Nguyên Nhiên xuyên việt rồi, còn là thân xuyên.
Từ thế kỷ 21 với khoa học công nghệ tiên tiến, cậu xuyên đến một đất nước cổ xưa không có trong lịch sử - nước Tấn.
Nhưng cậu thấy vui vẻ.
Ở thời hiện đại, vì thể chất song tính đặc biệt nên từ nhỏ cậu đã được câu lạc bộ mua về nuôi như một món đồ chơi, vùng kín của cậu được huấn luyện và chăm sóc bằng nhiều dụng cụ, thuốc men, cử chỉ hàng ngày của cậu cũng được rèn luyện như kỹ nữ cổ đại, tỷ như chơi nhạc, đánh cờ, thư pháp, hội họa và cả kỹ năng chăn gối. Mọi thứ cậu đều phải thành thạo.
Chủ câu lạc bộ rất mong chờ cậu đến tuổi trưởng thành có thể bán đấu giá cậu với giá cao vào đêm trưởng thành, chắc chắn sẽ kiếm được rất nhiều tiền.
Nguyên Nhiên mỗi ngày đều đếm ngược, hy vọng ngày trưởng thành đến muộn một chút, cậu rất sợ hãi, không thể tưởng tượng được sau khi mình bị mua đi sẽ xảy ra chuyện gì.
Cậu nghe các chị em trong câu lạc bộ nói rằng những người giàu, đặc biệt là những ông chủ trung niên lớn tuổi, có một số sở thích thầm kín riêng tư, đánh đập và lạm dụng tình dục trên giường đều là chuyện nhỏ, có kẻ biến thái thích xem bọn họ bị người vô gia cư cưỡng hiếp tập thể, bị chó lớn đè bẹp, hơn nữa, họ sẽ nhét bất cứ thứ gì họ tò mò vào cơ thể mình mà không quan tâm đến sự an toàn của những tình nhân nhỏ bé của họ...
Nguyên Nhiên cảm thấy ớn lạnh toàn thân khi nghĩ đến điều này. Cậu được câu lạc bộ nuôi dưỡng bằng thuốc đặc trị, thân thể từ lâu đã cực kỳ nhạy cảm, nếu có người dùng thủ đoạn tàn ác biến thái đối phó cậu, nhất định cậu sẽ chết.
Có lẽ ông trời đã nghe thấy lời cầu nguyện của Nguyên Nhiên nên đã để cậu xuyên từ thời hiện đại đến nước Tấn vào ngày cậu trưởng thành ở tuổi mười tám.
Bởi vì thân xuyên nên Nguyên Nhiên không có hộ khẩu, chỉ có thể đi theo những người tị nạn chạy trốn.
Nhưng điều khiến Nguyên Nhiên cảm thấy kỳ lạ là cậu không có hộ khẩu, nhưng có trời cũng không biết quần áo của cậu được thay thành trang phục nước Tấn từ khi nào, ngay cả mái tóc của cậu cũng trở thành tóc dài được buộc bằng dây buộc tóc, giữa hai lông mày có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ. Nếu không phải có khe hở ở giữa chân, cậu còn tưởng rằng mình xuyên vào người một người đàn ông trông giống mình.
Đây là ngày thứ hai sau khi Nguyên Nhiên xuyên tới, tâm trạng cậu tuy bối rối nhưng lại ổn định hơn so với thời hiện đại. Sau khi ăn phần cỏ dại hôm nay với đoàn người đang chạy nạn, Nguyên Nhiên đã có chút gì đó trong bụng liền ngủ thiếp đi ở rìa đám đông. Cậu nghĩ nếu ngủ sớm sẽ không cảm thấy đói nữa.
Không ngờ, vào lúc nửa đêm, khi mọi người đang ngủ say, một bàn tay mạnh mẽ, hôi hám không nói một lời đã bịt miệng cậu lại, kéo cậu vào khu rừng gần đó.
Dù Nguyên Nhiên có đá mạnh thế nào vào chân và dùng nắm đấm đánh vào cánh tay của người đàn ông cũng không giúp ích được gì. Sức mạnh nhỏ bé của cậu không thể sánh được với người đàn ông kia.
Không biết mình đã bị kéo đi bao xa, Nguyên Nhiên chỉ cảm thấy ánh sáng nơi nghỉ chân càng ngày càng xa, càng ngày càng tối.
"Hức..."
Ngay cả tiếng khóc cũng bị lòng bàn tay to lớn của người đàn ông bóp nghẹt.
Nguyên Nhiên rơi nước mắt tuyệt vọng, nghĩ đến việc mình sao có thể đáng thương đến thế, vừa thoát khỏi biển khổ, tưởng rằng sẽ có một tương lai mới, ai ngờ lại bị một kẻ biến thái nhìn trúng.
Chuyện gì đang xảy ra vậy, sao thời cổ đại lại có người đồng tính? Hay là người đàn ông đó quá đói nên muốn đưa cậu vào rừng hoang giết rồi ăn thịt cậu?
Dù thế nào đi nữa, Nguyên Nhiên cũng không thể chấp nhận được.
Giữa tiếng kêu thảm thiết của Nguyên Nhiên, người đàn ông đoán chừng đoàn người đã không còn nghe được âm thanh nữa nên dừng lại, bắt đầu dùng bàn tay to lớn, thô ráp, đen sạm của mình vuốt ve cơ thể Nguyên Nhiên qua quần áo.
"Haha, tiểu mỹ nhân đói bụng không? Để ca ca dùng cặc to của ta yêu thương ngươi nào!"
