Editor: Dĩm
Thẩm Sơ vô tội nâng mắt lên: "Bởi vì ngoài chuyện này ra em cũng không biết làm cách nào để an ủi anh, vừa lúc ăn côn thịt là chuyện em thích nhất."
Sau khi ăn được một lúc thì cơ thể Thẩm Sơ trở nên khó chịu, cô ngồi dậy, hai chân tách ra trước mặt người đàn ông.
"Em khó chịu, Phóng ca anh sờ sờ em một chút đi."
Bành Vân Vân chỉ có khi trên giường mới gọi anh là Phóng ca, đột nhiên nghe thấy cái xưng hô này làm Hứa Phóng sửng sốt một chút, quên mất phải phản kháng, Thẩm Sơ dễ dàng lôi tay anh đặt lên âm đế của mình.
Cô nắm lấy tay anh ấn vào mấy cái làm cho mình sướng một trận rồi mới nâng đôi mắt rưng rưng nhìn anh: "Phóng ca anh cử động đi, em muốn ăn côn thịt."
Cô gái xoay người lại và nằm lên đùi người đàn ông ăn dương vật, mông chu lên hướng về phía người đàn ông, môi âm hộ ở bên trong quần lót bị thít chặt ra hình dáng của nụ hoa, dường như chỉ đang chờ người đàn ông đẩy ra.
Hứa Phóng nhìn chằm chằm nụ hoa chậm chạp không nhúc nhích, Thẩm Sơ không chịu được nữa, vặn vẹo mông thúc giục anh.
Lúc này Hứa Phóng mới duỗi tay ra, do dự chạm vào cánh hoa đầy đặn trơn trượt một chút, đây là lần đầu tiên anh nghiêm túc cảm nhận nơi riêng tư của Thẩm Sơ.
Môi âm hộ rắn chắc và đàn hồi, xúc cảm cực kỳ tốt, khác hẳn với Bành Vân Vân gầy gò.
Hứa Phóng cho tới giờ vẫn luôn thích những người phụ nữ có dáng người cao gầy, cho nên tìm bạn gái đều là loại mẫu hình như thế, nhưng hôm nay chạm vào Thẩm Sơ lại ngoài ý muốn cảm thấy dáng người đầy đặn có chút thịt cũng rất không tồi.
Ít nhất lúc sờ vào môi âm hộ so với gầy gò thì thoải mái đã ghiền hơn nhiều.
Thẩm Sơ không biết xấu hổ lên tiếng rên rỉ, âm thanh chắc chắn đã cổ vũ người đàn ông, anh không ngừng vuốt ve khe hở âm vật và cửa âm đạo, chẳng lâu sau giữa hai nơi này đã chảy ra một cái khe hở ẩm ướt.
Dâm thuỷ ngâm vải dệt thành trong suốt, mơ hồ còn nhìn thấy được cả khe thịt màu đỏ.
Hứa Phóng nheo mắt lại muốn nhìn rõ hơn, nhưng tất nhiên là vô ít.
Thật ra anh có thể trực tiếp kéo quần lót xuống để chơi huyệt, nhưng điểm mấu chốt trong thâm tâm anh đã không cho phép anh làm như thế.
Anh cho rằng chỉ cần quần lót vẫn còn che được khe hở, chỉ cần mình không chân chính đụng vào tiểu huyệt thì cũng chỉ đang giúp cô tự an ủi mà thôi.
Khi anh còn đang suy nghĩ miên man thì di động đột nhiên rung lên.
Là video trò chuyện của Bành Vân Vân.
Thẩm Sơ nghe thấy di động rung lên nhưng không ai trả lời, nhịn không được quay người thò lại gần để xem, khi nhìn thấy là chân dung của Bành Vân Vân thì nhanh chóng giúp nhấn nghe cho anh.
Gương mặt kinh ngạc của Hứa Phóng xuất hiện ở trước màn hình của Bành Vân Vân, mở đầu chính là những lời chỉ trích quen thuộc của Bành Vân Vân.
"Vì sao lâu như vậy mà không gọi điện cho em?"
"Quá mệt cho nên trở về tắm qua rồi ngủ luôn, vừa định gọi cho em thì em gọi tới."
