Chương 20: 20. Xe bò play

Ngày thứ ba sau hôn lễ vốn là ngày Nguyên Nhiên lại mặt, nhưng vì ở đây cậu không có gia đình ruột thịt nên Chu Hữu Hành chưa bao giờ đề cập đến lại mặt, điều duy nhất khiến Nguyên Nhiên cảm thấy khó chịu chính là bởi vì Chu Hữu Hành vào ngày thứ hai thành hôn, buổi tối chỉ làm một lần.

Sau khi hai người làm xong, Chu Hữu Hành vẫn phải ôm Nguyên Nhiên trần truồng đi vào bồn tắm, đồng thời phải dùng ngón tay thọc sâu vào lồn cậu moi tinh dịch ra.

Đêm tân hôn, Chu Hữu Hành lo lắng cho thân thể của Nguyên Nhiên nhưng không nhịn được cám dỗ, lại đụ Nguyên Nhiên trong bồn tắm.

Chẳng lẽ Chu Hữu Hành đã tiến hóa? Hay cậu không còn hấp dẫn với Chu Hữu Hành nữa? Nguyên Nhiên vừa nghĩ vừa chạm vào đôi má mịn màng của mình.

Không thể nào, mới cưới nhau có hai ngày thôi, hắn không chán cậu nhanh thế chứ.

Nhưng khi nhìn thấy Chu Hữu Hành sắc mặt căng thẳng, háng độn cao, lo lắng của cậu biến mất trong nháy mắt.

Được rồi, Chu Hữu Hành mới tới một lần thôi, trong lòng vẫn đang thiêu đốt dục vọng, nhưng hắn chỉ là nhịn xuống.

Nguyên Nhiên không tò mò tại sao Chu Hữu Hành đột nhiên lại bao dung như vậy, cậu chỉ muốn chắc chắn rằng Chu Hữu Hành vẫn còn tình cảm với mình.

Yên tâm, Nguyên Nhiên chìm vào giấc ngủ sâu dưới sự an ủi vỗ về, để lại người đàn ông một mình nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cậu mà thủ dâm.

Người ta nói từ thanh đạm đến xa hoa thì dễ, từ xa hoa đến thanh đạm mới khó, sau khi cưới phu lang rồi tuỳ ý ôm ấp đụ cậu, Chu Hữu Hành không hứng thú nổi với ngón tay mình nữa.

Sau khi bắn ra không mấy dễ chịu, Chu Hữu Hành nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của Nguyên Nhiên, hôn cậu mấy cái, lẩm bẩm: "Nếu không tiết kiệm cho người chút sức lực, ta cũng không để ngươi ngủ sớm thế. Ngươi đàn ông của người không ngủ được mà ngươi ngủ ngọt ngào thế, vô lương tâm."

Nguyên Nhiên không biết lời lên án của Chu Hữu Hành, cậu chỉ biết rằng cậu ngủ rất ngon, cả đêm không mộng và tỉnh dậy bởi ánh sáng rực rỡ.

Đêm qua công việc không có nhiều, Nguyên Nhiên thức dậy sớm hơn hai ngày trước, ngoài cửa sổ trời rất sáng, nhưng mặt trời còn chưa ló dạng, bên tai có thể nghe thấy tiếng chim hót líu lo trong trẻo, cậu hít thở không khí mát mẻ của buổi sáng.

Buổi sáng thời gian này không khí quá lạnh, Chu Hữu Hành bình thường không mở cửa sổ nhiều, sợ cậu trúng gió, sáng nay lại hào phóng vậy? Thậm chí còn mở cửa sổ để cậu hít thở không khí trong lành.

Chu Hữu Hành đang ở trong bếp nấu ăn, thỉnh thoảng lại nhìn Nguyên Nhiên qua cửa sổ đối diện. Nguyên Nhiên tỉnh lại, duỗi người ra, dùng bàn tay trắng nõn nắm đấm, giơ lên ​​cao xòe ra, Chu Hữu Hành lập tức nhìn thấy.

Hắn nói trong bếp: "Nhiên ca nhi, ngươi dậy rồi à? Nằm ngoan một lát, ta sẽ lấy nước nóng cho ngươi ngay."

