Chương 8: 🌸 Chương 8 🌸

Chương 8: Sáng sớm nóng bỏng

___________________

Trong cơn mơ màng, Tô Nhu cảm giác được có ai đó đang bẻ ra hai chân của mình, lại có cái gì vừa thô vừa cứng tiến vào lỗ bướm, cổ họng cô tràn ra vài tiếng rên nhẹ, muốn giãy giụa tránh ra nhưng thân thể còn đang trong giấc nồng không nghe đại não điều khiển, vì thế, thân thể cũng cứ mặc cho đối phương điều khiển, hai chân vô lực mở rộng mặc người đùa bỡn, thừa nhận sự xâm phạm của người đàn ông.

"Lồn dâm bị cưỡng gian trong lúc ngủ mà còn ướt đẫm như này, chắc phải nhét cặc vào lồn cả lúc ngủ luôn quá, thứ đĩ lãng." Bên tai truyền tới lời nhục mạ của người đàn ông, Tô Nhu hé miệng muốn phản bác nhưng chỉ truyền ra vài tiếng rên rỉ, theo sự va chạm của người đàn ông, lại càng truyền đến khoái cảm chết người, đầu óc vốn chưa tỉnh ngủ lại bị Trình Vĩ tích cực đụ lộng như này khiến hồn phách cũng muốn bay lên.

Cảm giác được hai vú bị Trình Vĩ chộp lấy, Tô Nhu mới nhận thấy hiện tại toàn thân mình đang trần trụi trong lòng nam nhân, hắn ta mượn lực hai vú mà mạnh mẽ đẩy hông, lực bóp quá lớn làm Tô Nhu muốn cất tiếng chửi bậy, cơ mà vừa định mở miệng, cặc lớn đã chạm đến tử cung, chửi bậy chuyển thành tiếng rên rỉ ngọt nị. Trình Vĩ cũng chẳng quan tâm Tô Nhu, chỉ vội vàng hướng tử cung mà chọc ngoáy, địt cô gái miệng nhỏ thở hồng hộc như con cá mắc cạn, tiếng rên theo tiếng nhớp nháp va chạm tạo thành một bản nhạc dâm mỹ chào buổi sáng.

"Mẹ kiếp chứ, lồn dâm bị địt trong lúc ngủ còn kẹp chặt hơn lúc tỉnh, bố thao bé cưng sướng không, nói xem?" Bị bộ dạng dâm đãng của Tô Nhu kích thích, Trình Vĩ hai mắt đỏ bừng, nơi hạ thân kịch liệt đâm chọc, cũng không quên ép hỏi cô gái.

"Ha.... Sướng... Bố địt lồn sướng quá... Ưm... Thoải mái quá..." Tô Nhu bị màn chào hỏi nóng bỏng lúc sáng sớm này làm cho tỉnh táo phần nào, nhưng những kích thích mà Trình Vĩ mang đến lại làm đầu óc trở nên lâng lâng.

"Địt chết con bé đĩ dâm này, địt toét bướm này, xem còn dám khắp nơi câu dẫn nam nhân nữa không, thứ đĩ lãng thèm cặc!" Trình Vĩ hưng phấn đến nỗi vòng eo cứ mạnh mẽ mà đâm, chẳng biết thế nào là thương hoa tiếc ngọc, bàn tay to thô bạo xoa vú lớn làm cô gái chết chìm trong khoái cảm.

"Ừm... Bố địt chết con cũng được... Đâm cặc vào lồn đi... Ô... Địt tới tử cung rồi... Xót quá... Trướng quá..." Tô Nhu bị người đàn ông đâm đến nỗi nước mắt thành ròng, thân thể không nghe đại não khống chế mà lắc mông câu dẫn.

"Kỹ nữ, tuổi nhỏ đã dâm thành như vậy, Hiểu Linh cũng không dâm như con đâu! Thật muốn cho cô ta nhìn thấy đứa con gái mình sinh ra dâm tiện thế nào!" Trình Vĩ trào phúng.

