Sau một đêm điên cuồng, sáng hôm sau Nguyên Nhiên thức dậy muộn như dự đoán, toàn thân cậu đau nhức, phần dưới cơ thể nhớp nháp, nghĩ bằng đầu gối cũng biết chắc chắn sáng nay có ai đó đã chạm vào cậu trong lúc cậu ngủ.
Nguyên Nhiên lẩm bẩm: "Súc sinh."
Đây là câu chửi mà Nguyên Nhiên tình cờ nghe được khi bị mấy thím cùng làng trêu chọc, tuy có chút thô tục nhưng lại đặc biệt thích hợp với Chu Hữu Hành vào một số thời điểm.
"Chu Hữu Hành!" Nguyên Nhiên yếu ớt hét lên.
Chu Hữu Hành nghe thấy tiếng gọi, lập tức dừng việc đang làm, sải bước đi tới kháng, tuy nhiên hôm nay hắn không trực tiếp ngồi xuống bên cạnh kháng như thường lệ mà đứng ở cửa phòng ngủ: "Nhiên ca nhi, ngươi tỉnh rồi à?"
Nguyên Nhiên bĩu môi: "Ta chán quá, tới giúp ta mặc quần áo."
Đàn ông thối, trước đây hắn rất tích cực và ân cần, nhưng hôm nay lại hành động như một tên đầu gỗ.
Chu Hữu Hành lộ ra vẻ mặt phiền muộn, ra hiệu cho Nguyên Nhiên nhìn xem tay áo đang xắn lên: "Nhiên ca nhi, ngoan mặc quần áo vào đi, ta đang xử lý nội tạng hôm qua mang về nhà, tay nặng mùi quá, sợ dính ngươi."
Chu Hữu Hành vừa nói lời này, Nguyên Nhiên liền cảm giác được có mùi hôi thối, vội vàng bịt mũi vẫy tay: "Ngươi đi ra ngoài, ta tự mình mặc!"
Nguyên Nhiên chịu đựng đau đớn, cười toe toét mặc quần áo, dù tức giận đến mấy cũng bay đi mất rồi.
Bám tường đi đến khoảng sân nhỏ, cậu nhìn thấy Chu Hữu Hành vẻ mặt khó coi, hỏi có chuyện gì, Chu Hữu Hành giải thích: "Gần đây thời tiết không tốt, nội tạng vốn nặng mùi, hôm qua không xử lý, hôm mà không xử lý thì thúi lắm, không nấu cho ngươi ăn được."
Nguyên Nhiên nghe được lời này, liền nghĩ, cái này hư rồi sao?
Hôm qua cậu vẫn đang nghĩ về mì thịt kho tộ, hôm nay đã có nội tạng rồi.
Thấy Chu Hữu Hành đang muốn vứt đi số nội tạng đã rửa sạch, vội vàng ngăn lại, nói: "Đừng vứt đi, toàn là thịt, lãng phí quá. Vừa lúc ta có công thức làm món thịt lợn kho, để ta dùng nấu thử đi."
"Thịt lợn kho? Được rồi, vậy ta tiếp tục xử lý."
Nguyên Nhiên nhớ lại phương pháp xử lý nội tạng mà mình từng nghe được: "Nếu mùi hôi quá nồng thì dùng chút muối hoặc bột mì chà xát thật mạnh, hoặc tro thực vật cũng có thể dùng được."
Chu Hữu Hành lập tức đáp lại, thế nhưng hắn lại không nỡ dùng muối quý và bột mì để rửa ruột, tốn hơn mười đồng, tro thực vật trong hố bếp là đủ dùng rồi.
Chu Hữu Hành rửa tay xong, Nguyên Nhiên cảm giác người hắn bị mùi hôi đã thấm vào, vội vàng lấy ra một cục xà phòng do chính mình làm ra trong khoảng thời gian này đưa cho Chu Hữu Hành: "Đây là xà phòng, dùng để rửa tay và loại bỏ dầu mỡ rất tốt."
Khi Nguyên Nhiên còn ở thời hiện đại, cậu buộc phải đi theo những người thầy đó và học hỏi rất nhiều kiến thức phải học, trong đó phương pháp bảo trì cổ xưa là điều cậu quan tâm nhất, cậu có thể chế tạo xà phòng, nước hoa, son môi v.v...nhưng vật liệu và thiết bị cổ xưa không được như thời hiện đại nên trong khoảng thời gian này cậu đã mày mò với mỡ lợn ở nhà để làm ra món xà phòng này.