Nguyên Nhiên đáp lại bằng một giọng mạnh mẽ: "Được nha ~"

Vừa nghe thấy giọng nói của Chu Hữu Hành, trong lòng cậu đặc biệt yên tâm.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi thành hôn hai người ngồi đối diện nhau ăn sáng, hai ngày trước Chu Hữu Hành toàn mang bữa sáng cho cậu trên giường.

Rõ ràng trước khi thành hôn, hai người đã ăn uống cùng nhau như thế này hơn nửa tháng, nhưng bây giờ quan hệ đã thay đổi, tại sao không khí ăn uống lại trở nên kỳ quái như vậy?

Theo phong tục nước Tấn, người có địa vị cao nhất trong gia đình ngồi ở đầu bàn, ở những gia đình khác, vị trí này thường do đương gia đình đảm nhận, nhưng đến Chu Hữu Hành, hắn chủ động nhường chỗ cho Nguyên Nhiên, mình thì ngồi xuống bên dưới.

Nếu không phải nhà họ Chu bao quanh có tường cao, người qua đường nhìn thấy cảnh tượng bên trong thì sẽ nói hai người như thế nào.

Chu Hữu Hành ngồi phía dưới, giống như một tiểu nương tử nghiêm túc phục vụ phu quân, gắp rau và cháo cho Nguyên Nhiên. Lúc ăn hắn sẽ bưng bát múc một ngụm cháo vào miệng, sau đó mới nhìn Nguyên Nhiên.

Nguyên Nhiên trong lòng cảm thấy nhột nhột, khuôn mặt hơi đỏ lên, đôi mắt đẹp nhảy múa: "Ngươi lo ăn của ngươi đi, không ngừng ngẩng đầu nhìn xem ta làm gì."

Chu Hữu Hành tự tin nói: "Ăn ngon."

Nguyên Nhiên:......

Không có lời nào để bác bỏ.

Đây là lần đầu tiên Nguyên Nhiên gây rối sau khi thành thân. Cứ xem đi, dù sao cũng sẽ không thiếu miếng thịt nào.

Được người đàn ông của mình nhìn bằng ánh mắt trìu mến và chăm chú như vậy khiến Nguyên Nhiên cảm thấy có chút vui vẻ.

Ai lại không thích ở trong tâm trí của ai đó?

Ăn sáng xong, Chu Hữu Hành thu dọn bát đĩa, nói: "Nhiên ca nhi, ngươi đi mặc bộ đồ ngươi thích đi, ta đưa ngươi đi lên trấn."

Nguyên Nhiên sửng sốt một lát, rất nhanh liền mừng rỡ: "Chu Hữu Hành! Ngươi muốn dẫn ta lên trấn sao? Tại sao không nói cho ta biết sớm hơn! Tối qua ngươi cho tôi đi ngủ sớm là vì thế à? Ngươi thực sự giữ lời. Ta nên mặc màu xanh lam hay màu bạch nguyệt?"

Chu Hữu Hành nhìn tiểu ca nhi đang vui vẻ xoay tròn trước mắt mình, hóa thành một con bướm nhỏ, cẩn thận cân nhắc nói: "Bạch nguyệt đi, ngươi giống như một thiếu gia nhà giàu vậy."

Nhận được lời khuyên, Nguyên Nhiên hài lòng chạy về phòng ngủ thay quần áo, cậu phải di chuyển thật nhanh, nếu không sẽ lãng phí thời gian và không thể chơi lâu ở trấn trên.

Nguyên Nhiên thay quần áo, Chu Hữu Hành cũng thu dọn đồ đạc, hai người gặp nhau trong phòng ngủ, lấy một ít tiền rồi lên đường.

Thân thể Nguyên Nhiên thanh tú, Chu Hữu Hành đương nhiên sẽ không để Nguyên Nhiên đi bộ đến trấn, hắn không nỡ để cậu đi bộ.

Hắn vốn đã định đưa Nguyên Nhiên đi xe bò nên mới để Nguyên Nhiên đi ngủ sớm, xe bò xuất phát sớm, hơi xóc, hắn lo Nguyên Nhiên ngủ không ngon sẽ không đuổi kịp xe bò, hoặc có thể ngồi trên xe bò sẽ không thoải mái.

