Chương 1: Bị ngón tay địt đến cao trào trên sân thể thao (H)
______________________
"Haizz, vẫn phải chạy nửa vòng nữa sao. . . " Tô Nhu trong lòng than thở, hai chân cô bé nặng trịch như đeo chì, chạy càng lúc càng chậm, mọi người đã chạy xong gần hết và đang tập trung ở đối diện, còn cô thì vẫn cứ chậm rì rì như vậy đây.
Thể dục - ấy là môn mà cô bé sợ nhất, sợ nặng luôn. Bởi vì thể lực của cô không cho phép, mỗi lần chạy bền hay chạy dài là lại tụt xuống cuối cùng hàng trong lớp, điều này khiến cô bé vừa ngại lại vừa ngượng.
"Tô Nhu, em chạy quá chậm, cả lớp đều đang đợi em đấy!" Một người đàn ông cao lớn chạy xuyên qua sân bóng đến bên cạnh cô bé, hướng về phía cô nói, làm cô nhóc ngẩn người ra, cứng ngắc đáp trả, "Hộc... hộc... em không chạy nổi nữa... hộc.... em xin lỗi... thưa thầy Trình."
Người đàn ông họ Trình ấy vừa là giáo viên dạy thể dục ở trường của Tô Nhu, lại vừa là bố dượng của cô. Cuối tuần trước, mẹ của cô bé là Trương Hiểu Linh đã đem thầy ấy về nhà, đơn giản mà giới thiệu với cô, "Đây là chú Trình Vĩ, từ giờ trở đi, chú ấy sẽ là bố dượng của con." Tô Nhu không có gì cảm thấy ngạc nhiên bởi vì mẹ mình tái hôn trong im lặng mà không nói một câu gì, bố và mẹ của cô bé đã ly dị từ nhiều năm trước, mà mẹ cô cũng quen rất nhiều chú rồi, tái hôn hay ly hôn cũng chẳng phải là lần một lần hai, có thể nói tình huống này cô bé gặp nhiều cũng thành quen.
Điều Tô Nhu ngạc nhiên ấy chính là trông chú này chắc khoảng trên dưới đầu ba, ấy thế mà lại là giáo viên dạy thể dục trong trường, điều này làm cho cô bé vô cùng xấu hổ. Tô Nhu vừa mới lên cấp ba, thành tích ưu tú, lớn lên cũng xinh xắn ưa nhìn nên ở trong trường học cũng gọi là có chút tên tuổi. Bản thân cô bé cũng cảm thấy chờ mong với cuộc sống những năm tháng cấp 3, cho nên Tô Nhu cũng không hy vọng hoàn cảnh gia đình sẽ ảnh hưởng đến đời sống học sinh của mình.
Biểu tình của Trình Vĩ có chút kinh ngạc, dường như hắn cũng chẳng biết trước gì về tình huống này, ánh mắt làm càn đánh giá thân thể Tô Nhu, sau đó cười nhẹ: "Có thể từ mối quan hệ thầy trò trở thành bố con, ấy là duyên phận của chúng ta. Sau này, mong bé cưng chỉ giáo nhiều hơn nhé!"
Lúc ấy, Tô Nhu chỉ cảm thấy ánh mắt của người đàn ông nhìn mình làm cô bé có chút không thoải mái, nhưng cô cũng chẳng nghĩ gì nhiều. Nhưng không ai biết là, sau này, người đàn ông ấy lại thường xuyên động chạm đến thân thể, trêu chọc, dạy dỗ, làm Tô Nhu khổ không dám nói.
Giống như lúc này ấy, tay phải của người đàn ông mạnh mẽ ôm lấy bờ vai mảnh mai của cô bé, tay trái không thành thật mà sờ nắn bộ ngực mềm mại, thì thầm nho nhỏ bên tai Tô Nhu: "Mới chạy vài vòng liền thở không ra hơi như vậy, có phải vì vú to quá, chạy nhiều hết hơi, đúng không bé cưng?"
"Thầy Trình, thầy đừng như thế, buông em ra đi, sẽ có người nhìn thấy mất." Gương mặt của Tô Nhu đỏ lên, cô dừng bước chạy lại, nhìn quanh một lượt, phát hiện không có ai chú ý tới hai người mới bắt đầu giãy giụa.
"Bé đĩ, bé giả bộ cái gì, ngực căng như thế này, vừa chạy vú vừa lắc, không phải muốn dụ đàn ông bú vú bé đó chứ?"
