Đã 1 tuần trôi qua, từ lần ở công ty An Tình không tìm cũng không liên lạc với Lưu Viễn nữa, sáng nay cậu nhận được một đơn hàng, mở ra thì thấy một đôi giày cùng kiểu với đôi phiên bản giới hạn của cậu, An Tình không chần chừ liền đem quăng thẳng vào thùng rác, đôi giày khó mua như vậy nhưng chú vẫn tìm mua để thay Phan Trường đền cho cậu. Trong lòng không vui nên An Tình muốn đi ra ngoài giải khuây một bữa, cậu hẹn bạn thân rồi chạy thẳng đến quán bar nhộn nhịp nhất thành phố.
Trong không khí náo nhiệt với ánh đèn đủ màu sắc cùng tiếng nhạc xập xình, trong góc quán bar, hai cậu thiếu niên điển trai đang ngồi uống rượu. Một cậu thanh niên trong đó nhuộm tóc vàng khói, nhìn vào vô cùng nổi bật, bạn thân của An Tình- Cao Dinh. Thấy gương mặt thanh tú của An Tình mang vẻ u sầu chán nản, Cao Dinh liền choàng vai An Tình
"Lại buồn vì chú của cậu nữa à, đúng là yêu vào chỉ có khổ"
Cao Dinh uống rượu như uống nước lã, dựa vào vai An Tình thì thầm
" Định ngồi thẫn thờ tới bao giờ nữa, bỏ ông chú già của cậu đi, còn biết bao tên đàn ông trẻ đẹp mắc gì cứ đâm đầu vào chú của cậu vậy"
An Tình nhíu mày, cậu hất cái tay đang choàng vai mình ra nói
" Chú ấy không già "
" Được rồi, được rồi, mình biết cậu còn mê chú mà, hôm nay bỏ qua đi, vui chơi cho thiệt đã" Nói rồi Cao Dinh liền vẫy tay gọi phục vụ, chẳng mấy chóc ba người con trai ngoại hình ưa nhìn liền đi đến
"Trai đẹp hôm nay đều là của cậu" Cao Dinh hưng phấn giơ cao ly rượu hét lên nháy mắt với An Tình rồi cậu ta nhảy nhót đi lên sân khấu.
Ba người phục vụ mỉm cười với cậu, người rót rượu, người lại nói chuyện trêu chọc làm không khí cũng náo nhiệt hẳn lên. An Tình bỏ đi suy nghĩ buồn bực trong lòng, cậu cũng hoà vào trò chơi của ba người bày ra. Cao Dinh ở trên sân khấu nhìn xuống thấy An Tình cuối cùng cũng không còn ũ rũ nữa liền lấy điện thoại chụp một tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè ai ngờ tấm ảnh lại rơi đến mắt của Lưu Viễn.
Lưu Viễn vẫn còn đang tăng ca ở công ty, xui khiến thế nào lại thấy tấm ảnh từ tài khoản của Cao Dinh, hắn biết đây là bạn thân của cháu trai, từ nhỏ hai người đã cùng chơi chung cùng đi học vì vậy nên hắn mới có kết bạn với cậu ta. Nhìn tấm ảnh hai mắt hắn rét lạnh, trong ảnh một người dựa sát vào người kia thân mật, dù không thấy mặt của An Tình nhưng hắn vẫn nhận ra người trong ảnh là cậu qua nốt ruồi son màu đỏ bên xương quai xanh.
Không chần chừ, Lưu Viễn lập tức đứng dậy, vơ lấy áo khoác vest sải bước ra khỏi văn phòng
An Tình đã hơi say, hai má cậu ửng đỏ, cậu ngồi lắc lư đẩy ly rượu ra
" Không uống nữa đâu "
" Được, vậy anh cứ ngồi nghỉ một lát đi " Một phục vụ ngồi kế cậu lên tiếng, cậu ta vừa đưa tay muốn kéo cậu đang nghiêng ngã sắp té về thì một giọng nói trầm thấp vang lên
" An Tình, con đang làm gì ở đây? "
Giữa không khí ồn ào nhưng An Tình có thể nghe rõ mồn một giọng nói của chú. An Tình ngẩng đầu lên, chỉ thấy chú của cậu đang đứng đó vẻ mặt lạnh lùng đến đáng sợ
An Tình giả vờ không quen biết Lưu Viễn, cầm ly rượu lên định uống tiếp liền bị hắn chặn lại
" Con say rồi, mau theo chú về "
An Tình ngẩng lên, ánh mắt cậu đã hơi mơ màng vì rượu, cậu hất mạnh tay hắn ra cười nhạt, giọng điệu châm chọc
"Ai quen biết chú "
Lưu Viễn cau mày, kéo tay An Tình, hắn gằn giọng
" Tiểu Tình đừng cứng đầu, mau theo chú về đi"
An Tình giãy khỏi tay Lưu Viễn, cậu lùi lại, Cao Dinh thấy vậy liền từ trên sân khấu chạy đến.