Hai người sóng vai nhau đi tới, gặp rất nhiều thôn dân đến chào hỏi, hầu như tất cả mọi người đều mê hoặc nhìn chằm chằm Nguyên Nhiên, sau đó khen ngợi Chu Hữu Hành cưới được một phu lang tựa như tiên tử.

Khi hai người bước đi, còn loáng thoáng nghe thấy một số phụ nữ nhiều chuyện nói rằng Chu Hữu Hành không xứng với Nguyên Nhiên, hắn mặc một chiếc áo khoác ngắn, trông giống như tên nhà quê, hai người đứng cạnh nhau như thiếu gia nhà giàu và người hầu.

Nguyen Nhiên nghe thấy tất cả những lời đàm tiếu này, thính giác Chu Hữu Hành tốt, tự nhiên nghe rõ hơn.

Nguyên Nhiên liếc nhìn khuôn mặt người đàn ông, sắc mặt tái mét, không biết là tức giận hay ủy khuất.

Dù thế nào đi nữa, Nguyên Nhiên cũng cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy hắn như thế này. Cậu không ghét người đàn ông của mình thì người khác có quyền gì mà ghét bỏ hắn? Nếu không có Chu Hữu Hành, cậu sao có thêt mặc được quần áo như một công tử nhà giàu.

Nguyên Nhiên đưa tay ra, chủ động nắm lấy bàn tay to lớn đang treo trên chân của Chu Hữu Hành.

Trong ánh mắt có chút ngạc nhiên và đắc ý của Chu Hữu Hành, Nguyên Nhiên giả vờ bình tĩnh, lắc lắc đôi tay bọn họ đang nắm chặt, hỏi Chu Hữu Hành: "Chúng ta như thế này có bị nhốt lồng heo không?"

Yết hầu của Chu Hữu Hành trượt xuống: "Không."

Nước Tấn tuy cổ xưa, phong tục dân gian giản dị nhưng không quá khắt khe, chỉ cần vợ chồng nắm tay nhau đi trên đường thì sẽ không bị cho là khiếm nhã, đa số chỉ là trêu đùa, nói vừa mới kết hôn, tuổi trẻ có tình cảm tốt.

Sau khi nhận được sự bảo đảm của Chu Hữu Hành, Nguyên Nhiên không còn lo lắng gì nữa, nắm chặt bàn tay to lớn của hắn.

Nhiệt độ cơ thể Chu Hữu Hành rất cao, ôm hắn rất thoải mái, vết chai trên lòng bàn tay giống như áo giáp cứng bảo vệ cậu, cậu cũng không có cảm giác khó chịu.

Hai người nắm tay nhau, trên đường càng có nhiều ánh mắt nhìn họ, rất nhiều nam nhân nhìn Chu Hữu Hành với ánh mắt hâm mộ.

Nguyên Nhiên giả vờ thản nhiên, nói với Chu Hữu Hành: "Đương gia, ta thấy người búi tóc rất năng động, rất đàn ông nha. Tóc búi thực sự rất thích hợp với ngươi."

Nguyên Nhiên không thích phong cách thư sinh mà những người khác ngưỡng mộ, cậu thích một người đàn ông mạnh mẽ như Chu Hữu Hành, người có nắm đấm to nhưng cảm xúc ổn định và không lực gia đình, cậu cảm thấy rất an toàn.

Chu Hữu Hành dừng lại, kéo theo Nguyên Nhiên dừng lại tại chỗ.

Nguyên Nhiên khó hiểu quay đầu lại, nhìn bộ dáng không thể tin nổi và ngây ngất của Chu Hữu Hành, sau đó cậu mới nhận ra lời mình vừa nói chắc chắn là một cú sốc lớn đối với người đàn ông sinh ra và lớn lên ở thời cổ đại này.

Chu Hữu Hành thanh âm trầm thấp, vẻ mặt có chút vặn vẹo vì đang nhịn cười: "Nhiên ca nhi, ngươi nói thật à?"

Nguyên Nhiên kiên định gật đầu: "Thật sự, ngươi biết quá khứ ta trải qua mà. Đối với ta, những thứ khác đều là giả, chỉ có cảm giác an toàn là thật. Ngươi khiến ta an tâm, còn cho ta ăn cơm, áo mặc. Miễn là ngươi ở đây, không có gì phải lo lắng hay sợ hãi cả."

