Chương 3: 3. Gậy thịt chọc vào chân

Vào lúc này, thế giới quan của Nguyên Nhiên sụp đổ.

Một tia sáng lóe lên trong đầu, cậu dường như hiểu tại sao ông trời lại gửi cậu đến nước Tấn rồi.

Hóa ra là vì vóc dáng ái nam ái nữ của cậu là vóc dáng rất phổ biến của tiểu ca nhi ở nước Tấn.

Từ lời nói của Chu Hữu Hành, cậu biết tiểu ca nhi là người song tính, thân dưới có một cái lỗ lồn, giữa lông mày có một nốt ruồi mang thai, có thể mang thai thì đương nhiên có thể gả cho đàn ông.

"Thế nào? Đi với ta nhé?"

Chu Hữu Hành xoa xoa mặt ngón tay cái và ngón trỏ, nhớ lại cảm giác vừa rồi. Nếu không phải hắn không muốn dọa thỏ nhỏ xinh xắn trước mặt, hắn sẽ lập tức đưa tay đặt ở nơi ấm áp ẩm ướt đó để cảm nhận khoái cảm.

Trong lòng Nguyên Nhiên hỗn loạn.

Nhưng cậu biết rằng khi đến với nước Tấn này, con đường duy nhất của cậu là gả đi và sinh con.

Một thư sinh hay một nông dân bình thường chắc chắn sẽ không thể bảo vệ được cậu, không phải là cậu tự luyến mà chỉ là khuôn mặt của cậu rất đẹp. Cho dù đang trên đường chạy nạn đầu bù tóc rối thì vẫn có thể nhìn thấy tướng mạo mỹ nhân, nếu không thì làm sao tên biến thái kia dù không đủ ăn còn muốn cùng cậu mây mưa. Chưa kể, ở thời hiện đại vẫn còn biết bao ông chủ lớn đang đếm từng ngày chờ đợi cậu trưởng thành.

Nếu cậu gả cho người đàn ông trước mặt, mọi chuyện sẽ khác. Đồ tể giết quá nhiều lợn tự nhiên sẽ dính một thân lệ khí, hơn nữa hình thể của người đàn ông này cũng khác với người thường, ngay cả trong thời hiện đại đề cao tập luyện cơ bắp, chắc chắn cũng không có nhiều người mạnh mẽ hơn hắn, cho dù có lưu manh thấy cậu xinh đẹp mà trêu chọc cũng phải nhìn nắm đấm to bằng bao cát của người cùng con dao giết lợn có mùi máu của hắn.

Hiểu rõ điều này, Nguyên Nhiên chậm rãi nhưng chắc chắn gật đầu trong ánh mắt chờ đợi của người đàn ông.

"Ta bằng lòng làm phu lang của ngươi. Nhưng ngươi phải làm theo lời ngươi nói, đối xử tốt với ta, không được ức hiếp ta chứ đừng nói đến việc đánh ta, ngươi mạnh như vậy thì chỉ cần một cái tát là ta sẽ bị ngươi đánh chết."

Tiểu ca nhi cẩn thận đếm những quy tắc ứng xử mà đàn ông phải tuân theo, giống như thỏ trắng đáng thương phải giao dịch với sói lớn xấu xa để lấy thức ăn và quần áo, nhìn thì thông minh nhưng thực chất lại vô cùng sợ hãi. Đôi tai to run lên vì sợ, đôi mắt tròn cũng đỏ hoe khiến người ta càng muốn "bắt nạt" cậu.

Chu Hữu Hành có chút si mê nhìn Nguyên Nhiên mỉm cười, sau đó nhanh chóng ngừng cười, chỉ tay lên trời, vẻ mặt trịnh trọng: "Ta, Chu Hữu Hành thề với trời, ta sẽ đối xử tốt với phu lang ta suốt quãng đời còn lại, nếu không sẽ bị sét đánh, chết không tử tế."

Nguyên Nhiên nắm chặt lòng bàn tay, ngăn cản ý muốn che miệng người đàn ông lại.