"Ô... em không có... a... thầy đừng xoa... vú em đau..."
Hôm nay Tô Nhu diện cho mình một chiếc áo thun trắng bó sát, vừa ôm chặt bộ ngực kiêu hãnh cùng vòng eo thon nhỏ, hơn nữa vì cô bé chạy bộ nên cơ thể toát mồ hôi, thấp thoáng lộ ra áo lót màu xanh nhạt nên trông càng thêm mê người hơn. Trình Vĩ trông cô mà tâm ý viên mã, bèn kéo cô bé đến một góc sân hẻo lánh, tiện việc hành sự.
"Từ từ... thầy kéo em đi đâu vậy?" Tô Nhu hoảng sợ kêu lên một tiếng, sau đó càng kịch liệt giãy giụa. Người đàn ông kéo cô đến một góc sân, đằng trước là một rừng cây rậm rạp, phía sau là một hàng tường cao, nhìn từ bên ngoài vào dường như không thể nhìn thấy bên trong đang xảy ra chuyện gì.
Trình Vĩ đem Tô Nhu đè gắt gao trên một thân cây, một tay luồn vào áo thun của cô bé, mò xuống cởi quần lót của cô, tay kia kéo quần lót cùng với áo phông lên đến vai (?), hai vú mềm mại tuyết trắng giống như hai chú thỏ lập tức nhảy ra tới.
"Ô... con xin chú... dừng lại đi..." Tô Nhu thấp giọng cầu xin, cô bé luống cuống tay chân muốn che đi bộ ngực của mình.
"Địt mẹ, câm mồm cho ông! Bé mà không im là ông đây kéo vào giữa sân địt lồn đấy!" Trình Vĩ không kiên nhẫn mà nhéo núm vú Tô Nhu.
Tô Nhu cắn môi run rẩy, cả người không dám động đậy.
"Ngoan như vậy có phải tốt không!", Trình Vĩ nom có vẻ vừa lòng, mỗi tay hắn nắm một bên vú, xoa nắn thành nhiều hình dạng khác nhau.
"Vú đéo gì to vậy, một úp mà vẫn không vừa tay", Trình Vĩ một bên vừa nói, một bên vừa hút liếm đầu vú hồng nộn, âm thanh mơ hồ không rõ ràng, "Mẹ kiếp, núm vú cũng to đéo chịu được, quả thật là đồ đĩ sinh ra để đàn ông địt mà..." Dứt lời, hắn liền cắn mạnh một cái.
"A... đừng cắn... huhu... đau quá... con xin chú... đừng cắn..." Tô Nhu ứa nước mắt cầu xin.
"Bốp!" Trình Vĩ hung hăng tát vú Tô Nhu, làm cô bé đau đến độ thở hổn hển.
"Đã bảo là ở trường phải gọi tôi là thầy cơ mà, tại sao lúc nào em cũng gọi sai vậy bé đĩ này? Muốn chịu phạt thì mới nhớ kỹ, đúng không?" Nói xong, Trình Vĩ lại hung hăng mà tát vú còn lại, bầu vú trắng như tuyết lập tức hiện rõ dấu tay đỏ thắm sắc tình, núm vú còn bóng nhẫy nước miếng trông càng sắc tình hơn.
Trước đó Tô Nhu đã năn nỉ Trình Vĩ đừng công bố quan hệ bố dượng - con nuôi của hai người, hắn thẳng thừng đồng ý, cũng bảo rằng phải gọi hắn là thầy khi ở trường, "Không gọi thế thì chẳng phải sẽ lộ tẩy khi bị người khác nghe thấy hay sao? Nếu con gọi sai, thì chuẩn bị cho sự trừng phạt của chú đi". Trình Vĩ nói như vậy.
Tô Nhu đau đến chảy nước mắt, thấp giọng cầu xin tha thứ: "Em... em sai rồi... thầy ơi, đừng đánh nữa... em đau quá... a.." Cô bé nghĩ chính mình không chỉ bị bố dượng dâm loạn trên sân thể dục, vú còn bị tát đến đỏ, liền cảm thấy bản thân vừa nhục nhã lại vừa dâm đãng, không khỏi thẹn đến nỗi rơi nước mắt.
"Thôi, tạm tha cho vú lớn của bé cưng đấy", Trình Vĩ rút tay khỏi ngực của Tô Nhu, Tô Nhu còn không kịp thở ra một hơi, một bàn tay của người đàn ông đã dễ dàng trượt vào quần thể thao của cô bé, miết nhẹ nơi viền quần lót.
