Chương 10: Chương 10

11h tối, Lưu Viễn mở cửa bước vào nhà, trong nhà đèn vẫn bật sáng choang, An Tình ngồi cuộn người trên ghế sofa ở phòng khách

" Sao con còn chưa ngủ " Lưu Viễn bước tới hỏi

Không thấy cháu trai phản ứng, Lưu Viễn ngồi xuống cạnh cậu

" Tiểu Tình, con làm sao vậy ?"

Cháu trai nhỏ vẫn cúi mặt im lặng, Lưu Viễn cởi bỏ cà vạt, nắm lấy hai vai cháu trai xoay qua

" Giận chú sao, hôm nay chú có việc bận thật mà "

An Tình bị ép ngước mặt qua, cậu định lơ đi nhưng vẫn không kiềm được ngước đôi mắt đỏ hoe tức giận nhìn Lưu Viễn, giọng cậu ấm ức vang lên

" Em giận chú đó, chú có biết hôm nay em đợi chú rất lâu không, vậy mà chú đi hẹn hò với người khác, đừng tưởng em ngu ngốc không biết gì cả."

Từ nhỏ An Tình đã được cả nhà chiều chuộng chưa bao giờ phải để cậu ấm ức như vậy, càng nghĩ đến càng giận An Tình đẩy Lưu Viễn ra chạy lên phòng, cậu đứng dậy nhanh bất cẩn va đổ ly thủy tinh trên bàn, cậu không để ý những mảnh thủy tinh văng ra cứa vào bắp chân cậu chảy máu.

An Tình đóng cửa phòng vùi mặt vào chăn khóc, Lưu Viễn đứng ngoài phòng liên tục gõ cửa.

" Mau mở cửa cho chú, chú xin lỗi"

"An Tình nghe lời, con đừng quậy nữa "

" Sao con lại bướng như vậy hả, mở cửa " Giọng Lưu Viễn vừa lo lắng vừa tức giận

An Tình nằm trong chăn nghe thấy giọng nói không kiên nhẫn ngoài phòng, An Tình càng khóc lớn hơn. Lưu Viễn không gõ cửa nữa, hắn lấy chìa khóa dự phòng ra mở cửa, nhìn chăn trên giường phồng lên, hắn nhẹ nhàng giở chăn ra nắm lấy mắt cá chân của cháu trai xem vết xước của cậu, vết thương bị cứa không sâu nhưng máu vẫn chảy ra nhiều.

An Tình giãy dụa chân liền nghe thấy tiếng quát của Lưu Viễn

" Nằm im "

An Tình không giãy dụa nữa mà ngoan ngoãn nằm im, chỉ có đều cậu vẫn khóc, hai tay cậu để lên mắt khóc ấm ức

Lưu Viễn lau máu rồi lại dán băng cá nhân cho An Tình, nhìn cháu trai vẫn khóc hắn thở dài ôm cậu vào lòng

" Còn khóc nữa con không muốn đôi mắt này nữa đúng không! "

" Mặc kệ em, hức.. chú đi đi "

" Chú xin lỗi"  Lưu Viên thở dài, vỗ lưng cháu trai dỗ cậu

Đúng lúc này điện thoại của Lưu Viễn chợt vang lên, hắn rút điện thoại từ túi quần ra, An Tình thấy vậy liền quay phắt lại la lên

" Chú không được nghe" An Tình có dự cảm là người kia gọi cho chú vì nhân viên của chú cũng sẽ không gọi vào giờ này.

Lưu Viễn nhìn điện thoại rồi nhìn sang cậu nhưng hắn đã bắt máy.

An Tình nhìn thấy cảnh đó, lại nghe giọng nói vang lên bên kia điện thoại sự tức giận vừa dịu xuống một ít trong lòng cậu liền bùng lên. Cậu đứng bật dậy, ánh mắt cháy lên lửa giận đẩy Lưu Viễn ra chạy thẳng ra ngoài. Lưu Viễn vội vàng chạy theo nhưng chỉ nhìn thấy bóng lưng cháu trai nhỏ.

" Không có chuyện gì thì đừng gọi cho tôi " Lưu Viễn lạnh giọng nói vào điện thoại

Bên kia điện thoại Phan Trường mím môi, sắc mặt tức giận nhưng giọng nói lại phát ra nhẹ nhàng

" Xin lỗi chú, em không nên gọi điện giờ này nhưng mẹ sợ chú chưa về nhà nên bảo em gọi điện hỏi thăm "

" Được rồi, sau này nếu chị Trương không có chuyện gì gấp thì cậu đừng gọi cho tôi " nói xong hắn không đợi bên kia trả lời đã cúp máy.

An Tình tức giận chạy đi, lúc này cậu mới chợt nhận ra không thể chạy về nhà ba mẹ được vì lúc trưa cậu còn vui vẻ dọn qua nhà chú ở mà tối đã khóc chạy về thì cũng không được, An Tình quẹt nước mắt, đưa số điện thoại đang gọi liên tục cho cậu vào danh sách đen, sau đó đành gọi cho bạn học ngủ nhờ nhà cậu ta một đêm.