Gương mặt trên màn hình của Hứa Phong thật sự tràn đầy mệt mỏi, sắc mặt của Bành Vân Vân hơi dịu xuống, nhưng mà cô ta vẫn cứ phun ra mấy lời quở trách.
"Sao hôm nay anh lại có thể ăn cơm của Thẩm Sơ cơ chứ?"
Thẩm Sơ nghe thấy nhắc đến tên của mình thì dừng lại, Hứa Phóng chọc chọc miệng âm đạo ý bảo cô tiếp tục ăn đi, còn mình thì trả lời: "Cơm đó em ấy cũng chưa động vào mà, không thể lãng phí lương thực đúng không?"
"Em không cần biết, tóm lại sau này anh không được phép ăn."
Hứa Phóng "ừ" một tiếng, hai người lại nói chuyện thêm vài câu, tay cầm điện thoại của người đàn ông từ từ rơi xuống, màn hình đã bắt được cánh tay đang sờ âm đế kia của anh.
Cánh tay đang cử động, rất không thích hợp, Bành Vân Vân nghi hoặc hỏi: "Tay kia của anh đang làm gì vậy?"
Mới vừa nói xong, cô ta đã tự mình "À" lên một tiếng, ái muội mà thả nhỏ giọng mình: "Em biết rồi, anh đang tự sướng đúng không? Anh chờ một chút, em lấy cho anh một thứ cực hay ho cho anh xem."
Cô ta nhảy xuống giường, tìm kiếm một lúc ở tủ đầu giường, lấy ra một cái hộp quen thuộc màu đen.
Mở ra, giống hệt như cái dương vật giả mà Thẩm Sơ chơi.
Bành Vân Vân đưa dương vật giả đến trước màn hình: "Anh nhìn này, cái lúc trước em không tìm được cho nên đã đặt một cái mới, cái này chạy bằng điện, vừa lúc đêm nay thử một chút xem có dùng tốt hay không."
Bành Vân Vân đưa điện thoại dựa vào gối của mình, còn mình thì tách hai chân ra ngồi đối diện với màn hình, cô ta vạch quần lót qua một bên, nhét dương vật giả vào tiểu huyệt.
Lông mu của cô ta lâu rồi không được cắt tỉa cho nên có chút hỗn loạn, dương vật giả cắm vào lại bị lông mu ngăn cản, hơn nữa chất lượng hình cũng bị nhòe do cô ta ngồi xa, Hứa Phóng chỉ nhìn vài giây rồi rời tầm mắt đi, thật sự chả có mỹ cảm gì.
Nhưng mà động tác này lại gợi ra ham muốn nhìn tiểu huyệt bị cắm bởi côn thịt, rất tự nhiên, tầm mắt chuyển qua cái mông đang chu lên gần với anh nhất.
Anh đấu tranh nội tâm, cùng lý trí vẫn chiến thắng dục vọng, bảo vệ một tầng phòng tuyến cuối cùng.
Nhưng có một số thứ dù anh có muốn bảo vệ cũng chưa chắc đã có thể, anh bất động không có nghĩa người khác sẽ không đưa tới cửa.
Thẩm Sơ thấy ngón tay anh lại dừng lại, lại lần nữa thò đầu qua nhìn, cũng may ,Bành Vân Vân cúi đầu không nhìn màn hình lại thêm người đàn ông phản ứng rất nhanh nên Thẩm Sơ chỉ lộ hai giây ở trong video.
Tuy rằng chỉ có hai giây ngắn ngủn nhưng mà Thẩm Sơ vẫn kịp thấy được, cô nhìn thấy quần lót của Bành Vân Vân bị vạch qua một bên, trong tiểu huyệt đang cắm dương vật giả, trong nháy mắt đó ký ức về việc cắm huyệt đã được kích hoạt trong đại não.
Thẩm Sơ vừa cảm thấy khiếp sợ với ký ức trong đầu, vừa kéo quần lót sang một bên, học theo tư thế trong trí nhớ, nắm lấy ngón tay của người đàn ông cắm vào trong miệng tiểu huyệt.
Bạn thấy sao?