Hai mắt Chu Hữu Hành hơi đỏ lên, cẩn thận nắm lấy tay tiểu phu lang: "Ta sẽ luôn cho ngươi cảm giác an toàn."

Nguyên Nhiên vẫn như cũ cười, nụ cười rất đẹp: "Ta tin tưởng ngươi."

Mọi lời nói suông đều bị phá tan bởi lời tỏ tình của hai người.

Không cần lo lắng về ý kiến ​​của người khác, chỉ cần họ cảm thấy hợp nhau thì họ chính là cặp đôi xứng đôi nhất trên đời.

Ngồi trên xe bò, hắn lại bắt gặp ánh mắt của mấy người, nghe được lời nói đầy suy đoán, Chu Hữu Hành đã miễn nhiễm, không để tâm, Nguyên Nhiên cũng không nói chuyện với những người đó, mặc kệ những người đó có thân thiện hay là đạo đức giả, cậu chỉ là cười cười, quay đầu tựa vào trong ngực Chu Hữu Hành.

Bờ vai của người đàn ông này rất rộng, hai người ngồi ở góc xa nhất, Nguyên Nhiên được Chu Hữu Hành bảo vệ ở phía sau, Chu Hữu Hành hơi quay người lại để chặn mọi ánh mắt tò mò.

Nguyên Nhiên sờ mớ cơ bắp trên cánh tay của người đàn ông với vẻ hài lòng ở nơi không ai có thể nhìn thấy cậu, trên mặt viết rõ ràng hai chữ - Đáng tin.

Chu Hữu Hành cúi đầu nhìn cậu, lòng như vậy thiêu đốt, vật khổng lồ dưới háng hắn cũng thức tỉnh.

Nguyên Nhiên mỉm cười vui vẻ, quay đầu nhìn đồng ruộng và hoa màu xung quanh. Thời đại này đất đai rộng lớn, dân cư thưa thớt, chưa có phương tiện giao thông hiện đại và nhà cao tầng, nhìn xung quanh là thấy núi xanh, đồng ruộng xanh, nước trong vắt thực sự rất sảng khoái.

Kết quả cậu quay đầu lại, vô tình bắt gặp ánh mắt cực kỳ hung hãn của người đàn ông này, đôi mắt Nguyên Nhiên mở to.

Không phải chứ, cậu khiến hắn muốn cậu lúc nào? Cậu không làm gì cả mà?

Nghĩ đi nghĩ lại, Nguyên Nhiên lại nhớ đến lúc mình nhéo cơ bắp cánh tay của hắn.

Thật sự rất dễ "động dục".

Hai má Nguyên Nhiên đỏ bừng, nhỏ giọng nói nhỏ chỉ có hai người họ nghe được: "Đang trên xe bò."

Bị chặn lại cũng không sao, nhưng trước mặt Chu Hữu Hành còn có người, những người đó có thể đang chú ý tới hai người bọn họ.

Chu Hữu Hành hơi dịch chuyển chiếc ghế dưới mông, đảm bảo rằng lúc che cho Nguyên Nhiên, hắn sẽ chỉ để người khác nhìn thấy phần lớn lưng và một phần khuôn mặt của hắn.

"Bây giờ không ai nhìn thấy."

Con cặc nhịn suốt đêm cuối cùng đã biến thành một "quái vật", dù ngồi trên xe bò cũng không gì có thể ngăn cản hắn.

Nguyên Nhiên ôm mặt đỏ bừng, không từ chối cũng không chủ động, để Chu Hữu Hành dẫn dắt cậu.

Xuyên qua quần, Nguyên Nhiên bị nhiệt độ cơ thể của vật thể khổng lồ đốt cháy.

Kích thích đến mức tay Nguyên Nhiên không còn chút sức lực nào, thử đặt tay lên háng Chu Hữu Hành vuốt ve, Nguyên Nhiên dễ dàng cảm nhận được, nhưng Chu Hữu Hành lại cảm thấy khó chịu, tuy rằng không nói lời nào, nhưng trên trán gân xanh nổi lên, Nguyên Nhiên không phân biệt được hắn là sướng hay là bị đè nén. Có lẽ là cả hai.

Chu Hữu Hành mím môi không ra tiếng, nhưng Nguyên Nhiên lại thấy rõ ràng hắn đang nói: "Thò vào đi."

