Chương 17: 17. Bị đụ bắn nước tiểu

Cánh tay Chu Hữu Hành rất khỏe, ôm lấy Nguyên Nhiên lên xuống không biết mệt mỏi, nhìn bộ ngực căng mọng nhấp nhô trước mắt mình, hắn nứng không chịu được.

Nước nóng hòa cùng tinh dịch bị cặc ép ra ngoài, sau đó lại bị đập vào, Nguyên Nhiên dần dần cảm thấy bụng dưới đau nhức.

Cậu hoảng sợ vỗ vào bộ ngực rắn chắc của Chu Hữu Hành: "Chu Hữu Hành! Mau lấy ra... Ta muố đi tiểu! Ah..."

Mấy ngày này Nguyên Nhiên đã quen với việc sử dụng nhà vệ sinh chứa đầy tro thực vật. Ban ngày, Chu Hữu Hưng chủ ý đặt ghế vệ sinh đặc biệt của cậu trong phòng nhỏ kia, ban đêm hắn sẽ lấy cái ghế vệ sinh đã được thay tro thực vật đặt vào phòng trống bên cạnh, để Nguyên Nhiên khômg cần đi ra phòng nhỏ kia. Nhưng bởi vì hôm nay là ngày cưới của bọn họ, trong nhà lại chật kín người, Chu Hữu Hành bận rộn đến quên mất, ghế vệ sinh vẫn còn ở trong phòng nhỏ.

Chu Hữu Hành ôm chặt cậu không chịu buông ra: "Ghế vệ sinh còn ở trong phòng vệ sinh, ngươi ra khỏi nước như thế này sẽ bị cảm lạnh."

Nguyên Nhiên nhịn tiểu khiến cho thịt mềm trong lỗ hoa căng ra, Chu Hữu Hành cảm thấy thật dễ chịu.

"Ừ...nhưng ta muốn đi tiểu...Ta sắp đi tiểu rồi...Không... muốn ra ngoài..."

Nhìn thấy Nguyên Nhiên bị đè nén đến mức vẻ mặt vặn vẹo, hai mắt đỏ hoe như một giây tiếp theo sắp rơi nước mắt tủi thân.

Chu Hữu Hành nghĩ ra một biện pháp thỏa hiệp: "Vào phòng đi tiểu đi, dù sao dưới sàn cũng có nước tắm."

Nói xong, Chu Hữu Hành tiếp tục đẩy hông, xoay Nguyên Nhiên đang đối mặt với mình nửa vòng, từ tư thế gấu túi sang tư thế trẻ con đang tè. Hắn đứng dậy khỏi bồn tắm, ôm Nguyên Nhiên đang sắp nổ tung bước ra ngoài.

"A! Đau quá! Chu Hữu Hành!" Nguyên Nhiên gần như không nhịn được nữa, bàng quang căng muốn chết rồi, cậu dùng tay trái vỗ vỗ thắt lưng của người đàn ông một cách vội vàng và hoảng sợ.

Tâm tình Chu Hữu Hành lúc này có chút không tốt, nhìn thấy tiểu phu lang đang muốn đi tiểu, không những không mềm lòng mà còn có ý nghĩ tệ hại hơn, khi nhấc chân bước ra ngoài, hắn còn cố ý lấy hết sức lực đẩy mạnh cặc vào bên trong.

"Ưm.." Nguyên Nhiên bật khóc.

Cuối cùng cũng đến được bên ngoài bồn tắm, Nguyên Nhiên siết chặt cơ bụng dưới, nhắc nhở Chu Hữu Hành: "Thả ta xuống!"

Cậu đau nhức đến mức không để ý Chu Hữu Hành còn ở trong phòng ngủ, đá vào bắp chân hắn, cố gắng trượt khỏi người Chu Hữu Hành để đi tiểu.

Nhưng Chu Hữu Hành đã âm thầm hạ quyết tâm đích thân giúp đỡ tiểu phu lang đi ra ngoài, làm sao chịu thả người đi?

