Chương 21: 21. Đạo cụ play

Ra khỏi ngõ, Chu Hữu Hành dùng bàn tay đã sờ qua háng Nguyên Nhiên nắm lấy bàn tay Nguyên Nhiên đã sờ cặc cho hắn.

Hai bàn tay cùng bị một loại động tác nào đó làm nóng lên, nắm vào nhau, sự hiện diện của chúng rõ ràng đến mức Nguyên Nhiên khó có thể bỏ qua.

Và quan trọng hơn là, sau khi chạm vào nhau, cả hai đều không rửa tay, Nguyên Nhiên không thể tưởng tượng được mùi nắm tay nhau dâm đãng đến thế nào.

Khi đến quán thịt lợn, việc đầu tiên Nguyên Nhiên làm chính là sai Chu Hữu Hành lấy nước rửa tay cho mình.

Chu Hữu Hành cười nói: "Ngươi chán ghét ta như vậy sao?"

Nguyên Nhiên nhìn chằm chằm hắn: "Ta ghét ngươi? Ngươi không biết tay của chúng ta mới dùng làm gì sao?"

Chu Hữu Hành mỉm cười, dưới áp lực của ánh mắt của tiểu phu lang, hắn thành thật đi rửa tay, bốn bàn tay, hai lớn hai nhỏ, thô ráp và tinh tế, màu đồng và trắng lạnh, ghép lại với nhau, tạo nên ấn tượng thị giác rất lớn.

Xoa hai tay vào nhau, Chu Hữu Hành bắt đầu cảm thấy ngứa ngáy, những ngón tay dài trắng nõn chậm rãi cọ xát vào nhau, giống như Nguyên Nhiên không phải là rửa tay mà là dùng tay xoa dịu chỗ đó của hắn.

Chu Hữu Hành thanh âm khô khốc, ánh mắt trần trụi: "Nhiên ca nhi."

Nguyên Nhiên rất quen thuộc với giọng nói của hắn, không cần nhìn, da đầu tại chỗ run lên, lỗ lồn căng cứng.

Nguyên Nhiên giả vờ bình tĩnh: "Hôm nay chúng ta tới đây làm ăn, không cần suy nghĩ linh tinh."

Chu Hữu Hành không nói gì, khóe mắt rũ xuống, vẻ mặt có chút ủy khuất.

Thế nhưng hôm nay Nguyên Nhiên cực kỳ kiên quyết, không hề nhượng bộ, cậu chỉ đơn giản quay đi, vờ như không nhìn thấy.

Chu Hữu Hành tức giận, cậu vừa định đi ra ngoài, liền túm lấy thiếu niên, ôm cậu vào lòng, cúi đầu mút cái miệng nhỏ nói ra những lời đáng thất vọng đó, lòng bàn tay to vô sỉ làm rối tung quần áo của thiếu niên, cố gắng trêu chọc vú và mông cậu sau lớp quần áo, cảm thấy dễ chịu hơn mới buông Nguyên Nhiên đang bị tàn phá ra.

Bị ức hiếp một hồi, Nguyên Nhiên đã không còn sức lực để giải quyết vấn đề với người đàn ông này, chỉ có thể dựa vào cánh tay của hắn, nhìn chằm chằm hắn chỉnh lại quần áo cho mình.

Khi hai người ra khỏi quán thịt lợn thì mặt trời đã mọc, cũng may là nắng xuân ấm áp nên không quá lạnh, Nguyên Nhiên miễn cưỡng chịu đựng được.

Thực ra Nguyên Nhiên cũng không có thứ gì đặc biệt muốn mua, Chu Hữu Hành đã chuẩn bị tất cả những thứ lớn nhỏ mà cậu cần lúc chuẩn bị thành thân hết rồi. Sở dĩ hôm nay cậu mong chờ đến trấn không gì khác hơn là bởi vì cậu trấn cổ ngày xưa như thế nào.

Đi loanh quanh một lúc, lòng bàn chân cậu đau nhức, mất hứng thú. Dường như không có gì mới lạ trấn cổ nữa, chả khác gì những con phố mua sắm ở thị trấn cổ nổi tiếng mạng hiện đại bắt chước thời cổ đại.