Nghe được Trình Vĩ nhắc đến mẹ mình, cả người Tô Nhu lạnh băng giống như bị chậu nước đá dội thẳng xuống đầu, nháy mắt thanh tỉnh. Tô Nhu ý thức được hiện tại là buổi sáng, mà kiểu gì mẹ cô cũng dậy sớm để làm bữa sáng nữa, nếu mà để mẹ cô biết được chồng mình cùng cô con gái quý báu đang giã gạo trong phòng, con gái còn lắc mông câu dẫn bố dượng địt nữa... Nghĩ đến đây, Tô Nhu hổ thẹn muốn chết, đành phải cầu xin Trình Vĩ dừng lại.

"Bố ơi.... Đừng để cho mẹ nhìn thấy mà... Ưm... Cầu xin người... Dừng lại đi... Sẽ bị thấy mất... Ư..."

Trình Vĩ cười lạnh một tiếng: "Mới nãy còn mạnh mồm cầu xin được địt, hiện tại thì bảo dừng lại, nghĩ gì đẹp thế con ơi! Thứ con gái trời sinh kỹ nữ, lồn dâm chỉ dành cho bố địt thôi, hiện tại bé cũng chỉ là công cụ tiết dục của tôi thôi mà, thứ đồ chơi thì làm gì có quyền đòi hỏi chứ?"

"Không phải... Ô... Không phải mà...." Tô Nhu lắc đầu phủ nhận.

"Về sau mỗi sáng cặc lớn chào cờ thì bé dâm phải chịu trách nhiệm xử lý, hầu hạ tôi không thoải mái thì đừng mong cắp cặp ra khỏi nhà! Rõ chưa?" Trình Vĩ một bên ra lệnh, một bên cũng không quên đóng cọc.

"A! Không cần... Xin người... Đừng cắm nữa mà... Ưm..." Thân thể Tô Nhu dùng sức cố gắng tránh thoát đi sự kiểm soát của Trình Vĩ, cơ mà hắn ta cũng chẳng nề hà gì, tay to lại dùng sức kéo đùi cô gái về, cây gậy lại cứ thẳng mặt mà giã, đụ địt kịch liệt đến nỗi Tô Nhu không nói thành lời.

Đúng lúc này, phía ngoài cửa lại truyền đến tiếng của Trương Hiểu Linh: "Tiểu Nhu, bữa sáng xong rồi đó, con dậy chưa thế?" Một câu của Trương Hiểu Linh cất tiếng giống như tiếng sấm đánh thẳng vào đầu Tô Nhu.

"Mẹ nó, mút chặt vãi, mẹ con ở ngoài cửa này có phải cảm thấy kích thích lắm không? À, quên mất, hình như tôi quên khóa cửa thì phải... không biết mẹ con có thể mở cửa đi vào không nhỉ?" Giọng nói của Trình Vĩ tràn đầy ác ý, nói xong, hai bàn tay to ôm chặt đùi Tô Nhu hơn, nâng mông cô lên tới, từ góc độ này Tô Nhu có thể nhìn thấy người đàn ông mạnh mẽ va chạm như thế nào.

"Không.... A!" Nam nhân cứ thẳng lưng mà va chạm tử cung, Tô Nhu tưởng nói câu gì đó nhưng mở miệng ra lại chỉ tràn vài tiếng rên rỉ, thành ra không thể nào không che miệng để tránh phát ra âm thanh cho mẹ cô nghe thấy. Lúc này, Trương Hiểu Linh đứng ở ngoài cửa cũng cảm thấy sốt ruột, bà vội vàng gõ cửa lần nữa: "Tiểu Nhu? Dậy chưa con?"

Thân thể Tô Nhu căng cứng lại, ánh mắt cô gái nhìn Trình Vĩ như muốn tìm kiếm sự giúp đỡ, cuối cùng thì vẫn phải nhỏ tiếng cầu xin: "Xin người... Ô... Đừng cắm nữa... Sau này... Muốn làm gì đều có thể..."

"Chỉ cần bé đáp ứng yêu cầu của bố thì sẽ buông tha thôi." Trình Vĩ không đáp ứng mà càng kịch liệt va chạm hơn. Tô Nhu đành phải nhịn: "Vâng! Con... Đáp ứng bố... Xin người... Rút ra đi..."

Tiết tấu va chạm của người đàn ông cuối cùng cũng chậm lại, lúc này, ngoài cửa lại truyền đến một câu: "Tiểu Nhu? chưa con? Hay mẹ vào nhé?" Tô Nhu vội vàng đáp lại: "Dậy rồi! Dậy rồi! Con đang thay quần áo thôi! Mẹ đừng vào đây!"