Thời tiết hôm nay vừa nóng vừa khô làm tâm tình người ta khó chịu, An Tình ngồi trên lớp học nhưng tâm trí chẳng nghe giảng lọt được chữ nào, trong lòng cậu cảm thấy vô cùng bực dọc, ngồi hết 5 tiết nhưng chẳng dô được chữ gì, An Tình suy nghĩ hết 5 tiết mới quyết định chạy đến công ty của chú. Dù rất giận nhưng cậu cũng không thể để chú với tên Phan Trường kia ở riêng trong công ty được, hai người đó mượn công việc mà gần gũi nhau thì cậu hối hận không kịp nữa rồi.

Thang máy vừa mở cậu đã bị hắt cho một cốc cà phê đen, quả thật là oan gia mà

" Lại là cậu " An Tình nhìn gương mặt trước mắt lên tiếng, lại là tên Phan Trường mà cậu đang rất ghét, dường như lúc nào trước thang máy lên phòng của Lưu Viễn An Tình cũng sẽ đụng trúng cậu ta

" Xin lỗi cậu, là tôi bất cẩn " Phan Trường ríu rít xin lỗi

" Ha cậu biết đôi giày này bao nhiêu tiền không " An Tình cười nhìn đôi giày trắng tinh bị cà phê làm cho dính một vệt nâu lớn của mình

" Tôi không biết, là tôi... tôi không cẩn thận đụng trúng cậu, giày này bao nhiêu tiền tôi sẽ đền cho cậu, mong cậu tha lỗi " Phan Trường vừa bối rối vừa hoảng hốt, cậu ta nhìn xung quanh thấy các đồng nghiệp đang đứng xem chuyện, hai mắt cậu ta đỏ lên trông như đang bị người khác bắt nạt

" Vậy thì cậu đền đi, đôi giày này phiên bản giới hạn có giá 68 triệu " An Tình trong lòng đã không thích cậu ta, nghe cậu ta nói liền đáp lại ngay

" Tôi...tôi không có tiền "

Nghe cái giá phải đền Phan Trường loạng choạng như muốn ngã, đuôi mắt hồng hồng như sắp khóc nhưng vẫn kiên cường làm ai nhìn thấy cũng muốn tiến lên che chở cho cậu ta

" Người như cậu, tránh xa tôi ra cũng tránh xa chú ra " An Tình không rãnh ở lại xem cậu ta diễn tiếp, cậu bước tới gần cậu ta trầm giọng cảnh cáo

" An Tình " Một giọng nói phát ra từ phía sau lưng cậu, An Tình xoay lại liền thấy Lưu Viễn đang đứng đó nhìn hai người.

" Chú " Phan Trường kêu một tiếng, giọng điệu ấm ức

An Tình thiệt muốn cười, người cháu như cậu là người thiệt hại còn chưa kêu thì cậu ta kêu cái gì.

An Tình thấy vậy liền cố ý tiếp tục làm khó

" Cậu đền đi, trả tiền mặt hay chuyển khoản "

" Tôi...tôi không đền nổi " Phan Trường liền ào ào chảy nước mắt, trông yếu đuối đáng thương vô cùng.

An Tình thật muốn khen cậu ta, người trưởng thành đã đi làm nói khóc liền khóc, lúc nảy chính cậu ta bảo sẽ đền lúc này gặp Lưu Viễn liền yếu ớt như ngọn cỏ bị gió bão quật ngã

"Không cần đền, cậu đi làm việc tiếp đi " Lưu Viễn đi đến lên tiếng

An Tình thấy Phan Trường thút thít, cúi đầu bước đi, cậu liền tiến lên chặn lại

" Không được đi, cậu đền ngay cho tôi "

Đối với cậu dù bỏ đôi giày cậu rất thích này cũng không vấn đề gì, chỉ là cậu ghét sự giả vờ đáng thương của Phan Trường trước mắt Lưu Viễn, nếu là người khác bất cẩn đụng cậu, chỉ cần thật sự có lòng xin lỗi cậu liền có thể bỏ qua không làm khó dễ

Phan Trường bị chặn lại cũng chỉ ngước hai mắt lên nhìn Lưu Viễn, thấy hắn ta cho phép đi liền đi thẳng không quay đầu lại. An Tình thật sự tức chết với chú của mình

" Chú quá đáng, là tại cậu ta va phải em, em bắt cậu ta đền cũng hợp lí tại sao chú lại bênh cậu ta" An Tình trút hết tất cả bực tức ra, lúc này cậu thấy rất ấm ức, chú của cậu từ khi nào lại không còn đứng về phía cậu nữa rồi.

" Chú không bênh cậu ta, là do con cố ý làm khó " Lưu Viễn lên tiếng, hắn biết tính tình cháu trai nhỏ

Lúc này An Tình không kiềm chế được liền bật khóc, vốn muốn đi đến làm hoà với chú không ngờ lại gặp phải chuyện này, cậu chỉ đau lòng bỏ lại một câu cho Lưu Viễn

" Chú là đồ đáng ghét, em sẽ không đến tìm chú nữa "

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...