"Đĩ nhỏ này, quần lót ướt đẫm rồi mà mồm thì cứ chối đây đẩy, rõ ràng bị sờ tới sướng!" Trình Vĩ cười xấu xa, ngón tay xuyên qua mép quần, xoa nắn âm đạo của Tô Nhu.
"Ô, thầy, đừng chạm vào đó mà!" Tô Nhu kêu lên một tiếng, sau đó kịch liệt giãy giụa. Trước giờ Trình Vĩ có chạm vào âm đạo của cô đâu, lần đầu tiên bị người khác giới chạm vào nới nhạy cảm nhất của cơ thể làm Tô Nhu không khỏi xấu hổ.
Cơ mà Trình Vĩ cũng chẳng buồn để ý, một phen kéo quần của Tô Nhu xuống hẳn, lại đem quần lót bên trong kéo xuống tiếp. Tô Nhu chỉ cảm thấy hạ thân lạnh lẽo, âm đạo liền nhanh chóng lộ ra trước mặt người đàn ông.
"Địt mẹ, hét nữa lên, hét to lên cho mọi người thấy nữ thần của họ dâm đãng vạch lồn cho thiên hạ ngắm, khiến cả lũ con trai trong trường cùng đến đây chiêm ngưỡng là tốt nhất." Trình Vĩ uy hiếp.
Nơi này tuy rằng không có người qua lại, song chỉ cần có người khác tới gần sẽ dễ dàng nhận thấy chuyện gì đang xảy ra. Tưởng tượng đến tình cảnh hiện tại của bản thân bị người lạ nhìn thấy, Tô Nhu liền sợ hãi không dám động đậy gì.
Âm hộ của Tô Nhu vừa trắng lại vừa hồng, phía trên phủ nhẹ một hàng lông mu thưa thớt, nhìn qua phấn phấn nộn nộn, chính giữa đóa hoa đang hộc nhẹ từng đợt mật, Trình Vĩ xem mà nước miếng ừng ực, bèn đưa một ngón tay vội thọc lồn cô bé.
"A... thầy ơi... đừng có thọc... em xin thầy... đừng vào...." Tô Nhu chỉ cảm thấy thân thể xuất hiện một cảm giác lạ lùng, âm đạo vội mút chặt lấy dị vật lạ xâm nhập hòng ngăn thứ khoái cảm lạ lẫm ấy.
"Lồn của bé cưng vừa ướt lại trơn, mới có một ngón tay mà mút chặt đến như vậy, rõ ràng là muốn cặc lớn địt lồn, mồm còn chối gì nữa?" Trình Vĩ vừa hung ác nói, vừa đút một ngón tay vào.
"A... thầy... đừng nhét vào nữa..." Tô Nhu bị kích thích đến hai chân lập tức mềm nhũn, suýt chút nữa không đứng dậy được, may mắn được người đàn ông nắm hai bên eo không thì tí nữa ngã xuống.
"Bướm xinh nhiều nước như thế này chắc là bé cưng hay "chăm sóc" lắm đấy nhỉ?" Hai ngón tay Trình Vĩ khuấy đảo âm đạo, chọc cho đóa hoa lại hộc từng đợt mật dịch chảy ra.
"Không... a... thầy... đừng sờ chỗ đó... ưm...." Tô Nhu muốn lui về phía sau tránh khỏi ngón tay của người đàn ông, hai ngón tay thon dài lại không ngừng kích thích điểm nhạy cảm, thân thể cô bé càng chìm trong khoái cảm mãnh liệt.
"Thế tại sao nước lại nhiều thế này? Không phải là bé bị ai địt rồi chứ? Nói mau!!" Trình Vĩ lại đút thêm một ngón tay vào, ba ngón tay hung hăng đâm vào khối thịt mềm bên trong âm đạo.
"A! Không có... Không bị ai địt cả... Ô... Thầy ơi... Đừng khoáy nữa... Em không chịu nổi..." Tô Nhu chỉ cảm thấy âm đạo vừa đau vừa tê, làm cô bé không khỏi chậm rãi vặn eo, đứt quãng mà rên rỉ.
"Vãi lồn, không bị địt mà cũng có thể dâm như vậy, bị ngón tay địt đến sướng đi, bé đúng là con đĩ trời sinh phải cho đàn ông cưỡi!"
