Chương 51: Chương 51: Đàn ông làm gì có ai không thích trộm hương?

Editor: Dĩm

Dương Khải Minh cho rằng mình nghe nhầm, "Cái gì cơ?"

"Em nói là, có một người phụ nữ đang có tình một đêm với Phóng ca ở trong WC."

Dương Khải Minh kinh hãi, "Cậu có nhầm người không đấy?"

Phóng ca của cậu ta sao có thể làm loại chuyện như thế này?

"Không tin anh đi xem một chút là được." Em trai pha chế rượu cũng không tức giận, còn tốt tính dẫn cậu ta đi về phía WC.

Nhạc ở bên ngoài thì đinh tai nhức óc, tới WC vẫn không hề giảm chút uy lực nào, làm người ta run lên theo từng nhịp trống.

Trong WC người đến người đi, cửa phòng luôn mở, chỉ có duy nhất một gian vẫn luôn đóng chặt.

Trực giác của Dương Khải Minh rằng bên trong là Hứa Phóng, nhưng cậu ta dừng bước, chính cậu ta cũng không biết vì sao lại đột nhiên không muốn vào.

Có thể là không dám đối mặt, cũng có thể nói là không biết nên dùng biểu tình gì để đối mặt với Hứa Phóng.

Cậu thanh niên năm tốt chưa bao giờ hút thuốc Dương Khải Minh ngồi xồm ở cửa WC, đưa tay về phía em trai pha rượu, "Cho tôi một điếu thuốc."

Em trai pha chế rượu mới mười chín tuổi, tuổi còn trẻ đã bước ra xã hội kiếm ăn, cho nên đã gặp được quá nhiều thứ xấu xa hơn là Dương Khải Minh luôn sống yên ổn, ngồi xổm xuống song song với cậu ta.

"Sao thế? Không thể chấp nhận nổi Phóng ca của anh có tình một đêm à?"

"Liên quan rắm gì tới cậu." Dương Khải Minh trợn trắng mắt liếc em trai pha chế rượu một cái, "Lông còn chưa mọc đủ đã muốn khai thông cho anh đây?"

Em trai pha chế rượu cười hắc hắc, "Đàn ông cả mà, làm gì có ai không muốn trộm ít hương, chẳng lẽ anh dám nói anh chưa từng nghĩ tới sao?"

Dương Khải Minh lắc đầu, rất thật thành mà nói, "Anh đây yêu bạn gái."

Em trai pha chế rượu vỗ vỗ bả vai của cậu ta, "Chờ anh sống lâu thêm một chút thì anh sẽ không nói như vậy."

Dứt lời đứng dậy trở về làm tiếp công việc của mình, Dương Khải Minh chìm trong suy nghĩ một lát mới bất giác phát hiện mình bị một tên nhãi con giáo dục, khi đang cực kỳ tức giận thì Hứa Phóng đi ra từ bên trong cửa.

Dương Khải Minh cố ý nép mình vào tường để ẩn náu, âm thầm quan sát phía sau của Hứa Phóng, ừm, lẻ loi một mình, không thấy có bóng dáng của phụ nữ, cậu ta yên tâm đi theo phía sau.

Đã nói Phóng ca của cậu ta không phải loại người như vậy.

Không nghĩ tới Dương Khải Minh vừa đi khỏi chưa lâu thì Thẩm Sơ cúi đầu đi ra từ trong WC, trên mặt toàn đỏ ửng.

Hứa Phóng vừa ra đến cửa một đám đồng nghiệp sôi nổi lần lượt lên xe, "Đợi anh lâu rồi đấy Phóng ca, đi thôi đi thôi, kết thúc công việc kết thúc công việc."

Hứa Phóng cho rằng bọn họ đã đi trước rồi, thấy thế cũng ngại bảo bọn họ về trước để mình tự về, lo lắng quay đầu lại tìm Thẩm Sơ, không tìm thấy Thẩm Sơ mà ngược lại thấy được Dương Khải Minh.

Dương Khải Minh đuổi theo có chút vội vàng, hơi thở còn chưa hồi phục đã khoác vai anh đi lên trên xe mang, "Đi thôi đi thôi, mọi người mau đi thôi."

Hứa Phóng vội vàng gửi tin nhắn cho Thẩm Sơ, "Em mau đến cửa hàng bên cạnh chờ anh, đừng có chạy loạn, người khác hỏi em cũng không được trả lời, anh về cục cảnh sát rồi sẽ lái xe quay lại đây đón em."