" Chào chú, bọn con chỉ chơi một lát thôi ạ "
Lưu Viễn nhìn cậu ta, ánh mắt tiếp tục lướt sang ba phục vụ nam bên kia nói
" Chơi kiểu như vậy hả, Tiểu Tình say rồi, chú đưa nó về trước, con cứ ở lại chơi tiếp, bàn này chú trả "
Nói rồi Lưu Viễn không cho An Tình cơ hội tránh đi nữa, hắn trực tiếp nắm cổ tay cậu kéo đến gần, ôm eo cậu vác thẳng đi ra ngoài mặc kệ An Tình giãy giụa hay đánh hắn, hắn chỉ vỗ vào mông cậu một cái rồi ngang nhiên đi ra khỏi quán bar
An Tình đá lên cửa xe, ánh mắt cậu đỏ lên vừa tức giận vừa ấm ức.
Lưu Viễn phía trước siết chặt tay lái, hắn thật muốn lập tức đè cái người ngồi phía sau đang làm loạn kia xuống trừng phạt một trận, mặc kệ cậu đập phá phía sau, hắn tăng tốc xe chạy thẳng về nhà
Vừa lái xe đến nhà Lưu Viễn liền ôm An Tình vào cửa, vừa vào hắn đã áp cậu lên tường hôn môi, hắn hôn như muốn trừng phạt cậu, môi lưỡi cậu bị hắn ta mút mạnh, chiếc lưỡi ngang tàng quấn lấy lưỡi của An Tình chiếm đoạt, An Tình bị ép đến mức không thở nổi, cậu ngửa cổ run rẩy dùng tay đẩy vào ngực Lưu Viễn, môi bị hắn ta cắn mạnh, An Tình liền bật khóc nức nở. Lưu Viễn buông đôi môi sưng đỏ của cậu ra
" Em dám để cho người khác động vào mình "
An Tình hai mắt đỏ hoe tức giận nhìn người đàn ông cao lớn đang vây lấy cậu
" Chú có quyền gì quản em chứ, chú có thích em đâu, chú quan tâm em làm gì? "
Lưu Viễn cúi xuống cắn lên xương vai xanh của cậu, hắn cười lạnh
" Không thích em thì sẽ làm tình với em?, không thích em còn mua giày cho em, quan tâm em chiều chuộng em ?"
" Đó chẳng phải là do chú phải chịu trách nhiệm với em sao, thật tâm trong lòng chú chẳng hề thích em dù chỉ một chút, chú hung dữ còn bênh người khác mà là thích em hả? " An Tình vẫn còn men say, hai má cậu đỏ hồng, cậu nói hết suy nghĩ trong lòng, bao nhiêu ấm ức mấy ngày nay đều tuông ra
An Tình tránh thoát khỏi lòng ngực Lưu Viễn
" Bây giờ em không muốn liên quan tới chú nữa " cậu nói rồi loạng choạng tìm cửa muốn đi về
Lưu Viễn ôm lấy cậu quay trở lại, hắn thẳng tay khoá cửa trong, hắn lấy điện thoại trong túi ra bấm vài cái đưa tới trước mặt An Tình
" Em muốn chạy, không kịp nữa rồi, là do em bắt đầu trước nên phải cùng chịu trách nhiệm với tôi "
An Tình theo phản xạ nhìn vào màn hình điện thoại, trong đó là hình ảnh căn phòng của cậu, cậu đang cưỡi lên người đàn, mông nhấp nhô lên xuống trên người hắn, người đàn ông đang nằm im ngủ say nhưng con cặc vẫn dựng thẳng va chạm với lỗ nhỏ của An Tình làm An Tình không nhịn được phát ra từng tiếng sung sướng.
" Chú...làm.. làm sao chú có video này " An Tình dường như tỉnh hẳn rượu, cậu run rẩy hỏi Lưu Viễn.
Lưu Viễn siết chặt lấy eo An Tình, hắn cởi áo khoác ném sang một bên, đôi mắt đen sâu thẳm như dã thú nhìn chằm chằm vào con mồi trước mặt mình
" Em nghĩ xem, tôi không cho phép em sẽ có thể thuận lợi bỏ thuốc tôi vậy sao "
Hắn đã sống đến từng tuổi này, làm sao bị mấy trò vặt của An Tình lừa được, chỉ là hắn cho phép cháu trai nhỏ của mình làm như vậy.
### Chúc mấy cô 8/3 vui vẻ 🌷🌷
Tui cũng muốn mau ra nhiều chương để hoành thành bộ này lắm mà do bận với flop nên hơi nản xíu, thêm con W nó gõ hết 2 3 bộ truyện khác của t nữa rồi😭😭
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?