Editor: Dĩm
Tâm trạng của Hứa Phóng không tốt, Thẩm Sơ cũng không ý đến chuyện mua giày nữa nhưng ai ngờ qua mấy ngày sau, lúc tan tầm trở về nhà thì Hứa Phóng mang về đôi giày kia.
Là size của cô.
Thẩm Sơ rất vui vẻ mà đi nó ở trong nhà đi tới đi lui, Hứa Phóng thấy cô vui vẻ thì tâm trạng cũng tốt hơn không ít, còn đặc biệt nghỉ trước một tiếng để đưa tới thành phố ăn đồ Tây, cho cô được trải nghiệm làm người lớn đủ.
Quả nhiên Thẩm Sơ vui vẻ muốn hỏng mất, bạn học nhỏ mà, cực thích phương diện giả làm người lớn, cô mặc áo lông cao nữa cổ bó xát người màu đen và quần jean màu lam nhạt, và cả chiếc áo khoác màu nâu nhạt mà Hứa Phóng đã mua cho cô.
Toàn thân trên dưới mỗi một thứ là một màu sắc, nhìn có vẻ cực kỳ lung tung rối loạn nhưng mà không chịu nổi giá trị nhan sắc cao lại còn có dáng người đẹp, Hứa Phóng lại còn là một thẳng nam nào hiểu được cái gì gọi là phối đồ, anh chỉ cảm thấy Thẩm Sơ đi giày cao gót vào thì càng cao hơn, hơn nữa còn mặc đồ bó sát vào người, ngực to mông vểnh, chẳng có chỗ nào khó coi.
Hai người rất tự tin xuất phát.
Tại một chỗ ngồi khuất trong nhà hàng đồ Tây một người phụ nữ đang cực kỳ oán giận, còn một người thì yên tĩnh ăn thịt, một người khác thì lại cúi đầu xuống, rõ ràng là tâm trạng không tốt.
"Vân Vân, cậu không thể chiều anh ta như vậy, dù cho có là nguyên nhân đặc biệt gì đi nữa không thể nói cho cậu thì mình nhìn anh ta giống như đã có một chân với người phụ nữ kia rồi, mình ủng hộ cậu chia tay!"
Một người khác bình tĩnh hơn, cô ấy nói với Bành Vân Vân: "Hứa Phóng không chịu nói, vậy thì cậu thử nói chuyện với con bé chưa?"
"Các cậu không hiểu, mình đã gặp Thẩm Sơ rồi, con bé cũng không giống như loại người như vậy, chỉ giống như nữ sinh cao trung bình thường mà thôi, có lẽ, thật sự là Phóng ca có nỗi khổ khó nói."
"Cậu còn bào chữa cho anh ta nữa làm gì!" Chị em tốt nóng tính chịu không nổi, "Đêm nay chúng ta liền giết đến trường học của con bé để hỏi cho rõ ràng."
"Không cần giết qua đó, người đang ngồi ở phía trước kia kìa." Ánh mắt người chị em yên tĩnh người phục vụ.
Hứa Phóng nghiên người nên có thể thấy sườn mặt của anh, còn người phụ nữ bên cạnh đưa lưng về phía các cô cho nên không nhìn rõ mặt.
Bành Vân Vân nghi hoặc nhìn về phía bóng dáng mặc áo khoác màu nâu nhạt và tóc dài xõa trên vai, "Đó không phải Thẩm Sơ đâu, Thẩm Sơ mới mười sáu tuổi, không thể mặc như vậy đâu."
Vừa dứt lời, cô gái quay mặt qua thì ngay lập tức cô ta bị vả mặt.
Khuôn mặt nhỏ trứng ngỗng, mắt nai chuẩn tiêu chí, không phải Thẩm Sơ thì là ai?
Trái tim Bành Vân Vân đập dữ dội.
Người chị em nóng tính thấy cô ta không nói lời nào lập tức đứng lên muốn đi hỏi chuyện, người chị em yên tình giữ chặt cô ta, "Cứ nhìn kỹ trước đi rồi hẵng nói."
Tầm mắt Bành Vân Vân nhìn theo hai người, nhìn bọn họ tìm chỗ ngồi rồi ngồi xuống và gọi món ăn, hành động trong quá trình đấy không có động tác thân mật, nhưng mà người đã có bạn gái lại một mình đi hẹn hò vơi người khác phái chính là một điều cấm kỵ, căn bản không cần dùng định nghĩa động tác thân mật để có thể xác định là có người khác hay không.
Ngón tay Bành Vân Vân run rẩy không có chút sức lực, cô ta đưa điện thoại cho bạn tốt nói , "Cậu giúp mình hỏi anh ấy một chút xem anh ấy đang ở đâu."
Người chị em yên tĩnh nghĩ một chút rồi gửi tin nhắn WeChat: Em vừa mới tan tầm đang đi ăn cơm, anh ăn chưa?
Tin tức vừa gửi đi thì thấy người đàn ông bên kia nhấn nhấn vài cái trên di động, tin nhắn lập tức gửi lại: Anh cũng đang ăn.
Bạn tốt đưa tin nhắn cho cô ta xem, Bành Vân Vân cũng dịu lại chút, gửi tin nhắn tiếp: Muộn như vậy sao, lại tăng ca? Có phải lại ăn mì ở quán mì dưới lầu đúng không?