Giọng nói của người đàn ông lúc này nghe có vẻ đặc biệt quỷ dị: "Không xuống, ta sẽ ôm ngươi đi tiểu như thế này."

Chu Hữu Hành đúng lúc di chuyển cây gậy cắm chéo vào trong cơ thể Nguyên Nhiên, như muốn nhắc nhở Nguyên Nhiên rằng cậu không chỉ phải bị hắn ôm đi tiểu mà còn phải bị hắn đụ.

Đi tiểu bị Chu Hữu Hành theo dõi, khiến Nguyên Nhiên hạ thấp điểm mấu chốt, cậu không chấp nhận được việc vừa đi tiểu vừa bị đụ.

"Như vậy tiểu không được... Chu Hữu Hành! Thả ta xuống!"

"Không đi tiểu được? Để ta giúp Nhiên ca nhi nhé?" Bàn tay to lớn của hắn kẹp chặt vào đùi cậu, lớp thịt mềm mại thoát ra từ giữa các ngón tay, con cặc nhiệt tình đâm thật mạnh vào lồn cậu.

"A!" Sau một tiếng rên rỉ chói tai, quy đầu của cậu run lên, phun ra một tia chất lỏng không rõ là tinh dịch hay nước tiểu, bắn một tia nước nhỏ lên không trung rồi nhanh chóng rơi xuống đất, hòa nhập hoàn toàn vào mặt đất ẩm ướt.

"A..." Nguyên Nhiên kêu lên một tiếng không chịu nổi.

"Chu Hữu Hành... Ngươi là người xấu... Xấu lắm..."

Đồ tồi, thật tàn nhẫn khi đối xử với cậu như vậy.

Chu Hữu Hành quay đầu lại, vừa trìu mến vừa cung kính liếm giọt nước mắt trên gò má của tiểu phu lang, dỗ dành nói: "Ta thích nhìn Nhiên ca nhi đi tiểu như thế này, Nhiên ca nhi có thể thỏa mãn ta được không?"

Nguyên Nhiên chỉ muốn chửi thứ đàn ông thối, vừa cưới về đã lật mặt ngay, sau này không biết sau này sẽ hành hạ cậu như thế nào!

"Bỏ xuống! Thả ta xuống!"

Nguyên Nhiên đá chân ầm ĩ, Chu Hữu Hành bắt đầu cử động háng, chỉ trong chốc lát, Nguyên Nhiên đã không nói nên lời, chỉ có thể khóc thở hổn hển, không thể tiếp tục ồn ào.

Chu Hữu Hành ngậm dái tai hồng hào mũm mĩm của Nguyên Nhiên, lẩm bẩm quyến rũ: "Nhiên ca nhi, cứ đi tiểu như thế này đi, tiểu một chút là được."

Trái ngược với giọng điệu dịu dàng khác hẳn thường ngày của người đàn ông, vật dưới háng hắn va chạm với cậu ngày càng dữ dội.

Nghe xong lời của hắn, Nguyên Nhiên dần dần mất đi lý trí, chỉ muốn mặc kệ mà đi tiểu, nhưng con cặc to lớn của người đàn ông nhét vào bên trong giống như cắm thêm một cái phích cắm vào người cậu, cho dù lúc này cậu muốn đi tiểu cũng tiểu không ra, dù cậu có ép bao nhiêu áp lực cho đến khi bàng quang căng trướng, cậu vẫn không thể đi tiểu.

Nguyên Nhiên tuyệt vọng: "Ta không thể đi tiểu... hu hu hu... Ta không thể tiểu tiện như thế này... Chu Hữu Hành, cứu ta... Ta sắp chết ngạt rồi... Ta không muốn trở thành một hồn ma bị ngạt thở mà chết..."

Chu Hữu Hành bị lời nói ngây thơ ngốc nghếch của cậu làm cho buồn cười, hôn lên một bên mặt an ủi: "Nhiên ca nhi, đừng khóc, chỉ cần có ta ở đây, ngươi sẽ không bị nước tiểu làm ngạt thở, ta giúp ngươi."