Nói xong ba ngón tay thọc ngoáy càng lúc càng nhanh, cục thịt mềm phía trong bị kích thích không ngừng co rút co giật, Trình Vĩ vẫn không quan tâm, mặc kệ việc ngón tay bị hút chặt mà cứ thẳng thừng đâm chọc, làm cho thân thể cô bé nước nôi càng nhiều, quanh quẩn vang vọng âm thanh "phụt phụt" va chạm.
"Ô... Sâu quá rồi.... Đừng cắm vào nữa... Ưm... Sắp tới rồi! Em ra aaaa!"
Tô Nhu ngửa đầu thét chói tai, chỉ cảm thấy trước mắt bạch quang chợt lóe, một lượng lớn dâm dịch "phụt" một tiếng từ hoa huyệt bắn ra, thịt non hung hăng co rút lại, cắn chặt lấy ngón tay của người đàn ông vẫn còn cố moi đào thật sâu ở bên trong, khoái cảm mãnh liệt ập đến làm cô bé thất thần, cơ thể run rẩy.
"Bé cưng thiếu đụ, chỉ mỗi ngón tay địt em thôi mà lồn nhỏ đã cắn chặt đến nỗi tôi không rút ngón tay ra được... Đúng là thứ sinh ra để cho đàn ông chơi!"
Nghe lời dâm dục của Trình Vĩ mà Tô Nhu đâm ra hổ thẹn không thôi, cô bèn vội vàng thả lỏng cơ thể, ba ngón tay của người đàn ông cũng không nhanh không chậm mà rút ra ngoài, "nhép" một tiếng, dâm dịch còn sót trong trận cao trào vừa nãy cũng chảy ra, chẳng mấy chốc mà thành bãi nước nhỏ trên mặt đất.
Tô Nhu xấu hổ đến nỗi chẳng dám ngẩng đầu lên, Trình Vĩ một phen nhéo cằm cô bé, đem ba ngón tay vừa rồi chơi cô đến cao trào, rồi đưa tới trước mặt cô, "Trên ngón tay toàn là dâm dịch của bé đấy, nào, nhanh liếm sạch cho tôi đi."
Tô Nhu muốn quay đầu tránh đi, nhưng Trình Vĩ lại dùng sức nhéo cằm cô bé, cường ngạnh mở miệng cô ra, ngón tay ướt nhẹp nhanh chóng đút thẳng vào miệng nhỏ của cô.
"Bé cưng, liếm sạch đi, mau lên, không thì tôi sẽ nhét thẳng vào lồn em như vừa nãy đấy!" Trình Vĩ cảnh cáo nói. Tô Nhu chỉ có thể ủy khuất mà ngậm lấy ngón tay của hắn, vươn đầu lưỡi liếm đi dâm dịch trên đó.
Người đàn ông một đằng không ngừng thọc vào rút ra ba ngón tay, một đằng cúi người ngậm lấy đầu vú của cô bé, hàm răng nhẹ nhàng nhay cắn đầu vú còn sung huyết, sau đó lại dùng đầu lưỡi liếm hút dịu dàng.
"Ô... ô.." Miệng của Tô Nhu bị ngón tay của Trình Vĩ lấp kíp, đầu lưỡi liếm ngón tay đang không ngừng thọc vào rút ra của người đàn ông, trong miệng toàn là hương vị dâm dịch bản thân tiết ra, đầu vú thì vừa bị cắn vừa bị liếm láp, làm Tô Nhu vừa thẹn thùng nhưng cũng đầy khoái cảm, âm đạo cũng không khỏi run lên, giống như một vòi nước bị rỉ, lại tiếp tục hộc nhẹ ra từng đợt mật dịch.
"Địt cụ con đĩ, ăn chính mình dâm thủy cũng có thể nứng lồn, xem ra hương vị dâm thủy của chính mình ăn ngon lắm phải không?" Trình Vĩ buông đầu vú đang ngậm trong miệng ra, hắn hưng phấn mà cúi đầu nhìn hoa huyệt của Tô Nhu, lại đem ngón tay thọc sâu hơn trong miệng của cô bé, gần như là thọc đến cổ họng.
"Ô... ô..." Tô Nhu lắc đầu, chịu đựng cảm giác buồn nôn do cổ họng bị dị vật đụng tới, nước bọt không nuốt xuống kịp mà chảy ra từ khóe miệng.