Chu Hữu Hành xua tay, muốn từ chối: "Không phải đem bán đi sao? Ta dùng thì thật lãng phí."
Nguyên Nhiên trừng hắn một cái, giả vờ lấy lại xà phòng, nói: "Không cần thì đừng dùng, không dùng cứ chịu thối đi, tối nay cũng đừng lên giường ta ngủ."
Không thể lên giường Nguyên Nhiên chính là mệnh môn của Chu Hữu Hành, người đàn ông nhanh chóng di chuyển, giật lấy miếng xà phòng nhỏ từ trong tay Nguyên Nhiên, trong quá trình đó hắn cũng cẩn thận không để bàn tay bẩn thỉu chạm vào tay Nguyên Nhiên.
Người đàn ông cười nịnh nọt: "Ta dùng, ta dùng mà."
Nguyên Nhiên kiêu ngạo hất cằm, quay người đi tìm Tiểu Bạch.
Trên bàn ăn, Chu Hữu Hành khen ngợi tận đáy lòng: "Nhiên ca nhi, ngươi làm xà phòng này thật giỏi, rửa xong toàn thân đều thơm, chắc chắn sẽ bán chạy."
Chu Hữu Hành không tham lam việc buôn bán xà phòng, hắn chỉ tự hào về phu lang nhà mình.
Khóe miệng Nguyên Nhiên giật giật. Chẳng trách cậu nói làm sao trên người nam nhân có mùi xà phòng nồng nặc, hóa ra là hắn dùng xà phòng tắm, không sợ bị khô da à. Có vẻ như cậu vẫn cần phải làm xà phòng càng sớm càng tốt.
Sau bữa ăn, Nguyên Nhiên đưa cho Chu Hữu Hành những nguyên liệu cần thiết làm thịt kho, đồng thời chỉ lại phương pháp làm món thịt kho cho Chu Hữu Hành, thao tác cụ thể giao cho Chu Hữu Hành.
Tuy tay nghề nấu ăn của cậu đã tiến bộ nhưng chỉ có thể xào các món phụ và nấu cháo, cơm, cậu vẫn không tin vào thịt kho, điều duy nhất cậu có thể làm là lục lọi công thức nấu ăn trong đầu và nói cho Chu Hữu Hành.
Chu Hữu Hành nhận nhiệm vụ phu lang giao mà không nói một lời, nguyên liệu cho vào nồi, hắn muộn màng hỏi Nguyên Nhiên: "Nhiên ca nhi, ngươi chuẩn bị nước ướp này khi nào?"
Nguyên Nhiên sờ sờ mũi: "Dược liệu ta bảo ngươi mang tới chính là nước ướp."
Cậu đã thèm rau om từ lâu, vốn định mua nguyên liệu om để Chu Hữu Hành nấu, nhưng Chu Hữu Hành luôn bận rộn nên chưa làm được, lúc đó Chu Hữu Hành hỏi cậu dược liệu làm gì, cậu nói đó là bí quyết sinh nở ở quê nhà, chuyện đùa nhỏ chưa bao giờ bị lộ ra ngoài.
Lần này Chu Hữu Hành hỏi, cậu đương nhiên không thể nói dối nữa nên đành nói sự thật.
Nói xong, Nguyên Nhiên liếc nhìn phản ứng của Chu Hữu Hành.
Cậu nhìn ra được trong lòng Chu Hữu Hành thực ra rất mong muốn có con, không biết việc cậu dùng đứa con ra nói đùa có khiến Chu Hữu Hành tức giận hay không.
Sự tức giận mà cậu tưởng tượng không hề xuất hiện, thay vào đó, Chu Hữu Hành có vẻ nhẹ nhõm hơn, nhanh nhẹn nói: "Thì ra là nước xốt, kỳ thực lúc ngươi nói muốn uống thuốc sinh sản, ta đã cảm thấy không tốt, dù muốn có con đi chăng nữa nữa, trước tiên phải lo cho thân thể của mình, nhưng ta sợ không cho ngươi uống ngươi sẽ tức giận nên không dám nói gì."
Nguyên Nhiên:......
