Cảm giác dưới chân như dẫm trên bông, đôi mắt cay xè mơ hồ, nhìn đường thấy ba bóng chồng, đầu đau như bị ai đập búa, cộng thêm cơn mệt muốn chết.
Cô tuân lời bác sĩ mua thuốc qua app, chia sẻ tình trạng với Mặc Hiên rồi mới yên tâm nghỉ ngơi trên giường.
Cô vốn chỉ định nghỉ một chút, nhưng giấc ngủ lại là vũ khí sắc bén của cơn sốt, càng ngủ càng sâu, càng ngủ càng nóng, càng ngủ càng gặp ác mộng.
Ngủ đến khi trời đất tối sầm, cô không nghe thấy tiếng điện thoại của shipper. Lúc tỉnh dậy, trời đã tối rồi, đầu choáng váng, mở mắt ra chỉ muốn nôn.
Phí công mãi mới bò dậy được.
Muốn đi lấy thuốc nhưng cả bước đi cũng khó khăn, mỗi năm lúc này đều là lúc cô yếu đuối nhất, bạn cùng phòng thường giúp cô đi lấy thuốc, nhưng giờ ký túc xá trống rỗng chỉ còn mình cô.
Bệnh tật làm người ta yếu đuối, cô lúc này chỉ muốn gặp Mặc Hiên, muốn nghe giọng anh, nhưng biết anh đang bận, anh không có nghĩa vụ chăm sóc cô, hơn nữa cô lúc này trông thật tệ...edit by @ngdepxitin2k4
Cô suy nghĩ miên man, càng nghĩ càng khổ sở, trong lòng buồn bã chỉ làm thân thể thêm đau đớn, cô gục trên bàn, nước mắt tuôn rơi.
Không biết đã khóc bao lâu, mơ màng nghe tiếng chuông điện thoại, cô lục tìm điện thoại và nhấn chuyển tiếp cuộc gọi, giọng nam quen thuộc vang lên, "Sao không trả lời tin nhắn, em làm sao vậy?"
Thiệu Tín Ngữ "Oa" lên, khóc nức nở. Giọng nói mong chờ cuối cùng đã xuất hiện, lúc cô hãm sâu trong vũng bùn không thể thở nổi, bỗng một giọng quen thuộc dẫn lối cho cô, giúp cô thoát khỏi vũng bùn.
Trước kia, mỗi lần ốm đều là một mình cô tự chịu đựng, bạn cùng phòng từng khen cô rất kiên cường.
Kiên cường?edit by @ngdepxitin2k4
Cô mới không kiên cường, đặc biệt từ khi gặp Mặc Hiên, cô chính là người yếu đuối nhất.
Mặc Hiên lo lắng hỏi, "Có phải em ốm không?"
Thiệu Tín Ngữ ngừng khóc, giọng ngọt mềm pha chút khàn khàn, mũi nghẹt đặc, nghe như đang làm nũng, "Chủ nhân, em hình như sốt, em rất khó chịu."
"Chờ anh chút, anh sẽ đến ký túc xá đón em, chịu đựng một chút được không?"
"Vâng..."
"Điện thoại đừng tắt, anh sẽ ở bên em."
"Cảm ơn chủ nhân."
......
Cửa bị mở từ bên ngoài, Thiệu Tín Ngữ mơ màng tỉnh dậy, giây tiếp theo đã bị ôm lên, mùi hương gỗ nhè nhẹ bao quanh cô, cô thoải mái dựa vào ngực anh, mơ hồ nói, "Anh đến rồi." Rồi lại ngủ thiếp đi.
Mặc Hiên ôm cô ra xe, ra hiệu cho Lý Mục lái xe.
Lý Mục nhướng mày, nhận chìa khóa từ Mặc Hiên, bất đắc dĩ mở cửa xe và ngồi vào ghế lái.
Mặc Hiên ôm Thiệu Tín Ngữ hôn mê ngồi ở phía sau.
Cô gái thường ngày hay cười đùa giờ không còn chút sức sống, lặng lẽ nằm trong lòng anh, không nói một lời. Trái tim Mặc Hiên như bị ai đó nắm chặt, đau đớn.
Anh cúi đầu, đặt trán lên trán cô, kiểm tra nhiệt độ, nhíu mày càng chặt. Anh ngẩng đầu nói với Lý Mục, "Lái nhanh lên."
"Anh, đường giới hạn tốc độ 60, em đã chạy hết mức rồi, chạy nhanh hơn sẽ bị phạt."
"Hóa đơn phạt có là gì? Lái nhanh lên."
"..."
Lý Mục nhìn qua gương chiếu hậu, thấy cảnh hai người ôm nhau như đôi tình nhân, lòng không khỏi cảm thấy khó chịu, "Không phải em nói, hai người có quan hệ gì? Gọi điện cho em đang ăn dở bữa tiệc cũng phải đến đón người."
Mặc Hiên lạnh lùng liếc hắn, rồi tiếp tục dùng khăn ướt lau khô cho cô gái trong lòng, "Cậu làm phụ đạo viên thế nào? Học sinh bệnh mà cậu còn ở đây ăn cơm?"
Lý Mục, "..."
Mặc Hiên lấy khăn ướt lau tay cho cô, "Đưa anh một cái thẻ thông hành trường, để anh đưa cô ấy về ký túc xá dễ dàng hơn."
Lý Mục chưa kịp từ chối, đã nghe Mặc Hiên nói tiếp, "Mẹ cậu hôm trước còn hỏi anh có ai muốn giới thiệu cho cậu, vốn dĩ anh không định lo, nhưng giờ đột nhiên lại muốn lo..."
"Chết tiệt! Mặc Hiên, đồ chết tiệt!"
Thiệu Tín Ngữ nửa ngủ nửa tỉnh bị tiếng của Lý Mục làm giật mình, cau mày dựa vào ngực Mặc Hiên.
Mặc Hiên nhẹ nhàng vỗ về, dịu dàng nói, "Không sao đâu, chỉ là muỗi kêu thôi, đừng sợ."
Lý Mục, "..."
—
Bạn thấy sao?