Nam nhân thọc vào rút ra tiết tấu chậm lại, lúc này ngoài cửa lại truyền đến một câu: "Tiểu nhu? Rốt cuộc tỉnh không có, lại không dậy nổi giường mụ mụ vào được a." Tô nhu vội vàng lớn tiếng đáp lại nói: "Ta tỉnh! Ở thay quần áo đâu, ngươi ân...... Ngươi đừng tiến vào."

"Thay quần áo nhanh lên nhé, thời gian cũng không còn sớm nữa, nhanh lên kẻo đi học muộn!" Người phía ngoài cửa nói xong câu này liền rời đi.

Thân thể Tô Nhu vừa mới thả lỏng được một chút nhưng Trình Vĩ vẫn cương quyết không tha cho cô, nam nhân tiếp tục hung tợn va chạm: "Đừng quên lời vừa nãy mới đáp ứng bố, bé dâm là gì của bố nào? Suy nghĩ kỹ đi rồi nói nhé, cẩn thận không tôi gọi mẹ bé tới thưởng thức một màn đông cung sống đó!"

"Vâng... Tô Nhu là kỹ nữ của bố... A... Bố thích địt lúc nào cũng được... Ưm... Sau này... Mỗi sáng... Con gái sẽ hầu hạ tốt cặc lớn của người...." Tô Nhu vứt bỏ thẹn thùng, chỉ sốt ruột mà đáp ứng toàn bộ những yêu cầu hắn ta đã nói.

"Không sai, bé dâm là kỹ nữ chính hiệu, là đứa con gái dâm tiện thích mút cặc lớn! Sau này bố muốn bé làm gì thì cũng phải nghe theo, rõ chưa?" Trình Vĩ kích động đem hai đùi cô gái nâng lên càng ngày càng cao, giữa hai chân là một mảnh ướt át, đùi ngọc bị trứng dái va chạm "bạch" "bạch" đến đỏ bừng, chọc người đỏ mắt.

"Vâng... Con gái biết... Ôi... Cặc lớn lại chạm tới tử cung rồi... Bố ơi... Đừng cắm nữa... Sắp không chịu được nữa rồi... Dừng lại đi!" Tô Nhu bị địt đến hai mắt rơi lệ, bướm xinh hộc ra lượng lớn dâm thủy, cũng tới cao trào. Cặc lớn ở trong đũng đạo bị thịt non mút chặt, Trình Vĩ bị kẹp đến sướng đến da đầu run lên.

"Thứ con gái dâm đãng, sau này tinh dịch của bố mỗi sáng đều phải đút cho con, hôm nay là ngày đầu tiên, nhớ lấy! Hiện tại thì kẹp lồn chặt vào!!!" Vừa dứt lời, tinh dịch nóng cháy bắn thẳng vào tử cung của cô gái, làm Tô Nhu đang hưởng thụ dư vị của đợt cao trào vừa nãy lại kích thích đến tột cùng, vặn vẹo eo thon: "A.... Tinh dịch bắn vào tử cung rồi... Má ơi... Toàn bộ bắn vào luôn... Nhiều quá... Tử cung trướng quá... Ô..."

Gậy thịt bắn xong liền mau chóng rút ra, người đàn ông tiến lại gần mép giường, vớ lấy cặc giả đã được chuẩn bị sớm nhét thẳng vào lỗ bướm ướt đẫm, mặc kệ cô gái đang giãy giụa phản đối mà đâm sâu vào trong, ngăn chặn hỗn hợp lớn tinh dịch cùng dâm dịch chảy ra, khiến Tô Nhu cảm thấy bụng vừa trướng vừa xót, cả người vô cùng khó chịu.

Cặc giả bị cắm sâu đến nỗi chỉ để lại một ít tay cầm màu đen ở phía ngoài, Trình Vĩ thưởng thức một chút, rồi nói với Tô Nhu: "Ngậm cặc giả đi học thôi con gái, tiết thể dục hôm nay cũng không được rút ra nha! Nhanh dậy đi rồi còn đi học! Hết tiết nếu để bố biết lồn dâm không giữ cặc thì đừng trách sao nước biển lại mặn nhé!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...