Sau khi ăn chút đồ ăn vặt, Nguyên Nhiên nghiêm mặt nói muốn về nhà.

Chu Hữu Hành xoa xoa tay, nhẹ nhàng mỉm cười, thật sự là ca nhi xinh đẹp đã nhìn qua sự đời, đến huyện trấn một thời gian liền mất đi hứng thú.

Chu Hữu Hành cùng cậu thương lượng: "Vậy trước dẫn ngươi trở về trong tiệm, ngươi mệt thì đóng cửa lại ngủ trong phòng chờ ta về."

Nguyên Nhiên bĩu môi: "Ngươi định làm gì?"

Chu Hữu Hành hạ giọng cùng cậu giải thích: "Ta đi mua một ít đồ, ta đoán ngươi xấu hổ, cho nên không mang ngươi đi."

"Cái gì?" Nguyên Nhiên hỏi.

Còn thứ gì khác mà cậu, với tư cách là thành viên trong gia đình, không thể mua nếu không xem.

Vẻ mặt Chu Hữu Hành trở nên sống động, từ đôi môi mỏng phun ra ba chữ: "Tranh xuân cung."

Đôi mắt của Nguyên Nhiên mở to.

Tất nhiên cậu biết tranh xuân cung là gì. Trong vài năm ở câu lạc bộ, có thể nói cậu đã đọc rất nhiều sách khiêu dâm cả cổ lẫn hiện đại, đồng thời cũng nhìn thấy người thật giảng dạy.

"Sao ngươi lại mua nó? Không phải tất cả đều là để đọc trước khi thành thân sao?"

  

Chu Hữu Hành: "Trước khi chúng ta thành thân ta đã nhìn thấy nó, nhưng trước khi chúng ta thành thân cũng không có người lớn nào nói rõ ràng cho ta biết chuyện này, ta cũng không có chuẩn bị gì cả. Hồi trước được người ta cho xem vài lần, ta muốn tự mua nó về nghiên cứu."

Khi nói đến nghiên cứu, trong mắt Chu Hữu Hành có ý nghĩa sâu xa.

Nguyên Nhiên không nói nên lời.

Thật ra cậu muốn nói Chu Hữu Hành không cần mua, mấy thứ trong sách cậu đều biết, Chu Hữu Hành muốn học, cậu có thể dạy hắn.

Nhưng nghĩ đến thời cổ đại, ca nhi cũng không khác gì phụ nữ, đều bị thế giới ràng buộc, nếu Chu Hữu Hành biết trong đầu cậu chứa nhiều kiến ​​thức khiêu dâm như vậy, không biết hắn sẽ nghĩ gì về cậu.

Môi Nguyên Nhiên mấp máy: "Muốn cái gì thì cứ mua."

Chu Hữu Hành có chút kinh ngạc. Nguyên Nhiên không nói hắn lãng phí tiền sao? Nhìn vẻ mặt tiếc nuối của Nguyên Nhiên, hắn chỉ cho rằng Nguyên Nhiên mệt mỏi muốn ngủ nên cũng không nghĩ nhiều.

Hai người nắm tay nhau quay lại quán thịt lợn. Sau khi Nguyên Nhiên ổn định chỗ ở, Chu Hữu Hành đi ra ngoài, trước tiên đi tìm người bán xuân cung đồ, sau đó đi đến hiệu thuốc.

Khi Nguyên Nhiên tỉnh dậy, Chu Hữu Hành vừa lúc quay lại cửa hàng, sắc mặt nghiêm túc, tựa hồ tâm tình không tốt.

Nguyên Nhiên xoa xoa vết đỏ do ngủ trên mặt, hỏi hắn: "Không phải ngươi mua đồ sao?"

Chu Hữu Hành: "Ta mua rồi."

Nguyên Nhiên hỏi chấm, tại sao mua về rồi còn trông như có người nợ tiền? Nhưng Nguyên Nhiên lại không nghĩ tới việc hỏi, đàn ông cũng phải có những bí mật nho nhỏ của riêng mình.

