Chương 16: Chương 16: Co Giật (H)

Editor: Nốt Chu Sa-朱砂痣

Vương Quế Hoa vẫn còn ở bên ngoài cửa chưa đi, bà tiếp tục nói với Hàn Kiến Hoằng: "Kiến Hoằng, con ngủ rồi à? Mẹ vừa đến nhà họ Trần, nghe người trong thôn nói, có một cô gái ở thôn Khê Lưu rất thích hợp với con, họ muốn giới thiệu cô gái đấy cho con, con thấy sao?"

Trong phòng, Hàn Kiến Hoằng vừa mới đem quần lót của Triệu Bảo Châu kéo xuống, dùng sức dang rộng hai chân cô ra, hai chân thon dài tạo thành hình chữ M, phần thân trên của Triệu Bảo Châu tựa vào chăn bông, trong tư thế nửa ngồi, nơi tư mật ướt nóng hoàn toàn bại lộ ở trong mắt Hàn Kiến Hoằng, toàn thân cô nổi da gà, theo bản năng kẹp chặt hai chân, lại bị Hàn Kiến Hoằng tàn nhẫn bẻ ra, tiểu huyệt điên cuồng co rút, dâm thủy tràn ra nhiều hơn.

Hai chân Triệu Bảo Châu run rẩy kịch liệt, đối diện với tầm mắt Hàn Kiến Hoằng, liền ngượng ngùng quay mặt đi.

Âm hộ của cô vẫn còn co giật, mấp máy đóng mở, có thể nhìn thấy được thịt đỏ tươi ở giữa.

Hàn Kiến Hoằng yết hầu lăn lộn, trên âm hộ của cô không có lông, thậm chí còn hồng hơn núm √ú của cô.

Phụ nữ ai cũng có nhiều lông, bạch hổ* bẩm sinh rất khó gặp. Anh vươn ngón tay ấn vào môi âm hộ ẩm ướt: "Em ướt rồi."

*Bạch hổ: không có lông

Sâu trong hoa huyệt đang vô cùng ngứa ngáy khó chịu, Triệu Bảo Châu bị kích thích kẹp chặt chân, Hàn Kiến Hoằng phát hiện liền dùng bàn tay to lớn cố định chân cô.

Triệu Bảo Châu trời sinh thể chất mẫn cảm, nhẹ nhàng chạm một chút đã không chịu nổi, cô vặn vẹo mông, gắt gao nắm chặt ga trải giường.

Thật là khó chịu.

Hàn Kiến Hoằng biết cô đang sướng, dùng ngón tay thô ráp vòng quanh môi âm hộ của cô rồi từ từ ấn vào.

"Ưm..." Âm hộ nóng ran, một cảm giác không biết là khó chịu hay dễ chịu dâng lên, hô hấp của Triệu Bảo Châu càng trở nên dồn dập, cô cắn môi cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ dâng lên cổ họng, nhưng vẫn không thể ngăn được phát ra chút âm thanh nhỏ.

Thân thể cô dường như không còn thuộc về cô nữa, ngứa ngáy đến tim gan cồn cào. Hàn Kiến Hoằng nhìn vẻ mặt vừa thống khổ vừa vui sướng của cô, thì càng dùng sức ấn mạnh vào môi âm hộ, ngón tay anh đẩy hai cánh hoa ra, thịt non bên trong khẽ run rẩy, chất lỏng trong suốt theo khe hở chảy ra ngoài.

Người thiếu kinh nghiệm như Triệu Bảo Châu, rất dễ sa vào dụ¢ vọng, chờ nếm được tư vị của hoan ái, về sau còn chủ động yêu cầu anh thao.

Triệu Bảo Châu ngửa đầu, khuôn mặt trắng nõn không tì vết ửng hổng, cái mông nhích tới nhích lui, cố gắng làm cho cảm giác kỳ lạ biến mất, vô tình phát ra một chút tiếng động.

Vương Quế Hoa nghi hoặc hỏi: "Kiến Hoằng, con ở trong phòng làm gì vậy?

Hàn Kiến Hoằng ngẩng đầu, liếc nhìn Triệu Bảo Châu đang cắn cánh tay của mình, thân thể vặn vẹo, nước mắt lưng tròng, nghẹn đến mức cổ đỏ bừng.

Anh liếm đôi môi khô khốc, thấp giọng đáp lại Vương Quế Hoa: "Người giới thiệu nói cô gái đó như nào?"

Vương Quế Hoa vui vẻ nói: "Nói cô gái đó còn trẻ, năm nay vừa tròn 20 tuổi, gương mặt ưa nhìn, mông to mắn đẻ, rất xứng đôi với con, gia đình không quá nghèo, bố mẹ đều là những người chăm chỉ."

Đầu Triệu Bảo Châu gần như muốn nổ tung khi nghe mẹ chồng nói. Sao mẹ chồng vẫn chưa chịu rời đi vậy? Cô thực sự không thể kiềm chế được phản ứng của thân thể, dưới sự vuốt ve của Hàn Kiến Hoằng lí trí của cô đã không còn.

Cô cảm thấy mình thật dâm đãng.

Nỗi sợ bị mẹ chồng phát hiện cùng với cảm giác cấm kỵ kích thích, khiến cửa động ngọt ngào chảy ra nhiều dâm dịch hơn, như dòng suối nhỏ phun trào, nước dâm chảy giàn giua.

Cô cố chịu đựng không dám phát ra tiếng sợ kinh động tới Vương Quế Hoa, tức giận liếc Hàn Kiến Hoằng, đôi mắt anh sâu thẳm tối đen như mực, như muốn hút cô vào.

Bốn mắt nhìn nhau, đáy mắt Hàn Kiến Hồng xẹt qua một tia giảo hoạt, ngón tay thô ráp của anh cọ sát qua lại trong khe hở thần bí của cô, khiến toàn thân Triệu Bảo Châu run rẩy vì bị kích thích.

Cảm giác đau đớn, tê dại và hơn nữa là cảm giác ngứa ngáy, khiến cô chỉ muốn gãi.

Hàn Kiến Hoằng một bên quan sát phản ứng của cô, một bên dùng sức ấn mạnh hoa huyệt, làm cả người cô bủn rủn. Triệu Bảo Châu lắc đầu điên cuồng, cố gắng trốn đi: "Đừng..."

Khoái cảm mãnh liệt xâm nhập, Triệu Bảo Châu chỉ có thể cắn chặt răng, cô nén tiếng rên rỉ hừ nhẹ, hoa huyệt tê dại, thân thể không ngừng co giật.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...