"Mẹ kiếp, miệng nhỏ cũng biết hút như vậy, mỗi ngón tay thôi mà cũng có thể liếm đến hăng say chứ. Mút chặt vào cho tôi, đừng để nước bọt lại chảy ra ngoài."
Một bàn tay Trình Vĩ tiếp tục ở trong miệng Tô Nhu tiếp tục thọc vào rút ra, bàn tay khác buông eo cô bé, sau đó nắm lấy hột le bị trêu chọc đến sung huyết, dùng sức lôi kéo xoa bóp mạnh lên.
Lần đầu tiên bị chơi đùa kiểu này khiến Tô Nhu chỉ cảm thấy vừa ngứa lại tê dại, xúc cảm cực kỳ thoải mái, cô muốn cất tiếng kêu ra nhưng miệng lại bị ngăn lại, kết quả là chỉ có thể ậm ừ rên rỉ.
Trình Vĩ nhanh chóng mà xoa nắn hột le, hai ngón tay đột nhiên dùng sức lôi kéo, lại cào nhẹ một chút, trêu chọc cô bé.
"A..... sướng quá... tê nữa... a...." Tô Nhu vừa sướng vừa đau, khoái cảm ập đến làm cô bé ngửa đầu hét lớn, hoa huyệt mãnh liệt co rút lại, miệng nhỏ gắt gao bao trọn ngón tay của người đàn ông, nam nhân còn ngại không đủ mà lại dùng sức liên tục tấn công hột le bé nhỏ, toàn thân Tô Nhu run rẩy, cô bé lắc đầu kịch liệt, liều mạng tưởng như muốn chống lại thứ khoái cảm kinh người này, sau đó chỉ nghe được "phụt" một tiếng, hoa huyệt dường như mất khống chế, lại mãnh liệt phun trào một cỗ dâm dịch.
Tô Nhu phát thẹn tưởng có thể kẹp chặt chân mà không cho dâm thủy có cơ hội chảy ra, nhưng dâm thủy vẫn không ngừng chảy xuống, lần này so với lần trước còn nhiều hơn, phải một lúc sau mới ngừng chảy ra ngoài.
"Đúng là thứ dòng đĩ, khuôn mặt thoạt nhìn thuần khiết như vậy, ai mà biết lại dâm đãng từ trong xương cơ chứ, bị ngón tay địt vài phát liền cao trào hai lần, lần sau dùng cặc lớn địt lồn, lồn dâm không phải thành lũ lụt hay sao. Bé cưng, có phải em rất muốn được nam nhân địt không? Tôi không địt em, có phải em lại chạy ra đường xin người ta đến địt em, đúng không?" Trình Vĩ nói.
Trình Vĩ vừa nói tục tĩu, một bên rút ra ngón tay còn cắm trong miệng Tô Nhu, hai chân Tô Nhu mềm nhũn ngã ngồi trên mặt đất, thân thể còn đắm chìm ở khoái cảm cao trào mà vẫn tựa vào thân cây, hoa huyệt không ngừng hộc ra mật dịch, vú lớn trắng như tuyết còn ấn đỏ thắm dấu tay cùng dấu răng, đầu vú sung huyết sưng to bóng nhẫy nước bọt, nhìn qua dâm đãng ghê người.
"Đĩ cái, còn thất thần gì nữa, nhanh mặc quần áo sau đó trở về lớp học đi, hay là bị ngón tay địt chưa đủ? Vẫn là muốn người khác nhìn thấy bộ dạng thèm đụ thế? " Trình Vĩ nói xong, liền tùy tiện xoa tay liền quay người rời đi.
Tô Nhu vội vàng chống đỡ thân thể mềm nhũn, rung run rẩy rẩy đứng lên, nhặt quần áo từng cái từng cái một mặc vào.
________________
🌸: Hố mới hố mới, mong rằng đi edit H nhưng đừng ai bảo tôi edit Hài (như cmt của thím nào bên bộ Tiểu thư ký). Lạy trời luôn á =))) Văn toi lủng củng nhưng không muốn sửa lại đâu nhá 🌝
🌸 Với cả, hình như tôi chơi hệ dung hoà theo tâm trạng, thích thì tục, không thì thôi nên nhiều lúc hơi bị dở dở ương ương, đừng có bảo là H tục hay không tục mà không có cảnh báo nhé. Dặn dò là đọc H đừng lắp não hihi 🌚
Bạn thấy sao?