Tuy rằng cậu không muốn nghe người đàn ông thề độc, nghe như đang nguyền rủa chính mình. Nhưng cậu cũng khao khát lời hứa của người đàn ông này sẽ đảm bảo cho cuộc sống tương lai của cậu, ngay cả khi đó là lời đảm bảo có vẻ viển vông trong mắt người khác.

Bởi vì cậu nghĩ rằng nếu cậu có thể xuyên qua thời không, chắc chắn ông trời cũng sẽ có thể nghe được lời thề độc của người đàn ông này. Nếu hắn đối xử tệ với cậu, cậu sẽ cầu xin ông trời giết chết hắn.

Chu Hữu Hành không biết rằng phu lang xinh đẹp của mình đang mộng tưởng muốn xẻ thịt mình thành từng mảnh. Thề độc xong, hắn nhanh chóng cởi áo khoác, quấn lấy người phu lang rồi ôm lấy Nguyên Nhiên như một đứa trẻ.

Hắn vui vẻ nói: "Chúng ta về nhà thôi!"

Dưới mông là cơ bắp cánh tay nóng bỏng và mạnh mẽ của người đàn ông, gò má của Nguyên Nhiên đỏ bừng, sau khi do dự, cánh tay run rẩy của cậu từ từ quấn quanh cổ hắn, dùng lực nhẹ nhàng và mềm mại ôm chặt người đàn ông, cậu ước có thể ôm như thế này đến hết cuộc đời.

Nguyên Nhiên chỉ vào người đàn ông tê liệt như xác chết cách đó không xa, hỏi Chu Hữu Hành: "Hắn nên làm thế nào? Chờ hắn tỉnh lại, liệu có tới báo thù chúng ta không?"

Chu Hữu Hành khinh thường cười: "Trả thù? Nếu hắn còn toàn được mạng, tuyệt tự rồi, tay chân gãy, hắn còn có gì nguy hiểm."

Đối với một người vô dụng như vậy, nằm suốt đêm trong đêm lạnh đầu xuân, trên mặt đất có đủ loại rắn, côn trùng, kiến ​​bò lổm ngổm, sẽ rất khó sống sót.

Chu Hữu Hành không nói hết, nhưng Nguyên Nhiên nghe được lời nói thâm sâu của hắn, lập tức sợ hãi.

Cậu sâu sắc nhận ra người đàn ông đang ôm mình không hề thô kệch và tùy tiện như bề ngoài, thậm chí có thể nói là có chút ghi thù. Sau này cậu phải cẩn thận, không chọc vào những ý nghĩ vụn vặt của nam nhân, nếu không không biết hắn sẽ đối phó với mình như thế nào.

Trên đường đi, Nguyên Nhiên đã biết được rất nhiều điều từ Chu Hữu Hành.

Nhà họ Chu có truyền thống làm đồ tể và là một trong số ít những ngôi nhà gạch xanh ở thôn Đào Viên, có một cuộc sống sung túc.

Nhưng không may một tai nạn bất ngờ đã xảy ra khi Chu Hữu Hành mười lăm tuổi, cha của Chu Hữu Hành vô tình rơi xuống vách đá khi trở về nhà vào ban đêm, sau đó trở thành người thực vật, tiền tiết kiệm của gia đình đã cạn kiệt nhưng họ vẫn không thể cứu được ông, chỉ còn lại mẹ con nương tựa vào nhau.

Nếu câu chuyện chỉ kết thúc ở đây thì sẽ không tệ đến thế. Nhưng điều mà Chu Hữu Hành không ngờ tới là sau khi cha hắn qua đời, người mẹ vốn luôn vui vẻ của hắn lại trở nên u uất, nằm dài trên giường bệnh, gánh nặng chu cấp cho gia đình đột nhiên đè lên vai hắn, tuổi thiếu niên hắn không thể không học theo cha mình để lo cho gia đình, hắn cầm con dao đồ tể đi từ làng này sang làng khác để mua lợn, hắn thức dậy từ trước bình minh và đẩy hàng chục cân thịt lợn tươi lên xe đẩy đến thị trấn để bán.