Vành tai Nguyên Nhiên càng đỏ hơn, hai má đỏ bừng như hoa, ánh mắt ngượng ngùng khiến cặc Chu Hữu Hành nhảy dựng lên.

Hai người nhìn nhau như đang đối đầu.

Đương nhiên, Nguyên Nhiên da mỏng và không thể kiềm chế đã bị đánh bại trước.

Giống như một con chuột nhỏ, cậu nhìn xung quanh để chắc chắn rằng không có ai điều chỉnh vị trí của mình để nhìn cụ thể về hướng của họ, sau đó đầu ngón tay từ từ di chuyển về phía cạp quần của người đàn ông được che bởi viền quần của hắn.

Sức lực của tiểu phu lang rất nhẹ nhàng, đổ một thùng dầu vào dục vọng của Chu Hữu Hành.

Chu Hữu Hành cảm thấy thực sự không thoải mái, liền siết chặt cơ bụng để tạo khoảng trống, đồng thời mở cạp quần để Nguyên Nhiên hành động dễ dàng hơn.

Nguyên Nhiên thấp giọng nói: "Lưu manh thối."

Quá trắng trợn rồi.

Những thôn dân ngồi phía trước dường như là một phần cho việc play của họ.

Quá kích động, tay Nguyên Nhiên đưa vào bên trong khẽ run lên, nhưng cặc của hắn hình như không hề sợ mà ngược lại rất trâu bò, Nguyên Nhiên vừa cầm lấy liền giật vài cái ra vẻ hoan nghênh.

Vì căng thẳng, mọi giác quan được khuếch đại vô hạn, những chi tiết không được chú ý vào ban đêm cũng trở nên rõ ràng.

Bề mặt con cặc của Chu Hữu Hành nổi lên những đường gân, có chỗ dày có chỗ mỏng, giống như rễ cây vướng víu, mọc xung quanh con cặc ở trung tâm, tràn đầy sức sống vô tận.

Quy đầu của Chu Hữu Hành lớn hơn cặc của hắn một chút, có cảm giác giống hình một cây nấm nhỏ thực tế.

Cậu nghe Chu Hữu Hành nói mùa hè sau mưa sẽ mọc nấm, lần sau trời mưa cậu sẽ bảo Chu Hữu Hành dẫn ậu đi hái nấm.

Lông mu của Chu Hữu Hành rất rậm rạp, giống như cỏ dại mọc lộn xộn, chẳng trách mỗi lần nó đều chà xát đáy chậu và mông cậu đỏ bừng, khiến cậu ngứa ngáy và nổi gai ốc, giống như một chiếc bàn chải thô ráp, nhưng khi dùng tay sờ vào thì không có cảm giác gai như gai mà giống như một cuộn cứng hơn.

Con cặc của Chu Hữu Hành rất dài, cậu phải mất một lúc mới vuốt ve từ trên xuống dưới, không thể tin được thứ thô dài như vậy lại có thể bị cậu nuốt chửng, bụng dưới mỏng như vậy, có lẽ hắn thật sự đã xuyên qua dạ dày cậu lúc hắn đâm vào lút cán.

Điều làm Nguyên Nhiên ngạc nhiên nhất chính là túi tinh của Chu Hữu Hành.

Thân thể của cậu rất kỳ lạ, chỉ có khe lồn và cặc nhỏ, không có túi tinh, đây là lần đầu tiên cậu cẩn thận nghiên cứu túi của đàn ông, chúng rất nặng, bên ngoài có lớp da lỏng lẻo, bên trong có những đường nổi lên như mai rùa, hai tinh hoàn rất nặng, cậu thật sự muốn lấy chúng ra nhìn kỹ hơn.

Nguyên Nhiên nắm lấy hai tinh hoàn chơi đùa giống như đang nắm quả óc chó.

Ngay lúc cậu đang vui đùa chuẩn bị niệm "a di đà", xe bò lắc lư, cậu vô thức siết túi tinh của Chu Hữu Hành trong tay mình.

Chu Hữu Hành đau đớn kêu lên, mặt tái xanh, cậu vội vàng buông ra, thấp giọng khẩn cấp hỏi: "A Hành, ngươi không sao chứ?"