Ăn trưa ở quán thịt lợn và ngủ một lúc lâu, hai người sửa soạn lại quần áo xong rồi bắt xe bò về làng.

Buổi chiều, Nguyên Nhiên chơi đùa một lúc với chú chó con dính người mà chủ nhân đã lâu không gặp, chợt nhớ ra đã lâu rồi không gặp Chu Hữu Hành.

Chuyện gì xảy ra với tên đàn ông kia vậy? Lúc mua đồ xong quay lại có điều gì đó không ổn? Phải chăng đã có chuyện gì đó xảy ra trong tiệm?

Nguyên Nhiên lo lắng cho Chu Hữu Hành, liền tìm kiếm Chu Hữu Hành khắp nhà, cuối cùng nhìn thấy Chu Hữu Hành đang đứng ở góc sân quay lưng về phía mình, cầm dao làm gì đó. Chu Hữu Hành nghiêm túc đến mức không nghe thấy Nguyên Nhiên đang di chuyển.

Nguyên Nhiên:! ! !

Làm gì thế!?

Nguyên Nhiên kinh ngạc, đả kích lớn gì vậy, lại khiến cho cường giả Chu Hữu Hành muốn tự làm tổn thương chính mình?

Nhưng Nguyên Nhiên không dám liều lĩnh ngăn cản, sợ mình xuất hiện sẽ dọa Chu Hữu Hành sợ hãi, sẽ tự chuốc lấy thất bại.

Cậu đứng đó có chút bối rối, không đi cũng không bước về phía trước.

Lúc này, Tiểu Bạch đang đuổi theo cậu sủa lên, trong lúc cậu đang nghĩ xem có nên gọi Chu Hữu Hành không.

Nguyên Nhiên: Được rồi, bây giờ cậu không cần phải lo lắng xoắn quẩy nữa rồi.

Sắc mặt tái nhợt nhìn về phía tay cầm dao của Chu Hữu Hành, cậu muốn nhìn nhưng lại không dám, sợ nhìn thấy thứ gì đó không thể tiếp nhận.

Chu Hữu Hành là chỗ dựa duy nhất của cậu trong thế giới xa lạ này, nếu Chu Hữu Hành không còn nữa, cậu làm sao có thể sống một mình.

Nguyên Nhiên lấy hết can đảm nhìn kỹ hơn, quần dài Chu Hữu Hành buông lỏng, một tay cầm dao, một tay cầm một khối gỗ hình thù kỳ lạ, dưới chân còn có mấy con dao khắc nhỏ và dụng cụ đánh bóng.

Nguyên Nhiên:......

"Ngươi đang làm gì thế?"

Chu Hữu Hành bị bắt được cũng không xấu hổ nói: "Làm cái đó đó."

Một suy đoán dần dần hình thành trong đầu Nguyên Nhiên, cậu im lặng không nói gì. Nếu nói cho hắn biết, Chu Hữu Hành nhất định sẽ hỏi cậu làm sao một ca nhi lại biết chuyện này.

Nguyên Nhiên cắn môi, cố gắng rút lại lời muốn nói.

Chỉ cần xác định Chu Hữu Hành không tự làm hại chính mình, cậu liền liền yên tâm.

Về phần còn lại, Chu Hữu Hành thích làm gì thì làm.

Sắc mặt Nguyên Nhiên đỏ bừng, cúi người bế Tiểu Bạch đang xoay tròn trên mặt đất lên: "Vậy ngươi đi làm đi, bữa tối ta muốn ăn mì thịt."

Chu Hữu Hành bận rộn làm đồ cũng không nhận ra việc Nguyên Nhiên cố gắng che giấu có vấn đề, hắn chỉ cho rằng cậu thèm ăn mì thịt nên lập tức đồng ý.

Sau khi Nguyên Nhiên rời đi, hắn tiếp tục khắc, không ngờ Nguyên Nhiên lại không hề rời đi, cậu tìm một góc có thể nhìn lén, tiếp tục nhìn chằm chằm hắn.