Tuổi còn nhỏ, hắn không chỉ phải kiếm tiền mua thuốc cho mẹ mà còn phải đối phó với một số người thân muốn chiếm đoạt ngôi nhà gạch xanh của họ sau khi gia đình khốn đốn, ngay cả cuộc hôn nhân được sắp đặt trước cũng tan vỡ vì cha mẹ hắn gặp tai nạn. Điều phẫn nộ hơn nữa là gia đình cô gái đó còn chỉ trích hắn, nói rằng hắn là thiên sát cô tinh, ai đến gần sẽ chết.

Chu Hữu Hành nói ngắn gọn, nhưng Nguyên Nhiên lại cảm thấy sự việc khẳng định không đơn giản như hắn nói.

Bị buộc phải gánh vác mọi việc ở tuổi mười lăm, chắc hẳn hắn đã phải chịu đựng rất nhiều.

Nghĩ đến đây, Nguyên Nhiên không khỏi ôm cổ hắn chặt hơn, nhẹ giọng nói: "Ta cũng là trẻ mồ côi, từ nay về sau chúng ta sẽ nương tựa vào nhau, nếu ngươi đối tốt với ta, ta nhất định sẽ tốt với ngươi."

Nguyên Nhiên cậu không phải là loại người vô tâm.

Được tiểu ca nhi thơm tho mềm mại dỗ dành, Chu Hữu Hành cảm thấy mũi có chút đau nhức, ủ rũ nói: "Nhiên ca nhi, ngươi thật tốt, ngươi cũng không ghét bỏ ta là thiên sát cô tinh."

Người đàn ông này không biết nặng nhẹ, hắn muốn ôm cậu chặt hơn để thể hiện sự thân mật, nhưng hắn lại ôm quá chặt, Nguyên Nhiên nghe thấy tiếng răng rắc giữa xương của chính mình, làn da mềm mại trên ngực cậu bị áp vào cọ xát bởi cằm của người đàn ông trở nên ngứa ngáy.

Nguyên Nhiên muốn đẩy cái đầu to trên ngực cậu ra, nhưng không được, chỉ có thể tức giận bĩu môi: "Ta không tin vào tà tinh, nếu có thứ như tà tinh, vậy thì không chỉ có ngươi mà ta cũng vậy, ai không phải một người không nhà chứ. Chúng ta sống cùng nhau không phải là tốt rồi sao?"

Dừng một chút, Nguyên Nhiên lợi dụng bóng đêm Chu Hữu Hành không nhìn thấy cậu đỏ mặt, dũng cảm nói: "Đối với ta mà nói, ngươi không phải là thiên sát cô tinh, ngươi là cứu tinh từ trên trời rơi xuống."

Nếu không có Chu Hữu Hành, có lẽ cậu đã bị tên lưu manh bẩn thỉu, hôi hám, khốn nạn đó xâm phạm. Đây cũng là nguyên nhân khiến cậu liều lĩnh tin tưởng người lần đầu tiên gặp mặt - bởi vì Chu Hữu Hành là người đầu tiên đáng tin cậy hắn gặp trên thế giới này, hiệu ứng gà con khiến cậu lựa chọn tin tưởng Chu Hữu Hành.

Nói xong, Nguyên Nhiên cảm thấy có chút tê dại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng xấu hổ, nóng bừng bừng.

Cậu tự mình đổ thừa trong đầu.

Đó là những gì các chị em trong câu lạc bộ hay nói, đàn ông thích nghe lời khen, càng khen thì hắn sẽ càng nhiệt tình và càng quan tâm đến mình. Nếu không có chuyện gì xảy ra, Chu Hữu Hành sẽ là phiếu cơm cả đời của cậu, cậu nhất định phải dỗ dành Chu Hữu Hành.

Chu Hữu Hành không quan tâm Nguyên Nhiên vì sao lại dỗ dành hắn, hắn chỉ biết tiểu ca nhi này miệng rất ngọt, không chỉ hơi thở ngọt ngào, lời nói cũng ngọt ngào, ngọt ngào đến tận tim, đến mức hắn muốn nếm thử tiểu phu lang từ trong ra ngoài ngay bây giờ.

