Mặc Hiên với dáng người thon dài, tựa vào cửa, một tay đút vào túi quần tây đen, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, ánh mắt nhu tình và ôn hòa như xoa dịu cảm giác lo lắng và nôn nóng của cô.
Anh dùng khẩu hình không tiếng động nói với cô: "Cố lên."
Ánh mắt ngắn ngủi giao nhau, nhưng làm cô an lòng không ít. Cô cảm thấy sau lưng có một vòng tay ấm áp, dù hôm nay kết quả không tốt, vòng tay đó vẫn bao dung cô, cho cô dựa vào.
Cô mở PPT, mỉm cười nhàn nhạt, bắt đầu trình bày lời đã chuẩn bị từ trước.
Dù phân đoạn tự trình bày và trả lời câu hỏi của thầy cô có đôi chỗ vấp váp, nhưng nhìn chung tình hình biện hộ vẫn rất tốt. Bốn thầy cô không đưa ra câu hỏi xảo quyệt nào, thậm chí một thầy còn khen luận văn của cô rất có nội dung.
Cô biện hộ xong trở về chỗ ngồi, từ xa nhìn thoáng qua anh, nhắn tin cho anh, "Chủ nhân, sao anh lại đến đây!!!"
Tin nhắn đáp lại ngay, "Sợ em khẩn trương, đến xem em. Hôm nay em biểu hiện rất tốt."
Mặt cô không kìm được mà nở nụ cười, "Cảm ơn chủ nhân khen ngợi."
"Khi nào kết thúc gọi điện cho anh, anh phải đi trước."
"Dạ dạ ~"
"Đúng rồi chủ nhân, mấy bạn cùng phòng nói lát nữa muốn đi ăn lẩu, sau đó có thể đi dạo trung tâm thương mại, chắc sẽ về khuya, nên buổi chiều có thể dời nhiệm vụ học tập sang ngày mai không? Em sợ không kịp."
"Ừ, chơi vui vẻ."
Cô ngẩng đầu nhìn cửa sau, Mặc Hiên đã đi rồi.
Giờ phút này tâm trạng vui vẻ, cô không ngượng ngùng nhắn tiếp, "Nhớ em nha, hì hì hì."
"Ừ."
*
Sau khi biện hộ xong, cô cùng bạn cùng phòng đi ăn lẩu, dạo một vòng trung tâm thương mại và ghé qua tiệm bánh ngọt nổi tiếng rồi mới về. Khi về ký túc xá, năm người bạn cùng phòng bàn nhau ngày kia buổi chiều đóng cửa sổ xem phim kinh dị, buổi tối đi quán bar uống rượu.
Cả năm người đều muốn xem phim và đi quán bar, Thiệu Tín Ngữ vốn không giỏi từ chối, những người khác đều đồng ý nên cô không từ chối được, cảm thấy từ chối sẽ không hòa đồng, dù không muốn nhưng vẫn phải căng da đầu đồng ý.
Bị Mặc Hiên đón về nhà sau khi thu dọn xong, khoảng 7 giờ tối, hai người đến khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng Ngự Thủy.
Người phục vụ dẫn đường, Thiệu Tín Ngữ được Mặc Hiên nắm tay vào phòng xép đã đặt.
Phòng rộng rãi, trang hoàng cao nhã, bày trí mới tinh đẹp đẽ, làm cô cảm thấy sáng ngời.
Thiệu Tín Ngữ nhìn chằm chằm vào bể tắm nước nóng trong phòng, mắt sáng lên, "Suối nước nóng ở trong phòng sao?"
Người phục vụ cười giải thích, "Đúng vậy, cô Thiệu. Mặc tiên sinh đã đặt phòng VIP với suối nước nóng riêng, chỉ dành cho cô và Mặc tiên sinh sử dụng, tạo không gian riêng tư hơn."
Thiệu Tín Ngữ gật đầu, "À..."
Người phục vụ giới thiệu các tiện nghi trong phòng, sau đó gọi thêm một người phục vụ khác mang đồ ăn nhẹ, trái cây, trà nước và bánh ngọt đến, sắp xếp xong mới rời đi.
Không biết có phải do hơi nước nóng bốc lên hay không, Thiệu Tín Ngữ cảm thấy mặt mình nóng lên, "À... Em đi thay quần áo nha?"
Mặc Hiên trầm giọng nói, "Đi đi."
Thiệu Tín Ngữ lấy quần áo từ vali vào phòng vệ sinh.
Vì là đi tắm suối nước nóng, nên cô đã mua một bộ váy ngủ màu hồng nhạt buổi chiều ở trung tâm thương mại, lúc mua chỉ thấy họa tiết dễ thương, nhưng khi mặc vào... mới nhận ra váy ngắn chưa che kín...
Cô trong phòng vệ sinh do dự mãi mới chậm rãi bước ra.
Mặc Hiên ngồi ở bể tắm, nghe thấy tiếng cửa mở, nhìn lại. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ hồng, ánh đèn vàng dịu chiếu lên, tóc được buộc lên gọn gàng, lộ ra một mảng cổ trắng nõn tinh tế.
Bạn thấy sao?