Này, không phải là trùng hợp sao? Cả hai đều tưởng rằng đối phương rất muốn có con, nhưng hóa ra đối phương dường như cũng chưa muốn có con lắm?
Chu Hữu Hành là người nấu nhưng Nguyên Nhiên lại chỉ đưa cho hắn một chút nguyên liệu kho chưa hoàn chỉnh và công thức thô sơ, món thịt lợn kho hắn làm cuối cùng suýt khiến Nguyên Nhiên khóc.
Nguyên Nhiên bốc một miếng nhỏ giò heo om mặn mặn, vui vẻ nhai, trong miệng lẩm bẩm: "Chu Hữu Hành, ngươi là thần, không, ngươi là cháu trai thần bếp! Ăn ngon quá!"
Chu Hữu Hành bị cậu chọc cười, nếm thử một miếng, hình như hương vị rất ngon. Hắn nảy ra một ý tưởng: "Nhiên ca nhi, với công thức này, sau này chúng ta có thể ướp được những bộ phận khó bán, như thế, dù là vào mùa hè, có lẽ chúng ta cũng có thể bán được hai con lợn một ngày."
Nguyên Nhiên nhìn thấy tinh thần sự nghiệp sáng ngời trong mắt người đàn ông, vừa tự hào về người đàn ông này, vừa cảm thấy đau lòng: "Ngươi sẽ mệt mỏi nếu bán hai con lợn trong một ngày."
Đặc biệt là vào mùa hè, chỉ cần ra ngoài đi dạo cũng đã đổ mồ hôi chứ đừng nói đến việc một người đàn ông phải đẩy xe chở thịt lợn lên trấn.
Cuối cùng, cả hai cùng nhau đưa ra một quyết định táo bạo.
Họ dự định dùng tiền tiết kiệm trong nhà, một phần dùng mua xe lừa để Chu Hữu Hành mua lợn, một phần dùng để thuê cửa hàng có giếng ở sân sau cạnh quán thịt lợn để bán thịt kho.
Với xe lừa, Chu Hữu Hành có thể đặt chỗ trước cho người mua lợn và trực tiếp lái xe lừa giết lợn ngay tại chỗ vào sáng sớm hôm sau. Người dân trong thôn mua thịt lợn cũng bất tiện, biết đâu có thể bán một phần thịt lợn cho người dân ở trong làng.
Thôn dân sẽ rất vui nếu được giúp đỡ và cho họ một ít thịt. Hơn nữa, giết lợn tại nhà là biểu tượng của một cuộc sống tốt đẹp, Chu Hữu Hành tin rằng những người trong thôn nhất định sẽ sẵn lòng làm điều này.
Cho dù bọn họ không muốn cũng không sao, mấy năm nay Chu Hữu Hành thường xuyên đi từng nhà ở khu vực xung quanh để mua lợn, quen biết rất nhiều dân làng, khi thời cơ đến, hắn sẽ có thể cho một ít thịt và giết lợn ở những hộ gia đình ngẫu nhiên mà hắn biết.
Với chiếc xe lừa, hắn sẽ không mất nhiều thời gian để vận chuyển thịt lợn đã qua chế biến về trấn, thậm chí có thể còn ngắn hơn thời gian hắn tự vận chuyển bằng xe đẩy.
Khi thịt lợn được vận chuyển đến thị trấn, đầu lợn và nội tạng được om, một đôi chân lợn được om, sườn cũng có thể được om, khi thịt lợn gần được bán hết là lúc thịt lợn om đã sẵn sàng.
Như vậy Nguyên Nhiên cũng có thể đến thị trấn để giúp việc trong cửa hàng và vẫn có thể mày mò những chai rượu của mình khi rảnh rỗi. Có một nơi ở huyện trấn, phu thê cũng có thể ở cùng nhau, Chu Hữu Hành buổi chiều không cần phải vội vã về nhà, trở thành một lão già mổ xẻ mệt mỏi.
Cả hai dành cả ngày để thảo luận mọi thứ và đợi đến lúc thể hiện tài năng của mình.
Sau nhiều ngày chuẩn bị, quán thịt kho đã chính thức khai trương, bị thu hút bởi việc nếm thử và giảm giá một phần mười trong ba ngày đầu khai trương, vô số khách hàng đã kéo đến cửa hàng, hoạt động kinh doanh của quán thịt kho rất sôi động, công việc kinh doanh của hàng thịt cũng được cải thiện rất nhiều.