Nhìn thấy một vật có hình dạng như một cây nấm kim châm lớn đang thành hình trong tay Chu Hữu Hành, nghi ngờ của Nguyên Nhiên hoàn toàn được xác nhận.

Nguyên Nhiên: Rất rất không nói nên lời!

Tưởng người đàn ông đó đã gặp phải đả kích nên lo lắng, quan sát, lén nhìn nhưng hóa ra hắn chỉ buồn vì không đủ tiền mua ngọc thế nên về nhà tự làm ngọc thế bằng gỗ.

Và còn được làm theo kích thước chỗ đó!

Cậu tận mắt chứng kiến ​​Chu Hữu Hành cởi thắt lưng thả Tiểu Chu ra, vừa vuốt ve cậu vừa gọi tên cậu, khi Tiểu Chu gần như cương cứng hoàn toàn, Chu Hữu Hành buông Tiểu Chu ra như bình thường, xoay người lại và bắt đầu khoa tay múa chân với một mảnh gỗ bên cạnh Tiểu Chu, ngay cả các chi tiết đường gân cũng được bắt chước.

Nguyên Nhiên: Thực sự rất vất vả!

Nguyên Nhiên gần như tức giận cười lớn.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi thành thân, cậu thấy Chu Hữu Hành kiên trì như vậy, để có thể chế ra thằng em y như thật, hắn lại không để ý đến con cặc cương cứng của mình mà chỉ quan tâm, mài giũa khối gỗ.

Sau khi xác định hắn không sao, Nguyên Nhiên mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu quay người lại chơi đùa với chú chó con trên kháng rồi mơ màng ngủ quên.

Khi tỉnh lại thì trời đã tối, Chu Hữu Hành làm mì thịt, gọi cậu dậy, dỗ cậu ăn tối.

Lúc đang ăn mì, Nguyên Nhiên dùng con mắt nhỏ quan sát Chu Hữu Hành.

Người đàn ông vẫn bình tĩnh, nhưng qua vẻ mặt khó có thể biết được công việc đã hoàn thành hay chưa.

Tuy nhiên, lòng bàn tay to lớn của hắn hơi run lên, hổ khẩu đỏ bừng, xem ra hắn đã bỏ ra rất nhiều công sức cho việc này.

Ăn cơm xong, Chu Hữu Hành tại bàn ăn thay đổi thái độ bình tĩnh, giục Nguyên Nhiên đi tắm, Nguyên Nhiên biết hắn có lẽ đã làm xong.

Nguyên Nhiên kỳ cọ thân thể, cảm thấy hành vi của Chu Hữu Hành khá bất ngờ, bắt được tín hiệu Chu Hữu Hành phát ra, cậu rất ngứa ngáy.

Tắm rửa xong, hai người mang theo tâm tư của riêng mình ngồi ở trên kháng, ánh mắt chạm nhau, lập tức ôm lấy nhau bắt đầu hôn say đắm.

Chu Hữu Hành đêm nay có vẻ đặc biệt hưng phấn, kỹ năng hôn lưỡi của hắn khiến Nguyên Nhiên ướt tại chỗ.

Đây có phải là sức mạnh của xuân cung đồ? Thật tuyệt vời.

Nguyên Nhiên ngã vào vòng tay của Chu Hữu Hành và để người đàn ông cởi quần áo mình.

Cả hai khoả thân ôm hôn nhau, ngày càng hòa hợp.

Hai tay Chu Hữu Hành dạo chơi trên cơ thể Nguyên Nhiên, hắn không thể cưỡng lại được.

Da của ca nhi nhà hắn quá mềm mại và mỏng manh.

Bàn tay to tới giữa chân Nguyên Nhiên, vươn sang một bên, chưa kịp chạm tới khe hở, hắn đã cảm thấy ươn ướt.

Khi sờ tới được khe hở, có thể nói là nó đã ướt hoàn toàn.

Chu Hữu Hành lấy bàn tay lấp lánh của mình ra, duỗi ra trước mặt Nguyên Nhiên, nghiêm túc nói: "Ướt."

Nguyên Nhiên trừng mắt nhìn hắn, tên khốn kiếp, trong lòng biết là được rồi, sao phải nói ra khiến cậu xấu hổ.

