Chương 7: Miệng Nhỏ Như Vậy Ngậm Thứ Khác Chắc Hẳn Sẽ Rất Thoải Mái
Editor: Nốt Chu Sa-朱砂痣
Triệu Bảo Châu nghẹn họng nhìn trân trối, cô còn tưởng mình đang nghe nhầm.
Hàn Kiến Hoằng nhướng nhướng mày: “Không phải muốn ngậm ba lần sao?”
Chỉ trong nháy mắt, bằng mắt thường cũng có thể thấy mặt Triệu Bảo Châu đỏ bừng lên.
Cô cúi đầu nhìn xuống giày vải của mình, hình thêu trên đó đã được khâu lại mấy lần, nó cũng hỗn độn giống như tâm trạng của cô bây giờ vậy.
“Tập... tập tục... không phải cái nào cũng đáng tin cậy.” Giọng cô nhỏ đến mức chỉ có cô mới nghe được, nói xong liền cắn môi.
Cô không phải là người duy nhất không có con ở trong thôn, cô cũng chưa bao giờ nghe nói những người đó từng làm theo tập tục này.
Triệu Bảo Châu biết Hàn Kiến Hoằng cũng là bất đắc dĩ, để hoàn thành nhiệm vụ Vương Quế Hoa giao phó, cô lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, ánh mắt đúng lúc rơi vào đôi con ngươi đen nhánh âm trầm của Hàn Kiến Hoằng.
Anh vẫn luôn nhìn cô, không mang theo chút cảm xúc nào, nhìn đến độ cả người Triệu Bảo Châu co quắp bất an, suy nghĩ trong đầu cũng trở nên hỗn loạn, bây giờ cô chỉ muốn tìm một nơi để trốn đi.
Hàn Kiến Hoằng vẫn đang chờ cô.
Triệu Bảo Châu liền tìm cớ chuồn đi: "Em, em muốn đi giặt quần áo ."
"Lời vừa rồi, tôi không muốn lặp lại lần thứ hai." Hàn Kiến Hoằng mở miệng, giọng điệu lạnh lùng đủ để gây áp lực lên Triệu Bảo Châu.
Triệu Bảo Châu sửng sốt, hai người vẫn đang mặt đối mặt, cô cảm thấy hôm nay anh chồng còn hung dữ hơn trước, là tức giận rồi sao?
Trước kia về nhà anh không chịu ngồi yên bao giờ, nhưng hiện tại mẹ chồng lại bắt anh phải ở nhà để cùng cô hoàn thành tập tục.
Triệu Bảo Châu do dự hết lần này đến lần khác, nhưng vẫn không dám đắc tội Hàn Kiến Hoằng. Cô nghĩ anh cũng giống mình bị mẹ chồng ép buộc không còn cách nào khác, nên chậm rãi bước tới muốn tốc chiến tốc thắng.
Cô nhẹ nhàng hé đôi môi nhỏ xinh, mắt nhìn thẳng vào ngựç Hàn Kiến Hoằng, khoảng cách không quá xa cũng không quá gần, ngửi mùi hương cỏ xanh tươi thoang thoảng trên người Hoắc Kiến Hoằng, cô cảm thấy mặt mình nóng dần lên.
Nhưng chờ mãi mà Hàn Kiến Hoằng vẫn không có hành động gì, Triệu Bảo Châu há miệng một hồi, mặt gần như cứng ngắc.
Anh đang đợi cô chủ động.
"Anh...Anh cả."
"Sao?" Hàn Kiến Hoằng nhướng mày.
Triệu Bảo Châu không thể nhịn được nữa, đành phải nắm lấy ngón tay của Hàn Kiến Hoằng, đặt lên hàm răng đã ngậm chặt, quấy loạn vài vòng.
Hàn Kiến Hoằng rũ mắt nhìn cô, đây là lần đầu tiên anh nhìn Triệu Bảo Châu một cách nghiêm túc như thế này.
Sau khi rời nhà ra ngoài làm ăn buôn bán, ngoài việc thường xuyên gửi tiền về, anh cũng không quan tâm nhiều đến gia đình mình, năm đó Kiến Hà lấy vợ anh cũng chỉ về ăn vội một bữa liền đi.
Hàn Kiến Hà rất tin tưởng ngưới anh trai này, luôn nói Triệu Bảo Châu tốt như thế nào, cơ thể thơm tho ấm áp ra sao, anh nghe xong chỉ cảm thấy phiền.
Hôm nay nhìn kỹ mới phát hiện bộ ngựç của cô rất đầy đặn và có vẻ đặc biệt mềm. Bản dịch được đăng duy nhất tại w,a,t,t,pa,d: Notchusa10. Vui lòng không mang đi nơi khác
Ánh mắt Hàn Kiến Hoằng trần trụi, Triệu Bảo Châu chợt nhớ tới bản thân vừa mới tắm rửa xong, mùa hè mặc quần áo cũng mỏng, mà khoảng cách giữa hai người họ lại quá gần.
Sợ anh chồng nhìn thấy thân thể của mình, cô vội vàng dùng tay che ngực. Nhưng nghĩ lại lại cảm thấy hành động vừa rồi của mình quá ái muội, xấu hổ đến mức không biết để tay vào đâu mới tốt.
Như này hẳn là được đi?
Khi cô đang định bỏ tay ra, thì đột nhiên ngón tay của Hàn Kiến Hoằng lại cạy hàm răng cô ra ý đồ muốn tiến vào, lúc này Triệu Bảo Châu mới chú ý tới, hoảng sợ nói: "Anh...Anh cả?"
Lời vừa dứt, đôi môi cũng hé ra, ngón tay Hàn Kiến Hồng trực tiếp cắm thẳng vào trong.
Triệu Bảo Châu không hiểu sao ngón tay của người đàn ông này lại có thể to và dài như vậy, vừa cắm vào cô liền cảm thấy khó chịu đến muốn nôn mửa.
"Ngoan ngoãn ngậm lấy."
Triệu Bảo Châu không dám phun ra, đầu lưỡi bị ép tới khó chịu, vì muốn hít thở nên lưỡi cũng vặn vẹo ngọ nguậy, liếm phải ngón tay của Hàn Kiến Hoằng.
Bản thân cô cũng cảm thấy xấu hổ.
Vẫn là cái cảm giác ẩm ướt và nóng bỏng đó.
Một lát sau, khoé miệng Triệu Bảo Châu chảy đầy nước miếng, khoang miệng bị quấy loạn nói không ra lời.
"Ưm……"
Thật là khó chịu.
Anh cả đang làm gì vậy?
Triệu Bảo Châu xấu hổ đến không chốn dung thân, nghĩ mọi hành động của Hàn Kiến Hoằng đều đang làm theo tập tục, nên đành cố chịu đựng, mắt cô ngấn nước, đầu lưỡi đỏ hồng.
Lông mày Hàn Kiến Hoằng hơi nhíu lại.
Cái miệng nhỏ nhắn ấm áp như vậy, chắc hẳn ngậm thứ khác cũng sẽ rất thoải mái.
Bạn thấy sao?