Cửa hàng buôn bán tốt đến mức hai người không thể cưỡng lại được, cuối cùng Chu Hữu Hành quyết định thuê hai người đàn ông đáng tin cậy làm công, giải phóng Nguyên Nhiên khỏi cửa hàng, bản thân hắn cũng cảm thấy thư thái hơn nhiều.
Việc buôn bán bùng nổ của quán thịt kho đã khiến Nguyên Nhiên trở nên táo bạo hơn. Khi có nhiều thời gian rảnh hơn, cậu lại dành hết thời gian nghiên cứu các loại xà phòng, son dưỡng môi, v.v.
Khi mùa thu đến gần, Nguyên Nhiên cuối cùng cũng làm được một mẻ thành phẩm.
Nhưng hàng hóa của phụ nữ không thể được bán trong các cửa hàng thịt kho của họ, việc kinh doanh của những người bình thường không có năng lực cũng không an toàn. Cuối cùng, Nguyên Nhiên nghĩ ra cách đưa Chu Hữu Hành đến một cửa hàng đã hỏi trước chuyên bán phấn hồng, bột màu và ngọc bích rồi đề nghị cửa hàng bán cho mình, lợi nhuận sẽ chia đôi.
Ông chủ củ Kim Ngọc Trai, Lâm Nguyên, là một tiểu ca nhi rất yêu cái đẹp. Món đồ mà Nguyên Nhiên đem đến không chỉ độc đáo mà hiệu quả còn rất tốt, sau khi sử dụng, nhan sắc vốn đã đẹp của y càng lộng lẫy hơn.
Đương nhiên, công việc buôn bán đã được giải quyết, Nguyên Nhiên và Lâm Nguyên cũng trở chị em tốt, ngày nào cũng gặp nhau tám chuyện.
——
Gần đây, Chu Hữu Hành bận mở chi nhánh cửa hàng thịt lợn kho ở trấn lân cận, Nguyên Nhiên ban đêm chỉ có thể nhìn thấy người của Chu Hữu Hành, ban ngày, Nguyên Nhiên và Lâm Nguyên dành thời gian trên tầng ba của Kim Ngọc Trai, phát triển sản phẩm mới và tâm sự tuổi hồng với nhau.
Lâm Nguyên đem chiếc mặt nạ mà Nguyên Nhiên đổ ra đắp lên mặt, nói đùa: "Nhiên ca nhi, gần đây đương gia nhà ngươi rất bận phải không? Ngươi thậm chí còn không giấu được sự bất mãn trên mặt."
Nguyên Nhiên theo bản năng sờ lên mặt mình: "Có à?"
Nhìn thấy vẻ hề hước trong mắt Lâm Nguyên, cậu mím môi nói: "Gần đây hắn khá bận."
Hai người tựa như đã quay trở lại khoảng thời gian mùa hè đó, Chu Hữu Hành bận rộn đến mức rất lâu không làm chuyện vợ chồng.
Nguyên Nhiên lúc đó thật sự không có cảm giác gì, cậu cho rằng mình có thể rúc trong lòng Chu Hữu Hàng ngủ là được. Nhưng trong khoảng thời gian này, không biết vì sao, cậu lại cảm thấy đặc biệt bất an, Lâm Nguyên không nhắc tới thì không sao, vừa nhắc đến, cậu liền không khỏi băn khoăn, Chu Hữu Hành có người khác bên ngoài hay không, nếu không thì sao hắn không thèm thân thể mình.
Nhưng lý trí đã thuyết phục cậu rằng Chu Hữu Hành không phải loại người như vậy, cậu tự giải thích rằng có lẽ Chu Hữu Hành đã quá mệt mỏi với công việc buôn bán và không cách năng nào khác.
Lâm Nguyên nhìn thấy sự bối rối của cậu, đưa cho cậu một chiếc hộp gỗ, cảnh báo: "Sau khi về nhà lại mở nó ra, ta đảm bảo rằng sau khi ngươi đeo nó vào, đương gia nhà ngươi sẽ như rồng như hổ."
Hai mắt Nguyên Nhiên sáng lên, nhưng vẫn giúp Chu Hữu Hành nói chuyện: "Tướng công nhà ta luôn rất mạnh, chỉ là gần đây hắn quá mệt mỏi."