Hơn nửa đêm nên Hứa Phóng không yên tâm để cho Thẩm Sơ một mình trở về, lỡ như gặp phải người xấu thì làm sao bây giờ? Huống hồ vừa rồi cô vẫn chưa thấy thỏa mãn đâu, vạn nhất lại có tên tiểu soái ca nào đó thông đồng với cô, cô nhịn không được mà cắn câu thì làm sao bây giờ?

Hứa Phóng càng nghĩ càng không thấy yên tâm nổi, không tự giác được mà nhìn về phía cửa sổ xe, đợi vài giây rốt cuộc nhìn thấy được bóng dáng của Thẩm Sơ từ cửa đi ra, nhưng đồng thời phía sau cô cũng có mấy tên đàn ông đi theo, vây quanh cô không biết đang nói cái gì, Hứa Phóng lập tức kêu dừng lại dù xe mới đi đến đầu phố.

"Các người về trước đi, tôi bỏ quên một thứ ở trong quán bar."

"Thứ gì quan trọng như vậy? Đáng giá tới nỗi phải trở về một chuyến để lấy." Dương Khải Minh chỉ là thuận miệng hỏi nhưng Hứa Phóng lại khựng lại, hơn nữa trả lời không có lực thuyết phục chút nào, "Bật lửa."

Mọi người nhận ra được có sự không thích hợp nhưng không ai dám mở miệng hỏi, nghiêng người để Hứa Phóng xuống xe rồi mới có người mở miệng: "Phóng ca hình như có chút không đúng có phải không?"

Lặng im vài giây, có một nữ cảnh sát mở miệng: "Tôi nghe nói Phóng ca chia tay rồi?"

Tất cả mọi người liền liên tưởng bật lửa với Bành Vân Vân, lập tức trong xe lâm vào bầu không khí im lặng, một lúc lâu sau mới có người pha trò nói, "Hahaha, một lát nữa ăn khuya không?"

"Tôi không đi đâu, mai có việc phải dậy sớm."

"Tôi cũng vậy."

......

Ai cũng không chú ý tới, Dương Khải Minh không nói một lời nào mà chủ giữ nguyên tư thế ngồi nhìn ra cửa sổ xe.

***

Thẩm Sơ đang nói chuyện với người đàn ông ở bên cạnh, "Tôi không uống rượu, tôi cũng không thiếu tiền, tôi đang đợi bạn trai của tôi."

Người nọ còn không thuận theo không cào, thấy Thẩm Sơ mềm không ăn, định gọi thêm nhiều người tới đây để dùng vũ lực.

Thật vất vả Kỳ ca mới tới thành phố Thông Du một chuyến, lại cũng thật vất vả mới gặp được một loại mẫu người mà Kỳ ca thích, nếu có thể đưa cô tới trước mặt Kỳ ca nói không chừng mình là có thể lọt vào mắt của Kỳ ca, từ đây con đường thăng chức rất nhanh thì sao?

Thẩm Sơ chỉ cảm thấy người nọ thật là phiền, đang định vừa nghe người đàn ông đó nói vừa đi tới cửa hàng chờ, thì đột nhiên nhìn thấy một người đàn ông đang đi tới từ trước mặt, khí thế kia giống như thiên thần hạ phàm, cô nhìn thấy vị cứu tinh liền lao tới ôm lấy.

"Phóng ca!"

Không có một ai trong thành phố Thông Du mà không biết đến Hứa Phóng, trước khi tin tức của người đàn ông kia được truyền đi thì hắn nhìn thấy Hứa Phóng đi đến liền lúng túng, không có biện pháp nào, bị bắt đi thì sẽ phải vào ngồi xổm hơn hai ngày.

Hắn nhìn thấy Thẩm Sơ kéo tay của Hứa Phóng thì lặng lẽ rút, vừa đi vừa chửi một câu.

ĐM, khẩu vị của Hứa Phóng và Kỳ ca lại trùng hợp giống nhau vậy!

Hứa Phóng nhìn bóng dáng đang bước đi nhanh của người đàn ông, hỏi: "Hắn là ai?"

"Không biết, vẫn luôn muốn mời em uống rượu, còn nói cho em tiền."

"Em không đồng ý đúng không?"

"Đó là đương nhiên, em đâu phải đồ ngốc đâu?" Thẩm Sơ quay đầu nhìn người đàn ông kia, tìm một chút mới tìm được bóng dáng đang chạy vội của hắn ta, "Sao lại chạy nhanh như vậy? Vừa mới rồi vẫn còn ở chỗ này, có lẽ là thấy em từ chối dứt khoát quá cảm thấy không được nên liền đi rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...