Cách Chu Hữu Hành giúp đỡ là nâng Nguyên Nhiên lên đến độ cao mà chỉ còn mép quy đầu mắc vào lỗ hoa, sau đó hạ xuống và nhét Nguyên Nhiên thật mạnh vào cặc của mình.

"A..." Một giọt nước mắt trong suốt cùng một dòng chất lỏng trong suốt chảy ra cùng một lúc.

Tay Chu Hữu Hành đang ôm đùi Nguyên Nhiên duỗi ra một ngón trỏ, đầu ngón tay vừa đủ để gảy gảy thứ chất lỏng trong suốt bắn tung tóe lên vùng da thịt mềm mại bên cạnh.

Chu Hữu Hành lắc lắc ngón trỏ: "Nhiên ca nhi, ngươi nhìn xem, ta giúp ngươi tiểu ra rồi này."

Nguyên Nhiên rên rỉ, bối rối: "Tiếp tục..."

Ban đầu Nguyên Nhiên còn khó có thể chấp nhận bị đụ tiểu, nhưng sau khi Chu Hữu Hành cắm vào mấy lần, cậu dần dần nếm được khoái cảm vừa đau vừa sướng, cậu không còn nghĩ đến việc để Chu Hữu Hành rút ra để đi tiểu nữa.

Khoé miệng Chu Hữu Hành nhếch lên: "Được, tiếp tục."

Sau khi nhận được chỉ thị tiếp tục, Chu Hữu Hành hưng phấn, bắt đầu đâm lút cán nhanh hơn, Nguyên Nhiên rên rỉ trong khoái cảm, từng đợt tiếng nước bắn tung tóe vang lên, đầu tiên là mấy sợi tinh dịch đậm đặc bắn ra, sau đó nước tiểu lỏng rơi xuống đất.

Xuất tinh và tiểu cùng lúc sướng đến mức linh hồn Nguyên Nhiên tựa như tạm thời tách ra khỏi cơ thể, lang thang cách đó không xa, nhìn thân thể mình bị một nam nhân cường tráng đụ khóc.

Quá trình này tiếp tục một lúc, cho đến khi con cặc hồng hào của Nguyên Nhiên từ từ rút lại, toàn bộ chất lỏng tích trữ trong cơ thể đều bị rút hết ra ngoài.

Trên quy đầu xinh đẹp hồng hào là hỗn hợp tinh dịch và nước tiểu, Chu Hữu Hành trìu mến nhìn Nguyên Nhiên, một tay ôm hai chân đã rời xa của Nguyên Nhiên, tay còn lại cố định cậu ở khuỷu tay, lòng bàn tay hắn hướng về phía trước, ôm lấy cặc nhỏ bị teo lại, ngón tay cái nhẹ nhàng lau nước mắt trên quy đầu nhỏ.

"Ưm..."

Quy đầu vừa xuất tinh và đi tiểu lúc này cực kỳ nhạy cảm, khi đầu ngón tay thô ráp của người đàn ông xoa lên, nó lập tức run rẩy, lại một giọt dịch chảy ra, trông cực kỳ đáng thương.

Cổ họng Nguyên Nhiên khô khốc, nuốt khan có chút đau, lồng ngực phập phồng, tế nhị nói: "Ngươi còn ức hiếp ta... Ta nghe lời tè ra rồi..."

Chu Hữu Hành xoa xoa đầu ngón tay, phết đều chất lỏng trên tay, nghe Nguyên Nhiên buộc tội cũng không tức giận: "Ta không bắt nạt Nhiên ca nhi, ta đang giúp ngươi lau chùi cho Tiểu Nhiên."

Nguyên Nhiên hừ một tiếng, không tin hắn nói bậy, yếu ớt đá chân: "Đưa ta trở lại bồn tắm tắm."

Lúc đầu rõ ràng cậu chỉ muốn tắm rửa bình thường, không hiểu sao mọi chuyện lại phát triển đến mức này.