Chu Hữu Hành bình tĩnh tiếp nhận "cái nhìn mê hoặc" của ca nhi nhà mình, đưa tay lấy ra một vật nhỏ từ dưới gối: "Ta có thứ mới cho ngươi thử xem."

Nguyên Nhiên vốn tưởng là cây nấm kim châm hắn làm hồi chiều, không ngờ lại là một quả cầu nhỏ màu vàng sậm treo trên một sợi dây.

Nguyên Nhiên còn chưa kịp phản ứng, Chu Hữu Hành đã đặt quả bóng nhỏ lên gò đất của Nguyên Nhiên, lăn thành vòng tròn.

Cảm giác lạnh lẽo và xa lạ ban đầu khiến Nguyên Nhiên rất khó chịu, lồn nhỏ rùng mình phun ra nước, sau vài lần, quả bóng bị nhiễm nhiệt độ cơ thể, cảm giác tồn tại giảm dần, Nguyên Nhiên nghĩ trong lòng, chỉ có vậy thôi?

Không ngờ, ngay khi cậu đánh giá thấp kẻ thù, quả bóng nhỏ dường như trở nên sống động và rung lên trên người cậu, độ rung còn mạnh hơn cả những chiếc máy rung hiện đại với màu sắc dễ thương.

Nguyên Nhiên cuối cùng cũng nhớ ra vật dụng này là gì! Nó tương đương với trứng rung thời xưa, bên ngoài làm bằng đồng thau, bên trong chứa đầy thủy ngân, khi gặp nhiệt sẽ đập liên tục.

Quả cầu nhỏ có bề mặt không bằng phẳng rung lên, từ từ tách hai cánh hoa ra và lắc lư về phía phần thịt mềm bên trong.

"Ah......"

Những rung động nhanh và mạnh mẽ khiến Nguyên Nhiên thở hổn hển rên rỉ.

Ngón tay Chu Hữu Hành nắm lấy cầu rung tê dại, tham lam nhìn vẻ mặt xúc động của tiểu ca nhi, ngơ ngác hỏi: "Nhiên ca nhi, ngươi có thích đồ ta đưa cho ngươi không?"

Nguyên Nhiên rên rỉ khe khẽ: "Ta không thích... tệ quá..."

Chu Hữu Hành đưa tay còn lại dọc theo phần thịt mềm mại của chân Nguyên Nhiên, lấy một ngón tay bôi nước dâm lên đó, đưa nước dâm cho Nguyên Nhiên đang ngơ ngác xem, cười nói: "Có vẻ cơ thể của Nhiên ca nhi thích nó."

Nguyên Nhiên muốn chửi rủa, nhưng giọng điệu lại thay đổi, vừa quyến rũ vừa gợi tình, có thể gọi là ngân nga.

"Đồ hôi... à... đồ thối..."

Chu Hữu Hành thích nghe cậu mắng như vậy, càng mắng, hắn càng hưng phấn.

Chu Hữu Hành buông chuông ra, quay người nắm lấy sợi dây nhỏ, đung đưa như xích đu, dùng chuông rung lên nơi nhạy cảm của Nguyên Nhiên.

Tiếng nức nở của Nguyên Nhiên càng du dương hơn.

Cậu đã quen với những rung động mạnh, nhưng đột nhiên chúng biến thành những rung động nhẹ nhàng và nhỏ bé khiến cậu không thể chịu đựng được. Nguyên Nhiên chỉ cảm thấy dục vọng bay cao của mình được nhẹ nhàng đặt xuống, vẫn rất sướng nhưng không thể đạt đến cao trào, luôn bị mắc kẹt trong sự dày vò của dục vọng không thể đạt được.

"A Hành... vào đi... A Hành..."

Để giải thoát cho mình, Nguyên Nhiên mất đi tôn nghiêm, dùng hai tay mò mẫm quanh háng Chu Hữu Hành, cố gắng lấy ra thứ to lớn có thể làm cậu bớt ngứa và mang lại cho cậu hạnh phúc.