"Không! Bỏ ta ra! Ta bị bệnh, sẽ lây bệnh cho ngươi đó!" Qua ánh trăng giữa những tán cây, Nguyên Nhiên nhìn thấy bộ dạng xấu xí và đôi mắt dâm đãng của người đàn ông kia, cậu run rẩy sợ hãi, cố gắng xua đuổi người đàn ông này với những điều nhảm nhí.
Người đàn ông không hề chấp nhặt thủ đoạn của cậu: "Bệnh à? Ta không sợ. Chết dưới hoa mẫu đơn làm quỷ cũng phong lưu. Nếu có thể trải qua một đêm phong lưu với một tiểu ca nhi xinh đẹp như vậy, ngày mai có chết ta cũng không sợ dù sao ngày tháng chạy nạn này ta đã chịu rồi. Đừng trốn, tiểu mỹ nhân, để ta hôn cái nào!"
Nói xong, người đàn ông cúi đầu, dùng thân dưới đè lên đôi chân đang đá loạn của Nguyên Nhiên, một tay giữ cổ tay cậu, tay còn lại tiến về phía trước để cởi bỏ quần áo của Nguyên Nhiên.
Dưới ánh trăng, hoa đỏ nhỏ trên nền vải xanh cùng làn da trắng nõn mềm mại lộ ra bên cạnh khiến ánh mắt người đàn ông phát xanh : " Đẹp quá! Đáng giá! Thật đáng giá!"
Bàn tay to lớn của người đàn ông không kiềm chế nắm lấy một cái bánh bao nhỏ, nhào nặn khiến bộ đồ đầy nếp nhăn, xoa bóp vừa gợi tình và đói khát: "Để ca ca nếm thử vú nhỏ xinh này xem có ngon không!"
"Không! Bỏ ta ra! Cứu mạng! Huhu..."
Trước sự vùng vẫy và cầu cứu của Nguyên Nhiên, người đàn ông đã nói một câu thoại kinh điển: "Cứ hét đi, cho dù ngươi hét rách cổ họng thì cũng không có ai đến cứu ngươi đâu!"
Đêm nay là lượt gác đêm người đàn ông này, hắn ta để đồng bọn của mình ngủ yên, hắn là người duy nhất còn tỉnh táo trong toàn trại. Hơn nữa, hiện tại mọi người còn đang chạy nạn, con người vốn ích kỷ, gặp phải bất công, họ cũng sẽ không lao vào giúp đỡ. . .
Sau khi hắn đụ tiểu mỹ nhân này đến tận xương tủy, lại dùng lời ngọt ngào dỗ dành, hắn không sợ tiểu mỹ nhân sẽ không đi theo mình. Làm sao một tiểu ca nhi mất trinh có thể thoát khỏi vòng tay của hắn? Chỉ sợ tiểu mỹ nhân sẽ dang chân quấn lấy hắn, muốn nếm thử con cặc lớn lần nữa!
Người đàn ông càng nghĩ càng hưng phấn, cảm thấy hạnh phúc như thể đã đụ vài hiệp.
Người đàn ông không thể chịu đựng được nữa, hắn ta đặt cái miệng to bẩn thỉu râu ria lên bộ ngực trần đã bị lột sạch của Nguyên Nhiên, hết liếm rồi cắn, dùng lòng bàn tay to xoa xoa vú nhỏ bên cạnh rồi sờ soạng xuống dưới, muốn cởi quần Nguyên Nhiên xuống.
"A! Cứu! Cứu! Huhuhu..." Nguyên Nhiên kêu cứu và không ngừng quay đầu đi để ngăn cản người đàn ông đưa chiếc lưỡi hôi hám của hắn vào miệng mình.
Người đàn ông tà ác cười: "Tiểu mỹ nhân, ngươi càng giãy dụa, ta càng hưng phấn!"
Sau khi cọ xát, quần của Nguyên Nhiên bị xé rách, đôi chân xinh đẹp trong chiếc quần trắng của cậu bị người đàn ông nắm lấy chơi đùa.
"Chân trắng quá! Thật mịn màng và mềm mại..."
Người đàn ông xoa loạn vào chân cậu hai lần, sau đó nóng lòng kéo mạnh mảnh quần lót cuối cùng của Nguyên Nhiên, muốn xem những bộ phận khác đẹp đến mức nào.
"Tiểu mỹ nhân ngoan nào, để ca ca xem lỗ nhỏ của ngươi. Ca ca sẽ liếm nó cho ngươi, đảm bảo khiến ngươi cảm thấy sướng muốn chết!"
Khi lớp phòng thủ cuối cùng sắp bị người đàn ông kéo đi, những giọt nước mắt bất lực và xấu hổ từ khóe mắt Nguyên Nhiên rơi xuống.
Lúc này, sự tự ghê tởm của Nguyên Nhiên đã đạt đến đỉnh điểm.
Cậu thực sự ghét cơ thể của mình, cơ thể bất kể tình huống nào cũng chảy nước... Cậu rõ ràng chống lại sự đụng chạm của người đàn ông kia, nhưng cơ thể vẫn vô thức vẫn nghênh đón sự đụng chạm và sỉ nhục của người đàn ông.
"Huhuhu..."
Người đàn ông cúi đầu, nóng lòng đưa mắt nhìn vào phần thân dưới của Nguyên Nhiên để nhìn kỹ hơn.
"Ngoan nào, tiểu mỹ nhân, để ca ca nhìn kỹ lỗ nhỏ của ngươi xem có phải là bạch hổ không! Mẹ kiếp! Ai đánh ông đây!"
Bạn thấy sao?