Nghĩ kỹ lại thì đều là lỗi của cậu, nghe xong lời nói của Chu Hữu Hành bị cảm động, muốn thỏa mãn người đàn ông đó lần nữa, nhưng cậu làm sao nghĩ tới, người đàn ông hôi hám kia đột nhiên lại mở kênh biến thái, đúng là xấu hổ không chịu nổi, dù đã xuất tinh nhưng cậu vẫn cảm thấy quy đầu của mình co lại, dường như vẫn nôn ra không mệt mỏi.

Chu Hữu Hành bế Nguyên Nhiên kiểu công chúa vào bồn tắm.

Thân thể lại được ngâm trong nước nóng, những bộ phận khác trên cơ thể cũng không có cảm giác gì nhiều, đều cảm thấy thoải mái, chỉ có điều quy đầu bị lạm dụng là có chút nóng bức không chịu nổi.

Nếu như Nguyên Nhiên còn sức, nhất định sẽ ôm thằng em mình khóc lóc thảm thiết, vừa khóc vừa hét: "Kê Kê đáng thương của ta... bị kẻ xấu Chu Hữu Hành đối xử như vậy..."

Nhưng bây giờ cậu đã không còn sức lực, ngón tay cũng không thể cử động nhiều, điều duy nhất có thể làm chỉ là mở miệng ra lệnh cho Chu Hữu Hành.

"Làm sạch nó cho ta, nhưng cẩn thận đừng chạm vào con chim, đêm nay nó không chịu được thêm bất kỳ sự kích thích nào."

Chu Hữu Hành ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ, vòng tay ôm lấy cậu, tựa đầu vào cổ Nguyên Nhiên như một con chó lớn, phả ra hơi thở nóng hổi. Không biết từ khi nào, cây gậy của hắn lại lặng lẽ nhét vào trong hang của Nguyên Nhiên, khi Nguyên Nhiên nói lời này, cây gậy lớn liền di chuyển trong người cậu, lộ ra sự hiện diện của nó.

"Vậy ta có thể chạm vào lồn nhỏ của ngươi được không? Ta chưa bắn tinh."

Nguyên Nhiên bị đẩy rên rỉ một tiếng:...

Sống lỗi thế.

"Di chuyển." Không thể phản kháng, Nguyên Nhiên đành kệ, nghĩ rằng nếu người đàn ông này đã ở bên trong thì không thể không để hắn bắn tinh. Chết tiệt, chết tiệt.

"Nhiên ca, ngươi thật tốt." Chu Hữu Hành có chút vui mừng nói.

Nguyên Nhiên cáu, nghe không lọt tai câu "ngươi thật tốt".

Chu Hữu Hành đang tiến gần đến điểm mấu chốt cuối cùng cũng có thể tiếp tục, kéo Nguyên Nhiên dựa vào thành bồn tắm, cong đầu gối từ phía sau đút vào.

Nguyên Nhiên vốn định nằm xuống làm lại một lần nữa bị tư thế mới kích thích, hai tay chống lên thành bồn tắm, đung đưa qua lại theo nhịp điệu của Chu Hữu Hành.

Sau khi bắn xong, phần lớn xô nước nóng đã giảm xuống chỉ còn một nửa xô. Cũng may trong nồi vẫn còn chút nước ấm, Chu Hữu Hành trần truồng đi lấy nước, đổ gần đầy bồn nước, đưa Nguyên Nhiên đang mệt mỏi nheo mắt đi tắm.

Sau khi lau sạch nước và bôi thuốc lên vùng kín sưng đỏ, Chu Hữu Hành bế Nguyên Nhiên đã mềm xương trở lại trong chiếc chăn sạch sẽ chuẩn bị sẵn trước đó, ôm lấy cậu vỗ vỗ: "Nhiên ca nhi ngủ đi, ta không làm phiền ngươi nữa."

Nguyên Nhiên lặng lẽ ậm ừ đáp lại.

Cả hai ôm nhau trong tư thế quen thuộc rồi chìm vào giấc ngủ.

Sáng dậy dọn dẹp phòng cưới bừa bộn sau.