Chu Hữu Hành dỗ dành cậu: "Nhiên ca nhi, ngươi chờ một lát, thử cái thứ hai được không?"

Chu Hữu Hành lấy ra chiếc sừng gỗ nhẵn bóng mà hắn đã đánh bóng cả buổi chiều, trượt vào khe hở, phối hợp với chiếc chuông phía trên làm rung chuyển hột le.

"Đút vào..."

"Haaa."

Cặc gỗ bị ngâm trong nước dâm chuyển sang màu sẫm, quy đầu phỏng theo kích cỡ một chọi một của Chu Hữu Hành, chậm rãi đi vào trong lồn Nguyên Nhiên.

Hai mắt Chu Hữu Hành đột nhiên đỏ bừng, háng đau nhức, cảm giác như đang nhìn người khác cưỡng hiếp phu lang của mình.

Nguyên Nhiên vặn eo gầy và đá chân, vô tình nuốt vào nửa cây gậy.

"A Hành...di chuyển...di chuyển..."

Vừa mới tiến vào, cảm giác uể oải rất mạnh, khiến cho đường hầm của Nguyên Nhiên có chút đau đớn, cậu hy vọng Chu Hữu Hành ra tay nới lỏng bên trong, như vậy sẽ bớt khó chịu.

Đôi mắt Chu Hữu Hành đỏ ngầu đáp ứng yêu cầu của cậu, khống chế sức lực, ôm lấy nửa còn lại của cặc gỗ, đâm qua đẩy lại vào trong cơ thể Nguyên Nhiên.

"A... uggg... khó chịu... Ta không thích... A Hành... không muốn thế này..."

Nguyên Nhiên thực sự không thích cái cặc gỗ này, tuy rằng cắm vào thuận lợi, nhưng vẫn là một việc khó khăn, không thoải mái bằng cặc của nam nhân.

Thấy vẻ mặt Nguyên Nhiên không hề giả vờ, Chu Hữu Hành lôi cặc gỗ dính đầy nước dâm qua một bên.

Nước mắt Nguyên Nhiên đọng ở khóe mắt, trông vô cùng đáng thương.

"Đừng...không muốn cái đó...không thoải mái bằng ngươi..."

Bị một khối gỗ quá lớn đâm vào, Nguyên Nhiên thật sự không còn sức lực.

Chu Hữu Hành không hề khó chịu khi món đồ mà mình đã làm cả buổi chiều bị từ chối, thay vào đó, hắn lại thấy vui vì ca nhi nói rằng cậu thích cặc hắn hơn.

Hắn âu yếm xoa xoa cái lỗ màu đỏ của tiểu ca nhi rồi nói: "Ta giúp Nhiên ca nhi liếm trước, khi nào cảm thấy thoải mái thì mới cắm vào."

Nguyên Nhiên ậm ừ đồng ý.

Lồn nhỏ của cậu đang đau khổ và thực sự cần một chút an ủi từ miệng lưỡi ấm áp của hắn.

Chu Hữu Hành vừa che thân dưới của mình lại, đầu giường liền truyền đến tiếng chó con rên rỉ.

Hai người không chú ý đóng cửa lại để Tiểu Bạch đi vào, lúc này Tiểu Bạch đang gào thét nhảy trên đất, dường như muốn leo lên giường.

Chu Hữu Hành cười nói: "Nhiên ca nhi, ngươi xem, ta muốn tới liếm lồn của ngươi nó cũng muốn tranh."

Chu Hữu Hành vừa nói xong, trong đầu Nguyên Nhiên hiện lên một cái lưỡi mềm mại, trắng hồng, rất đáng yêu. Nhưng nếu Tiểu Bạch dùng lưỡi liếm lồn cậu, cậu thật sự không thể tiếp nhận.

"Hức...đừng...bẩn thỉu..."

Chu Hữu Hành lúc này cười như một kẻ biến thái: "Nhiên ca nhi, ngươi thật sự không muốn thử sao? Nghe nói có những người đàn ông rất kỳ lạ, thích để chó đè lên phụ nữ của mình. Ta nghe nói đó là lúc chó giao phối thứ đó sẽ bị kẹt ở bên trong, bị chặn đến mức dù có muốn cũng không ai có thể thoát ra được."

