Editor: Nốt Chu Sa-朱砂痣
Sau khi Triệu Bảo Châu lấy tiền, Hàn Kiến Hoằng cũng rời đi.
Triệu Bảo Châu mở Đại Đoàn Kết* nắm chặt trong tay ra, phát hiện bên trong có năm tờ giống hệt nhau, tổng trị giá là 50 tệ.
*Đại Đoàn Kết: Nhân Dân Tệ
Cô chưa bao giờ cầm nhiều tiền như vậy, nên sững sờ đứng tại chỗ khoảng mười phút, rồi mới đi mua những đồ còn lại, nhưng cô cũng không dám mua quá nhiều vì sợ bị Vương Quế Hoa mắng.
Trên đường trở về, thậm chí còn đụng phải Vương Xuân Hồng- người có mối quan hệ không tốt với cô.
Có lẽ là bởi vì Hàn Kiến Hoằng đã trở lại nên Vương Xuân Hồng mới kiềm chế bản thân một chút, không bắt nạt người khác như thường lệ nữa, nhưng giọng điệu quái đản là khó tránh khỏi: “Này, Bảo Châu, hôm nay Hàn đại ca cũng đến thị trấn, tôi nhìn thấy anh ta đi xe đạp, sao cô không đi cùng anh ấy, mà lại tự đi bộ vậy?”
Mọi người trong thôn đều biết Hàn Kiến Hoằng không thân thiết với người trong gia đình mình, Vương Xuân Hồng đây là đang muốn làm cô xấu hổ.
Hơn nữa, làm sao mà anh chồng và em dâu lại có thể thân thiết đến mức cùng nhau đi ra ngoài mua sắm?
Triệu Bảo Châu nói: “Vừa rồi tôi cũng thấy Hứa đại ca ở trên thị trấn, trên tay mang theo một đống đồ, sao cô không đi cùng anh ấy?”
Hứa đại ca là anh chồng của Vương Xuân Hồng. Vương Xuân Hồng không vui nói: "Nói đùa cũng không được à, thật nhỏ mọn."
Triệu Bảo Châu lười để ý đến cô ta.
Vừa định vào nhà, cô mơ hồ nghe thấy Vương Xuân Hồng ở sau lưng nói xấu mình: “Hai năm nay bụng không hề có động tĩnh, vậy mà vẫn còn mặt mũi ở lại thôn chúng ta. "
Triệu Bảo Châu sau lưng lạnh buốt giống như bị ai đâm vào cột sống, cô giả vờ như không nghe thấy, nhưng trong lòng lại khó chịu vô cùng.
Vương Quế Hoa không nghi ngờ gì về những đồ cô mang về nhà, ngược lại còn rất cao hứng.
Còn thừa 48 tệ, Triệu Bảo Châu không nói cho bà biết, mà ầm thầm giữ lại, muốn tìm cơ hội trả cho Hàn Kiến Hoằng .
Qua mấy ngày nữa nhà họ Trần sẽ tổ chức yến tiệc. Vương Quế Hoa và nhà họ Trần qua lại thân thiết, cho nên buổi tối cơm nước xong liền chạy tới giúp đỡ.
Triệu Bảo Châu tìm được cơ hội để trả lại số tiền.
Cô biết Hàn Kiến Hoằng hiện đang ở nhà, hình như vừa mới vào phòng, sau một hồi đấu tranh nội tâm dữ dội, cô ngập ngừng đứng ở cửa gọi.
"Anh cả."
Không có tiếng đáp lại.
Triệu Bảo Châu tưởng anh đã ra ngoài, đang định trở về phòng thì nghe thấy giọng nói của Hàn Kiến Hoằng .
"Vào đi"
Giọng anh trầm và khàn khàn, giống như vừa mới tỉnh dậy. Bản dịch được đăng duy nhất tại w,a,t,t,p,ad: Notchusa10. Vui lòng không mang đi nới khác.
Triệu Bảo Châu nhẹ nhàng đẩy cửa ra, nhìn thấy anh ngồi trên ghế, quần áo hơi nhăn nheo, chưa cài cúc đầy đủ, tuỳ tiện khoác trên người, che đi gần hết phần thân dưới.
Phòng của Hàn Kiến Hoằng nằm ở phía Tây, rộng rãi lại sạch sẽ, trên bàn có mấy cuốn sách.
Trong phòng thắp một ngọn đèn dầu, ánh sáng yếu ớt chiếu sáng căn phòng, trông rất ấm áp.
Triệu Bảo Châu lần đầu tiên nhìn thấy phòng anh, cô đứng ở cửa nhưng không đi vào: "Anh cả, hôm nay em đi mua đồ còn thừa 48 tệ, em tới trả lại cho anh."
Yết hầu Hàn Kiến Hoằng cuộn lên, ánh mắt tối đen như mực nhìn cô chằm chằm, không nói một lời.
Triệu Bảo Châu cảm thấy ánh mắt của anh đã khác trước.
Cô vội vàng bước tới, đặt tiền lên bàn, rồi nhanh chóng lùi lại vài bước, cắn môi xấu hổ nói: “Em… em có thể mượn anh 10 tệ được không? Sau này em sẽ trả. "
Sau lần gặp trên trấn hôm nay, cô lại gặp Hà Phương Diễm và Lữ Đại Hồng. Lữ Đại Hồng nói nếu không đưa tiền, chị ta sẽ đến nhà chồng cô gây rắc rối.
Nhà mẹ đẻ như đỉa hút máu, Triệu Bảo Châu thật sự sợ bọn họ tới gây chuyện, đến lúc đó nhà họ Hàn mất mặt, mẹ chồng chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cô.
Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có vay tiền góp sính lễ là cách duy nhất để tiễn bọn bọ đi.
Ánh mắt Hàn Kiến Hoằng từ mắt cô di chuyển xuống bộ ngự¢ đầy đặn của cô: “Được.”
"Cảm ơn, cảm ơn anh cả." Triệu Bảo Châu thở phào nhẹ nhõm, bước tới lấy một tờ 10 tệ từ trong đống tiền trên bàn ra: "Sau này em sẽ trả lại."
Khi cô chuẩn bị rời đi, tay Hàn Kiến Hoằng đột nhiên vươn ra nắm lấy mu bàn tay cô.
Triệu Bảo Châu sửng sốt, sắc mặt đỏ bừng.
“Mượn tiền là phải trả.” Hàn Kiến Hoằng giọng vẫn khàn khàn: “ Tối nay hoàn thành nốt nghi thức tập tục."
Triệu Bảo Châu nhớ tới việc ngậm ngón tay lần thứ ba còn chưa làm, mặt cô nóng bừng, nhỏ giọng nói: "Được".
Hàn Kiến Hoằng thấy cô đồng ý, tay còn lại vén áo lên, lập tức có thứ gì đó từ phần bụng dưới bật ra, dựng thẳng lên.
Đó là một cây côn thịt thô dài dữ tợn.
"Ngậm lấy."
Bạn thấy sao?