Lâm Nguyên gật đầu: "Ừ, ừ."
Lâm Nguyên gật gù, nhưng vẻ mặt lại rất khó tin.
Nguyên Nhiên: ...Đừng làm rối tung mọi chuyện lên đi.
Buổi tối, Nguyên Nhiên mở chiếc hộp Lâm Nguyên đưa cho, phát hiện bên trong là một chiếc váy lụa nhiều màu sắc, phối hợp với yếm và một chiếc quần lụa. Áo khoác sa và quần lụa đều có màu trắng sặc sỡ, khi nhìn riêng có cảm giác như không nhìn xuyên thấu, nhưng khi mặc vào lại không che được gì và hoàn toàn nhìn xuyên thấu.
Yếm là màu sắc ưa thích của Chu Hữu Hành, màu đỏ sẫm, cũng được làm bằng sa, rất mỏng, mặc vào có thể nhìn thấy quầng vú.
Nguyên Nhiên hiểu, đây là đồ lót gợi cảm cổ xưa.
Sau một hồi suy nghĩ rối ren, Nguyrn Nhiên tận tâm thay quần áo sa mỏng sau khi tắm.
Cậu còn chưa kịp mặc quần áo, Chu Hữu Hành suốt ngày nói chuyện công việc đã đẩy cửa đi vào.
"Nhiên ca nhi!"
Chu Hữu Hành uống một ít rượu, làn da khó lắm mới dưỡng trắng được nhiễm màu đỏ hồng, việc đầu tiên hắn làm khi về đến nhà là kêu gọi phu lang nhà mình, làm gì còn vẻ khiêu hãnh nhưng kiên định của ông chủ Chu.
Nguyên Nhiên từ phía sau bình phong đi ra, đỡ người say rượu, có chút bất mãn: "Sao ngươi lại uống nhiều như vậy?"
Chu Hữu Hành cười hắc hắc: "Quan lão gia chúc rượu, không uống không được."
"Được." Nguyên Nhiên mím môi.
Trong thế giới kinh doanh, không thể tránh khỏi việc uống rượu xã giao, cậu hiểu điều đó.
"Quan lão gia có cho ngươi mấy cô gái xinh đẹp không?"
Cậu cũng biết đàn ông khi uống rượu thích đến những nơi có hoa thơm cỏ lạ.
Chu Hữu Hành uống quá nhiều, nhưng khát vọng sống sót vẫn mãnh liệt, liên tục hứa hẹn: "Không! Quan lão gia là tướng công của Lâm Nguyên, y sẽ không dẫn ta đi khắp nơi. Chúng ta uống rượu trong một nhà hàng, y còn giới thiệu cho một số người."
Nguyên Nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng không ngờ, giây tiếp theo, bàn tay to lớn của người đàn ông chạm vào ngực cậu, càng cười ngốc nghếch hơn: "Thiếu niên xinh đẹp này từ đâu đến? Ăn mặc đẹp quá!"
Sau khi uống rượu, Chu Hữu Hành càng trở nên vô liêm sỉ, bàn tay to chạm khắp nơi trên miếng sa mỏng, đôi mắt rực lửa, gã to lớn dưới háng tiết ra dịch nhờn khiến háng hắn cao lên và ẩm ướt.
Nguyên Nhiên bị hắn xoa xoa chân mềm nhũn ra, dùng tay ấn vào ngực mình: "Đừng chạm vào, đi tắm nhanh đi, hôi quá."
Chu Hữu Hành hôn cái cổ thon dài của tiểu ca nhi, giống như một con chó lớn, liếm ướt một vùng rộng lớn, đồng thời tóm lấy dái tai của tiểu ca nhi mà cắn.
"Không muốn tắm, làm trước tắm sau. Nhiên ca nhi, ta nhớ ngươi nhiều lắm, nhưng phải kiếm tiền nuôi gia đình nên chỉ có thể chịu đựng, ta mệt quá..."
Nghe Chu Hữu Hành nói như vậy, Nguyên Nhiên mềm lòng, không đẩy người đàn ông đi tắm nữa mà nhẹ nhàng nằm trong vòng tay hắn, để cho hắn đưa tay lên xuống.
Uống hơi say, suy nghĩ của Chu Hữu Hành có chút lang thang, nhưng hắn vẫn có thể đi một đường thẳng trong khi ôm Nguyên Nhiên.
