Sau khi tắm suối nước nóng xong vốn dĩ đã rất thoải mái, hiện tại lại được anh ôm vào lòng nhẹ giọng dỗ dành, rất nhanh cô liền ngủ rồi.
Mặc Hiên chờ cô ngủ mới nhẹ nhàng xuống giường, lại đi phòng tắm dội một lần nước lạnh, mới đưa trong lòng cơn nóng kia dập tắt.
Một lần nữa nằm lại trên giường ôm lấy cô gái nhỏ đang ngủ say, có lẽ là vì người anh lạnh lẽo khiến cô không thoải mái, đôi mày liễu của cô hơi nhăn lại. Mặc Hiên cúi đầu, ở giữa hai hàng mày của cô hôn nhẹ một cái, "Anh yêu em."
Đêm tĩnh mịch khiến cho giọng nói của anh phá lệ rõ ràng.
Mặc Hiên chợt nhận ra mình vừa nói gì, ánh mắt dừng lại trên mặt cô hơi ngẩn ngơ.
Cô gái nhỏ trong lòng ngực vẫn ngủ say, chẳng nghe thấy gì.
Anh cúi đầu chôn vào cổ cô ngửi sâu mùi hương ngọt ngào, tế mật hôn từ cổ lên đến cằm, lại từ cằm lan tràn đến đôi môi hồng của cô.
Cho đến khi hôn khắp khuôn mặt cô, anh mới khó khăn lắm buông tha cô.
*
Ngày hôm sau, sau khi trả phòng, họ cùng nhau trở về nhà.
Thiệu Tín Ngữ ở trong phòng mình ôn tập chuyên ngành tám, Mặc Hiên ở thư phòng xử lý công việc dịch thuật.
Nhiệm vụ ngày hôm qua đọng lại tất cả đều chuyển sang hôm nay, nên thời gian vẫn rất gấp rút. Thiệu Tín Ngữ cả buổi sáng không ra khỏi phòng, luôn vùi đầu làm việc chăm chỉ.
Buổi trưa ăn cơm hộp cùng Mặc Hiên, vẫn là món ăn mới thơm ngon.
Thiệu Tín Ngữ nhìn trước mặt món gà sốt nước màu sặc sỡ, đôi mắt cười đến híp lại, "Anh đặt đồ ăn của nhà này, làm em nhớ đến lần đầu chúng ta gặp nhau, ban đầu em còn lo gặp mặt sau sẽ rất ngượng, không ngờ cuối cùng lại vui vẻ như vậy."
Cô càng nói càng hứng thú, dứt khoát buông đũa, nhìn anh, "Chủ nhân, lúc ấy anh nghĩ gì vậy?"
Mặc Hiên ăn thong thả, nghe vậy ngẩng đầu, ánh mắt hiện lên ý cười, "Lúc ấy anh nghĩ làm sao để theo đuổi em."
Đột nhiên bốn mắt nhìn nhau, Thiệu Tín Ngữ không kìm được niềm vui sướng lại ngạc nhiên trong lòng, "Lúc ấy anh đã nghĩ cách theo đuổi em sao?"
"Không phải, anh đã nghĩ từ rất sớm rồi."
Thiệu Tín Ngữ cười xinh đẹp, hai tay nâng mặt mình, môi đỏ hơi nhếch lên, có chút nghịch ngợm, "Vậy bây giờ anh đã theo đuổi được em, chắc hẳn rất vui?"
Mặc Hiên buông đũa, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào mặt cô, "Ừ, đương nhiên là vui."
*
Cơm nước xong, lại bắt đầu một buổi chiều ôn tập căng thẳng, sau đó lại ăn cơm tối, tắm rửa giặt quần áo, hoàn thành nốt nhiệm vụ cuối cùng, đã là 1 giờ đêm.
Cô đem bài tập mang đến phòng Mặc Hiên muốn đưa anh chấm chữa, nhưng không thấy ai, chỉ có đèn trong thư phòng còn sáng. Cô sợ làm phiền anh làm việc nên chỉ nhắn tin, "Ngày hôm qua và hôm nay đều viết xong, em để trong phòng ngủ của anh chờ anh."
Cô ngồi trên giường phòng anh chờ anh, nhưng mí mắt thật sự quá nặng, mới vừa nằm xuống, liền rơi vào giấc ngủ. Mơ màng chui vào chăn của anh, hương vị quen thuộc bao quanh cô, như thuốc ngủ khiến cô ngủ ngon.
Mặc Hiên bận xong việc mới nhìn thấy tin nhắn, chân dài bước vài bước đến phòng mình, lại phát hiện cô gái nhỏ đã ngủ trên giường của mình.
Anh khẽ cười sủng nịch, phẩy nhẹ tóc mái dính trên mặt cô, dưới ánh đèn nóng bỏng, tỉ mỉ ngắm nhìn khuôn mặt ngủ yên bình của cô.
Không biết nhìn bao lâu, anh mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, đắp chăn cho cô, đem bài tập trên bàn cô viết sửa xong, nghiêm túc ghi chú phê bình rồi để lại phòng cô.
Rửa mặt xong liền trở về phòng, tắt đèn, trong đêm tối ôm cô gái nhỏ vào lòng, cúi đầu, môi mỏng dán vào cổ cô, nhợt nhạt hôn vài cái, rồi cũng ngủ.
Một đêm ngon giấc.
Bạn thấy sao?