Nghe Chu Hữu Hành nói như vậy, Nguyên Nhiên nhớ lại những chiêu trò biến thái đã nghe được ở câu lạc bộ khiến cậu tuyệt vọng, nước mắt càng chảy nhiều hơn, trong đầu cậu hiện lên sự sợ hãi: "Đừng... đừng... ta không thích bị đụ..."

Nguyên Nhiên thường nằm trên giường khóc nhè, Chu Hữu Hành cũng không nhận ra Nguyên Nhiên có vấn đề, chỉ nghĩ cậu bị hình ảnh cuộc sống của chó kích thích nên càng hưng phấn hơn.

Chu Hữu Hành tiếp tục việc liếm lồn còn dang dở, hắn đặt chiếc lưỡi to của mình lên, liếm từ dưới lên trên, liếm xong lại bắt chước tiếng chó sủa: "Gâu gâu gâu!"

Cậu bé lớn lên trong làng học rất giỏi âm thanh của động vật.

Tiếng chó sủa từ dưới thân truyền đến, Nguyên Nhiên sợ hãi, cậu thật sự cho rằng Chu Hữu Hành bế Tiểu Bạch đến trên kháng, liếm lồn của cậu.

Cậu vừa khóc vừa duỗi chân đá, không quan tâm đó là chó hay người, chỉ muốn xua đuổi đi tất cả những thứ khiến cậu sợ hãi.

Người đàn ông lúc này cũng có chút điên cuồng, đối mặt với sự phản kháng của cậu, trực tiếp đối mặt với cậu, dùng hai lòng bàn tay to nắm lấy hai mắt cá chân của cậu, dùng sức tách ra, lại dúi đầu to của hắn vào người cậu, liếm và sủa như chó.

Nguyên Nhiên tựa vào chăn bỏ chạy, Chu Hữu Hành há to miệng, lè lưỡi đuổi theo.

Liếm thêm mấy lần, Nguyên Nhiên cuối cùng cũng nhận ra, chỗ giữa hai chân mình ngứa ngáy không phải là do lông chó mềm mại mà là do đầu lông của Chu Hữu Hành.

Đột nhiên, Nguyên Nhiên mất đi toàn bộ sức lực, khóe mắt nóng bừng vì đã rơi nhiều nước mắt, lau khuôn mặt đầy nước mắt và nước bọt của mình rồi chửi: "Chu Hữu Hành... ngươi xấu xa!"

Chu Hữu Hành tưởng rằng mình được khích lệ, thở hổn hển liếm liếm phần dưới cơ thể của Nguyên Nhiên, nhưng hắn lại không sủa như chó nữa.

Thế nhưng cách hắn dùng lưỡi liếm lồn nhỏ lại khiến Nguyên Nhiên cảm thấy hắn mang linh hồn một con chó sói.

Nhưng Chu Hữu Hành rốt cuộc không phải chó thật, Nguyên Nhiên cứng cổ, có thể nhìn người quen đang lắc lư giữa hai chân mình, nỗi sợ hãi trong lòng dần dần tiêu tan, dục vọng lại dâng lên mãnh liệt hơn trước.

Lúc cậu mê man, Nguyên Nhiên dụi chân vào má Chu Hữu Hành, không khỏi nghĩ, cho dù Chu Hữu Hành thật sự biến thành chó đụ cậu, cậu cũng sẽ không sợ hãi.

Tất cả những gì cậu cần là Chu Hữu Hành.

Miệng và mũi của hắn bị lồn chặn lại, ướt đẫm nước dâm, Chu Hữu Hành ăn một lát, sau đó ngẩng đầu lên, xoay người nhét chiếc chuông rung vào bên trong, dùng ngón tay đẩy nó đến điểm sâu nhất.

"A... điên mất... Chu Hữu Hành... Ta điên mất..."

Một vật nhỏ đập nhanh, rung lên sát miệng tử cung, Nguyên Nhiên chịu không nổi, Chu Hữu Hành là kẻ xấu trên giường, hắn không những không nghe lời lấy ra mà còn cắm cặc mình vào gần lút cán, quy đầu bị đập vào chuông.

