó, hắn đánh nhau đánh giết giết lại không hứng thú, chỉ muốn yên lặng đi ngủ, thuận tiện. . . Cho cố nhân […]
0.0 296 Chương

Ta, Lúc Tuổi Già Thánh Địa Lão Tổ, Thu Đồ Liền Có Thể Kéo Dài Tính Mạng

Xuyên việt huyền huyễn thế giới, Trần Huyền nội quyển ròng rã 10 vạn năm, theo một cái thường thường không có gì lạ tạp dịch, một đường cuốn thành vạn cổ vô địch, độc đoán càn khôn chiến lực trần nhà — — Thiên Đế. Vốn cho rằng cuối cùng có thể như vậy […]
0.0 192 Chương

Khắc Mệnh Võ Tiên: Yêu Ma, Ta Muốn Ngươi Giúp Ta Trường Sinh

Yêu ma loạn thế. Đại Ngu vương triều tiếng kêu than dậy khắp trời đất, mỗi cái thành trì thảm trạng cùng “Sư Đà lĩnh” tương xứng. “Khô lâu như lĩnh, hài cốt như rừng. ” Phương Lai xuyên việt mà đến giấu trong lòng “Hệ thống”, theo tiểu bộ khoái làm đến Trấn Ma […]
0.0 325 Chương

Bắt Đầu Long Tượng Bàn Nhược Công, Ta Muốn Giết Xuyên Thế Giới!

Đây là cái võ đạo thông thần thế giới. Lục Thiếu Du, vốn là một núi thôn thiếu niên, một ngày mã tặc giết thôn, hắn thế mà tại truy sát bên dưới, thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, đồng thời thu hoạch được giết chóc hệ thống. Giết địch liền có thể mạnh lên, […]
0.0 328 Chương

Toàn Dân Tu Tiên: Gấp Trăm Lần Thưởng Cho

« B.faloo mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân tu tiên: Gấp trăm lần thưởng cho » Nên đọc chú thích bên dưới, vì trong truyện có nhiều điều chưa nói kỹ, đến chương 100 mới nói rõ hết. Từ Nghị đi tới một cái toàn dân tu […]
0.0 1212 Chương

Huyền Huyễn: Trường Sinh Thần Tử, Không Cần Muội Cốt Chứng Đạo!

【 vô địch quét ngang 】 【 sát phạt quyết đoán 】 Cố Trường Sinh một khi xuyên việt Trung Châu đạo vực, trở thành Cố Gia Thần Tử, bắt đầu trưởng bối muốn đoạt muội Chí Tôn Cốt, Cố Trường Sinh tay cầm hệ thống, không cần muội cốt chứng đạo! 【 trói chặt […]
0.0 1399 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...