Cô ta nhìn thấy Hứa Phóng nhận tin nhắn nhưng rồi buông di động, qua một phút sau mới nhắn lại một tin nhắn:Ừm.
Trái tim Bành Vân Vân lạnh lẽo, bàn tay run rẩy trả lời anh: Nhưng mà, vì sao em lại thấy anh ở thành phố A?
Hứa Phóng theo bản năng quay đầu lại, nhìn thấy bạn gái đang đứng ở gian ghê phía sau ở bên phải thì đột nhiên cảm thấy hoảng hốt, anh muốn giải thích gì đó nhưng mà khi đối mặt với bi thương và tuyệt vọng trong mắt bạn gái thì anh lại bình tĩnh trở lại.
Thôi, chia tay đối với bọn họ mà nói thì tốt hơn.
Bành Vân Vân rất trọng mặt mũi, cô ta từ chối chuyện trở thành người đàn bà đanh đá, không chất vấn, không chỉ trích, cúi đầu đi ra ngoài.
Hứa Phóng nói với Thẩm Sơ: "Anh ra ngoài một lát, em ăn trước đi không cần chờ anh."
Thẩm Sơ vẫn còn đang một lòng đắm chìm trong việc ăn cơm, hoàn toàn ở trong thế giới riêng, vẻ mặt ngốc ngốc nhìn người đàn ông rời đi.
Bành Vân Vân hình như đã sớm đoán được, Hứa Phóng vừa ra thì cô ta gọi lại anh: "Chúng ta đi dạo nói chuyện một chút đi?"
Hứa Phóng sững sờ, gật đầu.
Sự bình tĩnh của bạn gái làm anh cảm thấy bất an, cảm giác tình cảm của bọn họ đã đi đến cuối cùng.
Bành Vân Vân và Hứa Phóng đi dọc theo đê sông, vừa đi vừa đi lặng, khi đi đến cầu Bành Vân Vân dừng lại, nhìn mặt hồ nói: "Năm đó chúng ta cũng ở nơi này, lúc đó anh còn muốn cõng em qua cầu, em vì sợ rơi xuống dòng sông cho nên đã không chịu, nếu sớm biết sẽ là kết cục như này thì lúc ấy lẽ ra nên để cho anh cõng"
"Kết cục gì?"
"Hứa Phóng, chúng ta chia tay đi."
Hứa Phóng đã làm tâm lý trước, anh im lặng một lát, sau một lúc mới thở ra một hơi: "Lần đầu tiên em ấy nhận quà, anh nhìn em ấy vui vẻ cho nên mới đưa em ấy đi ăn một bữa cơm, anh không nghĩ sẽ chia tay với em......"
"Anh còn tặng quà cho em ấy?" Giọng của Bành Vân Vân run rẩy, "Em ấy là gì của anh mà anh tặng quà, sao anh lại không nghĩ đến việc tặng quà cho em?"
Hứa Phóng há miệng thở dốc, im lặng.
Anh vì phá thân xử nữ của Thẩm Sơ cho nên chỉ là cảm thấy nên xin lỗi cô thật nhiều, dưới tình huống áy náy anh chỉ có thể nghĩ đến việc bồi thường, nhưng mà anh lại không thể nói ra sự thật với bạn gái được.
Anh chỉ có thể nói: "Em ấy khác với người bình thường, hoàn cảnh sinh hoạt của em ấy từ nhỏ... đặc biệt, rất ít khi nhận được quà......"
"Nhưng dù vậy thì cũng không nên là anh tặng! Anh là người đã có người yêu rồi, ai tặng cũng không đến lượt anh tặng!" Sau khi gào lên xong Bành Vân Vân cố gắng kìm nén giọng nói, cô ta cố gắng dùng giọng bình tĩnh nhất nói, "Em không biết cuối cùng em ấy đặc biệt với anh ở chỗ nào, em chịu đựng đủ rồi, em cũng không muốn biết, chia tay đi, từ nay về sau anh muốn đặc biệt với em ấy như nào thì đặc biệt như thế, chẳng liên quan gì đến em cả."
Cô ta thẳng lưng, kiêu ngạo như con người của mình, kiên định bước về phía trước không quay đầu lại lấy một lần.
Hứa Phóng nhìn bóng dáng của cô ta trong mắt toàn là chua xót.
Người chị em tính nóng nảy không biết đã đuổi theo từ bao giờ, cô ta vỗ mạnh một cái vào lưng của Hứa Phóng, "Thất thần cái gì!? Đuổi theo mau đi!"
Hứa Phóng cụp mắt lắc lắc đầu, "Chia tay có lẽ còn tốt hơn cho cô ấy, ở bên tôi cô ấy đã quá mệt mỏi."
"Vân Vân của chúng tôi ở bên anh tám năm, anh nói chia tay thì chia tay?! Tôi thấy anh có lẽ chính là một tra nam, Vân Vân không nỡ mắng anh thì hôm nay tôi giúp cô ấy mắng......" Người chị em tốt đang định vén tay áo lên mắng nhưng mà người chị em yên tĩnh lại lập tức che miệng cô ấy lại, liếc mắt nhìn Hứa Phóng một cái rồi kéo cô ấy đi, đuổi theo bóng dáng Bành Vân Vân.
Bạn thấy sao?