"Ah......"

Nguyên Nhiên bị chiếc chuông đẩy vào lối vào miệng tử cung, con cặc chặn chặt trong lối đi hẹp, ma sát nóng bức.

Quy đầu Chu Hữu Hành bị chuông rung lên, suýt chút nữa bắn tinh tại chỗ, loại kích thích đó là hắn chưa từng trải qua, nếu không lập tức rút cặc ra một ít, hắn không những có thể bắn tinh ngay lập tức mà còn phóng nước tiểu vào lồn Nguyên Nhiên.

Hai người vui sướng đến mức đồng thời bất tỉnh, cơ thể run rẩy cùng tần số.

Ù ù ù...

Âm thanh ù ù kéo dài rất lâu.

Chu Hữu Hành vốn là một người hay gặp khó khăn, làm quen một lúc cách chuông không xa, sau đó đẩy cặc lại gần, cho đến khi quy đầu lại chạm vào bề mặt chuông mà không hề nao núng.

Hắn cắn răng, thấp giọng thở dốc, mồ hôi từ trên trán chảy xuống rơi xuống môi Nguyên Nhiên.

Nguyên Nhiên vô thức liếm môi, trong miệng nếm được vị mặn.

Đó là mồ hôi của đàn ông.

"A Hành..."

Khi làm tình sắp đạt đến cao trào, Nguyên Nhiên khao khát Chu Hữu Hành, cậu dùng hai tay ôm lấy eo Chu Hữu Hành, cố gắng kéo dài khoảnh khắc này mãi mãi.

Chu Hữu Hành cúi đầu, tì vào chuông, hôn thật sâu, môi và răng chạm vào nhau.

Lúc này, linh hồn và thể xác của họ hòa quyện vào nhau, không phân biệt ngươi và ta.

Khi đến cao trào, móng tay của Nguyên Nhiên vẽ những vết đỏ trên cổ và lưng Chu Hữu Hành, Chu Hữu Hành giáng một đòn mạnh, đẩy quả cầu rung chuyển vào tận trong cùng.

Lỗ sáo mở ra áp sát vào bề mặt chuông rung động sâu vào tận xương tủy và tâm hồn.

"A... Nhiên ca nhi..."

"Ưm... ahh..."

Bên ngoài tử cung của Nguyên Nhiên, chuông rung đã ngừng tiến lên và được rửa bằng tinh dịch nóng hổi bởi quy đầu không ngừng đẩy nó về phía trước.

"Sướng quá..." Nguyên Nhiên nhắm mắt lại, mở miệng, bộ dáng đáng thương như sắp bị đụ tới ngất đi.

Lần này Chu Hữu Hành không đẩy thêm nào vào bên trong nữa, quy đầu mới xuất tinh của hắn không chịu nổi sự kích thích của chuông. Con cặc di chuyển ra xa, quy đầu rút ra khỏi phần thịt mềm cực kỳ nhạy cảm khiến cơ thể Nguyên Nhiên run lên.

Chu Hữu Hành dùng hai ngón tay kéo sợi dây mỏng ướt đỏ thẫm ra, kéo đến đâu Nguyên Nhiên run rẩy đến đó, làn da mịn màng nổi da gà, cặc nhỏ đã xuất tinh từ lâu dựng đứng lên, đầu đầy nước dâm.

Chuông rung đã tới lỗ, nhưng Nguyên Nhiên đang choáng ngợp, vẫn không thể giữ được mà phun ra, chuông rung bị tinh dịch phun ra đẩy ra ngoài.

Chu Hữu Hành cầm chiếc chuông lấy ra giữa không trung, những giọt nước tròn trịa rơi xuống từ bề mặt quả cầu.

Nguyên Nhiên mất lý trí, sau khi xài thêm đồ đồ mới, sướng đến mức khiến tâm hồn cậu run rẩy, đầu óc phát điên.

Cậu không hề biết rằng đây chỉ là bước đầu tiên để Chu Hữu Hành khám phá những tư thế mới.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...