——

Ngày đầu tiên sau khi thành hôn, Chu Hữu Hành vẫn thức dậy sớm, nhưng hôm nay hắn thực sự không muốn dậy, dù biết mình còn rất nhiều việc phải làm nhưng hắn vẫn nằm nghiêng ôm lấy Nhiên ca nhi, nhìn cậu đang ngủ say, nở một nụ cười vô dụng và ngu ngốc.

Đây là phu lang của hắn, tiểu phu lang mà hắn cưới về nhà ngày hôm qua, người đã bị hắn đụ đến đỏ mắt trong phòng tân hôn.

Nghĩ đến đây, cảm giác cương cứng buổi sáng của Chu Hữu Hành dâng cao, ham muốn cao độ khiến hắn khó chịu. Đối với những người đàn ông đã từng ăn thịt, việc cắn răng chịu đựng trở nên vô cùng khó chịu.

Nhất là phu lang khỏa thân đang nằm trong vòng tay hắn, chiếc chăn chỉ che từ dưới ngực của Nguyên Nhiên, có thể nhìn thấy bờ vai, chiếc cổ trắng như tuyết và khe ngực còn sót lại.

Chu Hữu Hành liếm liếm đôi môi khô khốc, không rời mắt khỏi người trong ngực, bất kể là khuôn mặt xinh đẹp hay dấu vết trên người, thân dưới của hắn đều chuẩn bị xông lên. Nhưng hắn không thể lộn xộn được. Đêm qua là lần đầu tiên của Nhiên ca nhi, hắn chỉ đụ hai lần lồn đã đỏ bừng sưng tấy, tuy đã được bôi thuốc nhưng chắc là không khỏi nhanh như vậy được.

Hít một hơi thật sâu, Chu Hữu Hành đưa lòng bàn tay to xuống, đặt lên cặp mông quả đào nhẹ nhàng xoa xoa, tay còn lại bắt lấy bàn tay nhỏ bé đang ẩn giấu dưới chăn, dẫn nó về phía mình.

Vì không thể vác súng ra trận thật nên phải tận dụng những thứ khác để bù đắp cho mình chứ sao.

Tiểu phu lang còn chìm trong giấc ngủ, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cậu càng mềm mại không xương, khi đặt vào bộ phận sinh dục của hắn, hắn sướng đến nỗi tâm hồn như bay lên trời, như được mây xốp bao bọc.

"Nhiên ca nhi..."

Chu Hữu Hành xúc động gọi Nguyên Nhiên, nheo nửa mắt, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Nguyên Nhiên giúp hắn thủ dâm, đồng thời cúi đầu mở chiếc chăn bông đã dính đầy mùi của ca nhi nhà mình, dùng đôi môi của và lưỡi để tìm núm vú ẩn trong bóng tối.

Môi lưỡi phối hợp cử động linh hoạt, liếm mút quanh đầu núm vú, trực tiếp hút núm vú vào miệng phát ra âm thanh chụt chụt.

"Ha......"

Tim Chu Hữu Hành trong lồng ngực đập rất nhanh, hắn cảm thấy có chút hưng phấn khi đụng chạm lúc cậu đang ngủ, lại có cảm giác áy náy. Nhưng hắn rất nhanh liền nhận ra hiện tại mình là người của Nguyên Nhiên, làm những việc này là danh chính ngôn thuận.

Nghĩ rằng từ nay một ca nhi đẹp đẽ như vậy sẽ làm phu lang của một kẻ thô bạo như mình, hắn có thể dùng nhiều thủ đoạn khác nhau để đè người lên kháng mà đụ cho đến khi cậu ướt sũng như đám đàn ông kia mô tả, trái tim hắn nóng bừng và thắt lại, như có một quả cầu lửa đang bơi trong cơ thể, gặm nhấm xương cốt cào xé tim gan.

Chu Hữu Hành càng ngày càng cuồng nhiệt, con cặc cương cứng nổi gân xanh của hắn đang mài ra vào trong tay Nguyên Nhiên, tinh dịch từ mã mắt chảy ra cọ xát vào tay Nguyên Nhiên.

"Ha......"