Chu Hữu Hành chậm lại, không nói nên lời, nhìn thấy đôi mắt của ca nhi càng ngày càng đỏ, cảm giác áy náy và tự trách mình càng ngày càng mạnh, hắn điều chỉnh biểu cảm trên mặt, nói đùa: "Không sao đâu, A Hành vẫn khỏe."

Nguyên Nhiên dụi dụi mắt, ngửi được mùi hương nam nhân trên tay, động tác dừng lại, bàn tay cứng đờ giữa không trung, quên cả khóc, chỉ nghĩ xem mình còn cần bàn tay này nữa không.

Dùng bàn tay từng thủ dâm cho một người đàn ông để dụi mắt, cậu sẽ không đau mắt hột đâu nhỉ?

Ah.

Nhưng Chu Hữu Hành vẫn rất sạch sẽ, có lẽ sẽ không đau mắt hột!

Chu Hữu Hành kéo bàn tay không biết đặt đâu của tiểu ca nhi xuống, bóp bóp sờ sờ: "Chờ chúng ta đến trấn, ta dẫn ngươi đến tiệm rửa tay."

Quán thịt lợn mà Chu Hữu Hành thuê không lớn, cửa trước nhỏ, có hai bàn để thịt lợn, nhưng phía sau cửa trước có một khoảng sân nhỏ, trong sân có giếng nước rất thuận tiện lấy nước. Trong sân còn có một khoảng sân nhỏ đơn giản, trong nhà có thể dùng để nghỉ ngơi, đôi khi hắn không thể về nhà kịp thì sẽ nghỉ ngơi trong căn phòng nhỏ.

Nguyên Nhiên ậm ừ: "Còn muốn tiếp tục không?"

Nguyên Nhiên đoán, Chu Hữu Hành nhất định bị cậu dọa sợ, chắc chắn sẽ đòi xe bò play nữa.

Không ngờ, Chu Hữu Hành lại thọc tay vào háng, không có chút ám ảnh tâm lý nào.

Chậc, cậu đã đánh giá thấp sức mạnh của ham muốn đối với đàn ông.

Với ý định bù đắp cho Chu Hữu Hành, Nguyên Nhiên lần này bắt đầu nghiêm túc vuốt ve cho hắn, rất nhanh, giữa háng Chu Hữu Hành nhô lên hạ xuống.

Nguyên Nhiên chỉ duỗi ra một tay, dù sao dùng hai tay đưa lên nâng xuống sẽ quá rõ ràng.

Cũng bởi vì chỉ dùng một tay nên không thể khiến người đàn ông đặc biệt vui vẻ, khi xe bò đến gần cổng trấn, Chu Hữu Hành còn chưa xuất tinh.

Không còn cách nào khác, Chu Hữu Hành chỉ có thể rút bàn tay nhỏ bé của cậu ra, kéo thẳng quần, véo đùi vài cái, dùng cơn đau tạm thời đè nén dục vọng dâng trào.

Khi xuống xe, Chu Hữu Hành cố ý che người lại nhưng không ai chú ý đến việc hắn đang đứng dậy.

Trong kế hoạch của Nguyên Nhiên, khi hai người tiến vào thị trấn, việc đầu là đi vòng quanh và nhìn vào các quầy hàng tiện ích. Sự thật lại trái ngược, sau khi xuống xe bò, Chu Hữu Hành dẫn cậu đi tìm một góc trong một con hẻm hẻo lánh, hai người trốn vào trong, tiếp tục công việc còn dang dở trên xe bò.

Lý do của Chu Hữu Hành rất chính đáng: "Nhiên ca nhi, giúp ta bắn ra, nếu không ta không đi lại bình thường được."

Trong ngõ rất yên tĩnh, Nguyên Nhiên lo lắng: "Sẽ không đụng người chứ? Như vậy quá xấu hổ."

Chu Hữu Hành giơ tay bảo vệ Nguyên Nhiên giữa ngực và tường, hứa hẹn: "Không, ở đây có rất ít người."

Nghĩ rằng cho dù có người đi ngang qua, Chu Hữu Hành cũng sẽ bảo vệ mình, Nguyên Nhiên cũng không quá lo lắng, dùng đôi tay nhỏ bé luồn vào háng Chu Hữu Hành, ôm lấy con cặc của Chu Hữu Hành giống như đang lái ô tô.

