Chương 6: Chương 6: Lại Đây, Ngậm Lấy

Editor: Nốt Chu Sa-朱砂痣

        Hàn Kiến Hoằng đôi khi không về nhà vào dịp Tết Nguyên Đán.

  Bữa tối hôm nay là bữa ăn thịnh soạn nhất trong năm, gà vịt cá đều có, tổng cộng có năm món.

       Vương Quế Hoa là một người cực kỳ tiết kiệm, ngày thường đập một quả trứng gà nấu canh, bà ấy cũng có thể nhắc đi nhắc lại trong vài ngày, chỉ khi Hàn Kiến Hoằng về nhà bà mới nỡ bỏ tiền ra mua nhiều đồ ăn như vậy.

  Trước đây Triệu Bảo Châu cũng giống như Vương Quế Hoa, mong chờ Hàn Kiến Hoằng về nhà nhất, bởi vì đồ ăn có thể cải thiện, hôm nay đồ ăn bày ở trên bàn rất nhiều, nhưng cô lại không có cảm giác thèm ăn. Cô không ngừng suy nghĩ về câu nói "tắm rửa sạch sẽ" của Hàn Kiến Hoằng có nghĩa gì?

  Nhưng cô nghĩ không hề sai, dù sao Hàn Kiến Hoằng cũng là anh chồng, sẽ không làm gì cô. Ở nông thôn là vậy, em chồng có thể đùa giỡn với chị dâu một cách thoải mái, nhưng anh chồng và em dâu phải giữ khoảng cách.

  Vương Quế Hoa ăn đến miệng bóng nhãy, thịt trên mặt cũng nhăn thành một khối vì cười quá nhiều : "Kiến Hoằng, con ăn nhiều một chút. Cũng chỉ khi con về nhà, mẹ mới được ăn ngon như vậy." Nói xong lại gắp đồ ăn cho Hàn Kiến Hoằng .

  Hàn Kiến Hoằng nói: “Mẹ, mẹ ăn đi.”

  Những lúc như thế này Vương Quế Hoa tuyệt đối sẽ không tiết kiệm, nhìn thấy Triệu Bảo Châu không ngừng cúi đầu gẩy cơm trong bát, ăn được vài miếng, liền lầm bầm nói: " ngửi xem thân thể bốc mùi chua như nào, ăn xong nhanh đi tắm rửa đi."

  Triệu Bảo Châu đang suy nghĩ tới chuyện kia, bị bà nói thì tay cô run lên đánh rơi đũa.

  Vương Quế Hoa càng không hài lòng nhìn cô: “ Cũng không biết tại sao lúc đó Kiến Hà lại nhìn trúng cô nữa.”

  Triệu Bảo Châu trầm mặc không nói lời nào, mẹ chồng cứ thấy cô là không vui, mà cô lại không thể cãi lại. Sau khi hít hít mũi, lúc này cô mới ngửi thấy mùi bùn trên người mình, chẳng trách anh cả lại bảo cô đi tắm, có lẽ cảm thấy mùi khó chịu .

  Triệu Bảo Châu ngượng đến mức muốn tìm một cái khe đất để chui vào.

  “Cúi đầu xuống làm gì ?”

  Hàn Kiến Hoằng chen ngang gắp cho Vương Quế Hoa một cái đùi gà: “Mẹ, mẹ ăn đùi gà đi.”

  “Được rồi được rồi, vẫn là con trai tốt hơn. Vương Quế Hoa vui vẻ cười, cảm thấy Hàn Kiến Hoằng hiếu thuận, nhịn không được kể người trong thôn ghen tị với bà vì có một cậu con trai kiếm tiền giỏi, rồi bà lại hỏi những chuyện khác của anh, không còn sức để nói về Triệu Bảo Châu.

  Vương Quế Hoa và con trai vui vẻ thưởng thức bữa ăn, nhưng Triệu Bảo Châu lại thấy tẻ nhạt vô vị, cô kiếm cớ nói mình đã no rồi chạy đi đun nước nóng đi tắm để khử mùi hôi.

  Vương Quế Hoa ăn xong nhìn thấy cảnh này không ngừng cằn nhằn: “Tắm thôi mà cũng phải đun nước nóng, tưởng mình giống Thiên Kim Tiểu Thư thân thể ngàn vàng ấy hả, chỉ biết lãng phí củi thôi.

  Triệu Bảo Châu bị mẹ chồng mắng mặt liền nóng bừng .” Xấu hổ bưng xô nước nóng lên: “Mẹ, chờ hai ngày nữa con rảnh sẽ lên núi nhặt củi.”

  Vương Quế Hoa hừ một tiếng, tuy ngoài miệng bà hay cằn nhằn nhưng vẫn khá hài lòng về Triệu Bảo Châu, làm việc nhanh nhẹn lại có thể đảm đương mọi công việc ở nhà. Khi hai con trai bà đi vắng, đều là Triệu Bảo Châu chăm sóc bà.

  Bà vào nhà lấy đồ rồi nói với Triệu Bảo Châu: “ Mẹ phải đi tới nhà chị dâu Trần, để bàn chuyện hôn sự của Minh Vượng với chị ấy. Con ở nhà trông nhà nhé, nhớ dọn bàn sạch sẽ, còn nữa chuyện làm với Kiến Hoằng đừng có quên đấy."

  Triệu Bảo Châu lúc này đang ở trong phòng, nghe thấy nhưng không trả lời, đợi giọng nói ở bên ngoài biến mất, cô biết Vương Quế Hoa đã đi xa, lúc này mới cởi quần áo ra để lau người.

  Nhà là do Hàn Kiến Hoằng bỏ tiền ra xây, Vương Quế Hoa và Hàn Kiến Hà tự mình thiết kế, không có chỗ để tắm rửa, ngày thường Triệu Bảo Châu đều tắm trong phòng ngủ.

  Triệu Bảo Châu tắm xong, nghe thấy bên ngoài yên tĩnh, hình như Hàn Kiến Hoằng cũng không có ở nhà, cô ngồi trên giường lau tóc một lúc rồi mới đi vào bếp dọn dẹp. Trước khi Vương Quế Hoa về phải quét dọn nhà cửa sạch sẽ, nếu không thể nào cô cũng bị bà mắng cho mà xem.

  Kết quả vừa vào bếp, cô liền trợn tròn mắt, Hàn Kiến Hoằng thế nhưng lại ở trong bếp, toàn bộ đồ ăn trên bàn đều đã được anh dọn dẹp.

  Triệu Bảo Châu vừa nhìn thấy anh liền hoảng sợ: “Anh~ cả.”  

     Hàn Kiến Hoằng nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, nheo nheo mắt : “Tới đây.”

    

       Triệu Bảo Châu ngẩn người nhìn anh. Bản dịch được đăng duy nhất tại w,at,t,p,a.d: NotChuSa10. Vui lòng không mang đi nơi khác.

       Hàn Kiến Hoằng ánh mắt lạnh nhạt, Triệu Bảo Châu biết anh đang ra lệnh chứ không phải hỏi ý kiến của cô.

      

       Cô lo lắng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của mình, chậm rãi bước tới, lắp bắp nói: "Sao... sao vậy ạ?"

        Hàn Kiến Hoằng duỗi ngón trỏ về phía cô: " Ngậm lấy".

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...