Động tác tuy không lớn lắm nhưng lại có chút khó chịu, Nguyên Nhiên cảm thấy ngực và tay có gì đó kỳ quái.

Sau khi cố gắng tỉnh lại, cậu phát hiện chăn bông trên ngực mình đang nhấp nhô không ngừng. Này thì còn gì chưa rõ nữa?

Nguyên Nhiên tức giận ngồi dậy, xoay người muốn thoát khỏi sự ức hiếp của người đàn ông này, nhưng lại bị mắc kẹt trong vòng tay của hắn, dù có muốn cử động cũng không được.

Ngủ suốt đêm, thanh âm của Nguyên Nhiên vẫn có chút khàn khàn: "Đồ thối tha, mới sáng sớm đã như vậy rồi, thật muốn cho ngươi ta cười ngươi."

Chu Hữu Hành đang đắm chìm trong việc bú sữa dừng lại một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Nguyên Nhiên, tần suất con cặc đâm vào trong tay cậu tăng lên, cao giọng nói: "Bởi vì có Nhiên ca nhi đấy, đây là lần cuối cùng, ta phải tận hưởng nó."

Nguyên Nhiên tức giận cười lớn, khi ngồi dậy, phần lớn cơn tức giận đã tiêu tan.

Còn mắng hắn: "Đồ lưu manh thối! Làm việc xấu còn kiếm cớ. Sao trước khi lấy nhau, ta lại không nhận ra ngươi là có đức hạnh như vậy?"

Chu Hữu Hành bị mắng không những không tức giận mà còn chăm chỉ làm việc hơn.

Vừa lao động vừa thở hổn hển nói với Nguyên Nhiên: "Còn không phải sợ tiểu phu lang nhà ta bị doạ chạy sao? Bây giờ đã cưới về rồi, đương nhiên không phải chịu đựng nữa. Ta chỉ ức hiếp ngươi trên giường thôi, xuống giường tất cả đều nghe lời ngươi."

Nguyên Nhiên bóp nhẹ hắn một cái, nhưng hắn không nhúc nhích, cũng không thật sự tức giận.

"Không thể làm cả ngày cả đêm vậy được, loại chuyện này đối với cơ thể rất có hại, cẩn thận trong cơ thể trống rỗng, ngươi sẽ thật sự bất lực."

Nhắc tới bất lực, Chu Hữu Hành nghĩ tới lần đầu tiên tối qua, dục vọng của hắn càng mãnh liệt hơn, dùng bàn tay to lớn nắm lấy một bên vú của Nguyên Nhiên cắn một cái, cặc của hắn cấp tốc đâm vào tay Nguyên Nhiên hàng trăm lần rồi gầm lên tựa vào ngực Nguyên Nhiên, bắn tinh vào lòng bàn tay cậu.

Bàn tay nhớp nháp, Nguyên Nhiên cảm thấy ngột ngạt, giơ tay xoa vào ngực và cơ bụng của người đàn ông. Nhưng ngay cả sau khi lau đi dấu vết của tinh dịch, mùi vẫn còn đó.

Nguyên Nhiên tức giận đến mức đem tay xa xa, cực kỳ ghét bỏ.

Cậu tức giận nói: "Chu Hữu Hành, lấy cho ta nước rửa tay!"

Sau khi trút hết tinh dịch, Chu Hữu Hành càng trở nên dính người hơn, ôm cậu hôn lên môi vài cái, cười nói: "Được rồi, Nhiên ca nhi, cho ta ôm một chút để bình tĩnh lại, lát nữa ta sẽ đun nước cho ngươi tắm rửa."

Giọng nói siêu trầm gợi cảm buổi sáng của đàn ông, cộng với khuôn mặt rắn rỏi và dáng người như mẫu của hắn càng khiến hắn trở nên quyến rũ hơn, Nguyên Nhiên ngơ ngác mê mẩn, nhắm mắt lại ngoan ngoãn để hắn ôm, cậu thích vòng tay ấm áp và mạnh mẽ của hắn.

Trong bầu không khí ấm áp và vương vấn này, Nguyên Nhiên lại chìm vào giấc ngủ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...