Ý thức dần dần tán đi, Chu Hữu Hành trong đầu đang nghĩ cái gì cũng không thể diễn tả được.

Hắn lặng lẽ đưa bàn tay đã chạm vào Nguyên Nhiên xuống dưới mũi mình, hít hà.

Chà, nước dâm tiểu phu lang chảy ra cũng ngọt ngào như mật.

Một luồng nhiệt ập vào đầu, Chu Hữu Hành cảm giác như mình sắp chảy máu mũi. Hắn không khỏi tăng tốc bước chân, chỉ muốn về nhà nhanh hơn.

Nguyên Nhiên cảm thấy Chu Hữu Hành có gì đó không ổn, hai cánh tay dưới mông gập ghềnh, bắp chân thả lỏng tự nhiên giống như bị một cành cây như cành cây chặn lại, khiến hai bắp chân không thể chạm vào nhau.

Cậu lặng lẽ cụp mắt xuống nhìn, một cành cây từ dưới bụng Chu Hữu Hành chui ra, một cây thật lớn, đến mức đẩy một khối phình to ở háng hắn.

Tuy là song tính nhưng mười tám năm nay cậu vẫn coi mình là đàn ông nên đương nhiên biết cành cây chọc vào người ta là gì.

Nguyên Nhiên thầm thì trong lòng: "Hừ, đàn ông thối tha đều có đức tính như nhau, bề ngoài có nghiêm túc đến đâu, trong thân tâm cũng là không chịu được."

Cành cây xấu xa chọc vào bắp chân của cậu một cách khó chịu, như thể chúng dính đầy thứ hôi thối của đàn ông, cậu không nhịn được mà cọ xát bắp chân của mình vào lớp vải bên cạnh bụng dưới của Chu Hữu Hành, cố gắng lấy nó chùi chân, cả chân đều có mùi.

Cậu thậm chí không thể tưởng tượng được hai người họ sẽ nán lại trên giường bao lâu sau khi gả cho Chu Hữu Hành.

Người đàn ông này cao lớn như vậy, lỡ như đến lúc đó cậu không thể chống đỡ được thì sao.

Nguyên Nhiên ngượng ngùng cắn môi.

Có lẽ bởi vì Chu Hữu Hành lớn lên tốt đẹp, cho cậu cảm giác an toàn, nên tương lai cách đây không lâu khiến cậu bối rối và sợ hãi đã trở nên có phần thú vị.

Nguyên Nhiên đầu óc lơ đãng, bắp chân vẫn vô thức cọ xát, khiến người đang ôm cậu hô hấp càng ngày càng khó khăn, sức lực trong tay cũng tăng lên.

Thịt mông ngồi trên cánh tay của hắn bị ép đến phát đau, tay còn lại của người đàn ông nhân cơ hội nắm lấy mông thịt bóp chặt và phần eo dưới của cậu, Nguyên Nhiên dù có muốn cũng không thể suy nghĩ được nữa.

Cậu đá vào bắp chân của hắn, bất mãn nói: "Nhẹ một chút, ta đau. Còn nữa, sao ngươi thở nặng nề thế? Có khó chịu không? Nếu thấy khó chịu thì cứ để ta xuống, ta tự đi."

"Bốp!"

Một cái tát thật mạnh vào mông Nguyên Nhiên, khiến mọi cố gắng, lo lắng của cậu đều biến mất, chỉ còn lại khuôn mặt đỏ bừng.

"Nhiên ca nhi ngoan ngoãn ngồi yên đi, không cần phải xuống đi bộ, ta có thể ôm ngươi, nhưng đừng trêu ta bằng bắp chân của ngươi, ta thân trai tráng , không chịu nổi ngươi làm vậy. Nhịn một chút, chờ về nhà, ngươi muốn chơi như thế nào ta đều hầu hạ ngươi."

Nguyên Nhiên:? ? ? ! ! !

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...