Tiếng thở khàn khàn của người đàn ông vang lên, hẳn là khá dễ chịu.

Tay Nguyên Nhiên di chuyển nhanh hơn để giúp cho người đàn ông sắp lên đỉnh, không ngờ hắn còn bạo hơn, vừa thở hổn hển vừa đưa tay vào ngực cậu nhào nặn, bắt cậu nghiêng đầu hôn.

"Ưm......"

Nguyên Nhiên bị Chu Hữu Hành kích thích ở một nơi không thích hợp.

Chu Hữu Hành một tay xoa xoa ngực, tay kia vén vạt áo của Nguyên Nhiên, vói vào trong.

Hai người ôm lấy cặc nhau, trong con hẻm tối tăm vắng vẻ, cảm giác đè nén và cuồng nhiệt.

Nguyên Nhiên dưới tay Chu Hữu Hành vuốt ve mấy lần liền không nhịn được nữa, run rẩy thấp giọng nói: "A Hành... ta sắp bắn... làm sao đây..."

Chu Hữu Hành thanh âm trầm thấp, an ủi Nguyên Nhiên: "Đừng sợ."

Bàn tay to chạm vào ngực lấy ra một chiếc khăn tay sạch sẽ mềm mại từ trong quần áo của Nguyên Nhiên, nhanh chóng nhét vào háng cậu, quấn quanh quy đầu sắp không nhịn được.

Quy đầu nhạy cảm bị vải cọ xát, trong nháy mắt đều bắn ra ngoài.

Chu Hữu Hành lấy khăn tay quấn quy đầu Nguyên Nhiên, thở ra hơn chục lần, xác định không có động tĩnh gì, mới hỏi Nguyên Nhiên: "Bắn xong chưa?"

Nguyên Nhiên mặt đỏ bừng, mệt mỏi nép vào trong ngực Chu Hữu Hành, uể oải nói: "Xong rồi."

Chu Hữu Hành cười nhẹ, dùng khăn tay lau sạch tinh dịch và nước dâm trên khe lồn của Nguyên Nhiên, sau đó rút tay đang cầm khăn tay ra khỏi háng cậu.

Chiếc khăn tay lướt qua tầm mắt Nguyên Nhiên, xoay người đi vào trong háng Chu Hữu Hành.

Chu Hữu Hành đưa chiếc khăn tay vào tay Nguyên Nhiên, giống như dùng nó để bắt tinh dịch của Nguyên Nhiên, dạy Nguyên Nhiên giúp hắn chạy nước rút đoạn cuối.

Một cơn gió thổi qua, Chu Hữu Hành cũng bắn tinh trên tấm khăn chứa đầy tinh dịch lẫn nước lồn.

Chiếc khăn tay được lấy ra khỏi háng hắn, ướt át vô cùng, chỉ cần vặn một cái là nó sẽ nhỏ giọt.

Nguyên Nhiên mặt đỏ bừng, lỗ tai bỏng rát, nói với Chu Hữu Hành: "Lát nữa tìm chỗ vứt cái khăn này đi."

Chu Hữu Hành có chút miễn cưỡng.

Nguyên Nhiên trừng hắn một cái: "Ngươi đem chiếc khăn tay này ra chợ khoe khoang sao? Người qua đường sẽ ngửi được mùi của ngươi."

Chu Hữu Hành tiếc nuối nói: "Ta ném."

Hai người đàn chỉnh trang đảm bảo rằng bản thân không có vấn đề gì, sau đó ra khỏi con hẻm, hắn tìm một nhà vệ sinh và ném chiếc khăn tay tục tĩu vào đó.

Đi được một đoạn, Chu Hữu Hành mới khôi phục lại cảm xúc tiếc nuối phải vứt chiếc khăn tay, dẫn Nguyên Nhiên lên đường, cuối cùng cũng nở nụ cười.

Nguyên Nhiên không nói nên lời, trong lòng thở dài, thói quen sưu tầm của người đàn ông này quả thực độc đáo.

Cậu không hề biết rằng Chu Hữu Hành chỉ muốn giữ lại mọi chuyện liên quan đến hai người, để khi về già, trí nhớ trở nên lộn xộn, thỉnh thoảng hắn có thể lấy ra và nhớ lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...