Chu Hữu Hành đặt Nguyên Nhiên lên giường, đắp chăn cho Nguyên Nhiên, cắn vào cổ cậu, lẩm bẩm: "Để tướng công sờ một chút..."
Hai người dần dần trở nên ý loạn tình mê, Chu Hữu Hành giơ bàn tay ướt đẫm lên trước mắt nói: "Nhiên ca nhi mặc quần không đáy à?"
Nguyên Nhiên:? ? ? ? ?
Nguyên Nhiên vừa xấu hổ vừa khó chịu, liền đưa tay xuống trực tiếp chạm vào thịt ngao.
Nguyên Nhiên trong lòng kêu lên: Làm sao thời xưa trang phục gợi cảm cũng không có đũng?
Lúc mặc nó, cậu chỉ nghĩ rằng mặc quần trắng dưới lớp sa xuyên thấu như vậy sẽ không đẹp nên không mặc mà chỉ mặc quần lót.
Chu Hữu Hành đang mặc quần, gõ cửa nhanh đến mức không kịp nhìn kỹ, tay Chu Hữu Hành vói vào mới phát hiện quần cậu đã bị mở.
Úi...
Lúc này Nguyên Nhiên lại cảm thấy may mắn, may mắn là Chu Hữu Hành uống quá nhiều, nếu Chu Hữu Hành tỉnh táo mà phát hiện ra chiếc quần không đáy mình đang mặc, chắc chắn cậu sẽ xấu hổ và tức chết mất.
"Đẹp quá! Nhiên ca nhi mặc quần áo này trông rất đẹp!"
Chu Hữu Hành say rượu không biết Nguyên Nhiên đang xấu hổ, ánh mắt sáng ngời nhận xét, nói xong hận không thể cúi đầu liếm mút bông hoa nhỏ không bị cản trở, phát ra âm thanh lớn.
"Ah......"
Nguyên Nhiên bị liếm đến ngón chân cong lên, sau khi nhịn hồi lâu mới chậm rãi thăm dò đầu của hắn, cậu hơi nâng hông lên để đón nhận cú liếm của Chu Hữu Hành.
"Lưỡi...đưa vào thêm nữa...ah...đúng rồi..."
Sẽ thích hợp hơn nếu miêu tả tình trạng hiện tại của hai người là một đợt hạn hán kéo dài.
Sau một thời gian dài hạn hán, Nguyên Nhiên đã có thể buông bỏ sự nhút nhát và chủ động trên giường.
Hai người ôm nhau, hôn, chạm, trêu chọc và nói những lời yêu thương còn sót lại bằng môi, lưỡi và sự vuốt ve.
Đường đi đã lâu không vào, chật hẹp khó đi, Chu Hữu Hành giống như một thiếu niên, vừa nhét vào liền xuất tinh vào trong.
Nguyên Nhiên đang lo lắng hắn thật không xài được nữa, hắn liền nhanh chóng cứng lại, dùng hỗn hợp tinh dịch và nước dâm đâm vào lút cán.
"Ah!"
Nguyên Nhiên cảm thấy linh hồn của mình bị thổi bay bởi một đòn đó và vỡ thành vô số mảnh.
Một người dù bình tĩnh đến đâu cũng sẽ thể hiện một khía cạnh khác khi gặp rượu, và Chu Hữu Hành say rượu cũng không ngoại lệ. Hắn không phải uống rượu mạnh mà giống như đang uống thuốc kích dục, từ khi đút vào, mỗi lần hắn đẩy hông đều nhanh chóng và triệt để.
Những cú đâm liên tục nhanh chóng đưa Nguyên Nhiên lên tới đỉnh, nhưng khi sắp chạm tới thì hắn đột nhiên rút ra khiến Nguyên Nhiên lên không được xuống không xong, cảm giác vô cùng khó chịu.
Nguyên Nhiên dụi dụi ngực vào ngực nam nhân, trong cổ họng phát ra một tiếng hừ nhẹ: "Mau... nhanh... vào..."
Chu Hữu Hành có chút choáng váng, nhưng điều đó không ngăn cản hắn vẫn nghĩ đến việc làm cứng cặc để đụ lỗ sau của Nguyên Nhiên. Nghe thấy Nguyên Nhiên gọi, hắn trượt cặc dọc theo khe hở, nhẹ nhàng vuốt ve, đồng thời dùng hai ngón tay khéo léo mở rộng lỗ đít nhỏ.
Khi lỗ đít đã nở rộng, Chu Hữu Hành luân phiên thọc vào ra hai lỗ, chán lỗ này thì hắn sẽ rút ra và đổi sang lỗ khác. Dù Nguyên Nhiên có đòi hắn đừng thay đổi, hắn vẫn nhất quyết xoay chuyển cho đến khi khoái cảm dần dần chồng chất, cặc hắn lúc nào cũng cắm sâu trong lỗ.
"Huhhh..." Nguyên Nhiên đang được dẫn đi và sắp đạt đến cao trào, nhưng không biết vì lý do gì hôm nay cậu cảm thấy dễ chịu đến mức bụng dưới đau nhức.
Lúc đầu Nguyên Nhiên chỉ nghĩ là do lâu ngày không làm nên hơi han gỉ nên không để tâm, nhưng sau cao trào, khi bàn tay to lớn của Chu Hữu Hành ấn lên bụng dưới của cậu, Nguyên Nhiên bị một cơn đau bụng dữ dội dày vò, mặt tái nhợt, môi không còn màu sắc.
Chu Hữu Hành đè bên trên bị phản ứng của Nguyên Nhiên làm cho hoảng sợ, hắn cũng không để ý mình còn chưa xuất tinh, trực tiếp rút ra, trên trán lấm tấm mồ hôi, lo lắng hỏi Nguyên Nhiên: "Nhiên ca nhi, chỗ nào khó chịu vậy?"
Nguyên Nhiên đau đến nước mắt chảy ra, môi run run nói: "Bụng ta đau quá..."
Chu Hữu Hành không biết sau đó hắn an ủi Nguyên Nhiên như thế nào, đi ra ngoài kêu người gọi đại phu như thế nào, mãi đến khi đại phu rời đi, sắc mặt Nguyên Nhiên khôi phục một chút, sau đó hắn mới ý thức được, vẻ mặt ngạc nhiên hỏi Nguyên Nhiên: "Nhiên ca nhi, ngươi có?"
Đây là lần đầu tiên Nguyên Nhiên nhìn thấy vẻ mặt vui mừng như vậy của Chu Hữu Hành, trong lòng không khỏi xót: "Đúng, là của ngươi."
Chu Hữu Hành tiếp tục ngây ngất, giống như một con chó lớn tóm được một cục xương quá khổ, vẫy đuôi lắc lư đầu quanh phòng hết lần này đến lần khác.
Hắn muốn ôm Nguyên Nhiên, nhưng lại sợ làm tổn thương Nguyên Nhiên, nên chỉ có thể tùy tiện một mình ăn mừng.
Sau cơn xuất thần, Chu Hữu Hành lại bắt đầu sợ hãi, cúi người sờ sờ bụng dưới của Nguyên Nhiên: "Đại phu nói may mắn thể trạng con trai tốt, nếu không thì sẽ không còn nữa."
Hai người cha mới lên chức không ai biết đến sự tồn tại của đứa bé, nếu Nguyên Nhiên không phàn nàn rằng cậu bị đau bụng, ai biết khi nào cậu mới biết đến con trai, thậm chí có thể không nhận ra con trai lặng lẽ ra đi.
Nghĩ đến đây, Chu Hữu Hành cảm thấy trong lòng đau xót, muốn tự vả mình vài cái.
Nguyên Nhiên không muốn hắn quá lo lắng, liền bắt hắn làm một ít việc, mới chuyển hướng chú ý của hắn.
Đêm đó Chu Hữu Hàng rất lâu không ngủ được, lại sợ đánh thức Nguyên Nhiên, chỉ có thể ôm Nguyên Nhiên vào lòng, dùng ánh mắt ngắm nhìn khuôn mặt Nguyên Nhiên trong bóng tối.
Hắn không biết phải nói gì, chỉ cảm thấy lồng ngực căng phồng và thỏa mãn hơn bao giờ hết, niềm vui như muốn trào ra khỏi cơ thể.
Chu Hữu Hành ngoan ngoãn mà kiềm chế hôn thật lâu lên lông mày Nguyên Nhiên, thấp giọng nói: "Nhiên ca nhi, cảm ơn ngươi rất nhiều."
Bạn thấy sao?