Editor: Dĩm
Một khi cảm xúc đã mất khống chế thì động tác thao huyệt không khỏi mạnh hơn chút, điều duy nhất đáng được ăn mừng chính là, Hứa Phóng vẫn còn biết phải kiềm chế bản thân, không thể làm quá mức, ít nhất trước khi chiến đấu kết thúc thì không thể xuất hiện tình huống xe bị lay động.
Cuối cùng Thẩm Sơ là bị Hứa Phóng ôm xuống xe, chân bị tách ra hai bên quá dài cho nên đã bị tê liệt không thể đi nổi.
Thế nhưng lúc xuống xe Thẩm Sơ cũng biết xấu hổ, cô vùi vào ngực anh không chịu nâng đầu lên, vì thế Hứa Phóng còn trêu ghẹo cô nàng hảo một phen.
Trong mấy ngày ở chung hihi haha nhoáng cái đã đến ngày phải về quê, Hứa Phóng để làm cho Thẩm Sơ thoạt nhìn thành thục hơn một chút đã mua cho Thẩm Sơ mấy bộ quần áo kiểu dáng sinh viên, trong đó còn có một chiếc áo khoác nỉ màu đỏ rượu, ở giữa còn có một chiếc nơ bướm bằng lụa màu đen, càng làm tôn lên làn da vừa trắng vừa nộn của cô, khí sắc cực tốt, Hứa Phóng nhìn mà thấy tâm tình cũng rất vui sướng.
Ngày về nhà Hứa Phóng cũng phối quần áo cho cô mặc, một chiếc váy nỉ ngắn màu đen xứng với chiếc áo khoác nỉ màu đỏ rượu, rất phù hợp với tuổi tác của cô gái, vừa xinh đẹp vừa trông hoạt bát, không thể không nói thẩm mỹ của anh còn tốt hơn một chút so với Thẩm Sơ.
Thẩm Sơ thích màu sắc rực rỡ, nếu như để cho cô tự phối quần áo thì cô rất có thể sẽ đắp lên người mình ba bốn màu sắc.
Hứa Phóng cảm thấy thẩm mỹ của mình là được thừa hưởng từ mẹ, nếu như anh đã thích thì hẳn là mẹ anh cũng sẽ thích, cho nên rất tự tin mà đưa Thẩm Sơ về nhà.
Cô em gái nhà họ Hứa nghe thấy tiếng ô tô vang lên ngoài cửa sân thì biết anh hai đã trở về, cô ấy không để ý đến Hứa Phóng, nhìn về bóng dáng đi theo phía sau người đàn ông gọi: "Chị dâu, chị về......A?"
Hứa Như mắc kẹt, hình như người không giống như trước?
Thẩm Sơ lo lắng chào hỏi cùng cô ấy, "Xin chào."
Hứa Phóng cũng không để ý tới, vào nhà gọi hết mọi người lại, kéo Thẩm Sơ đến bên cạnh mình rồi giới thiệu, "Đây là Thẩm Sơ, bạn gái của con."
"..."
Lập tức rơi vào im lặng, không có ai dám mở miệng hỏi sao lại không phải là người lúc trước.
Năm trước Hứa Phóng đã từng đưa Bành Vân Vân trở về nhà một lần, khi đó còn nói sẽ kết hôn trong năm nay, sao lại, sao lại thay người khác rồi?
Mẹ Hứa phản ứng lại đầu tiền, lau bọt nước ở trên tay rồi trở về phòng, một phút sau đi ra thì cầm thêm một cái lì xì ở trong tay.
"Hứa Phóng không nói cho mọi người biết là cháu cũng tới đây, cô cũng không chuẩn bị gì trước cả, tạm thời đưa cho cháu một bao lì xì, hy vọng cháu đừng để ý nhé."
Thẩm Sơ cũng chưa từng có kinh nghiệm gặp người lớn trong nhà, nên cô cực kỳ xấu hổ, lời nói ra cũng lắp bắp, "Sao, sao có thể được ạ, cảm ơn cô ạ."
Mẹ Hứa nhìn ra được cô đang hồi hộp lo lắng, kéo tay cô đi đến sô pha nói chuyện phiếm, còn nhân tiện sai Hứa Phóng đi rửa hoa quả, sau đó mới nói chuyện với Thẩm Sơ, "Cô gái nhỏ rất xinh đẹp, cháu đi làm ở đâu rồi?"
Hứa Phóng lấy hai quả quýt không cần rửa tới, thuận miệng trả lời giúp Thẩm Sơ, "Vừa mới tốt nghiệp, vẫn chưa đi làm, mẹ đừng hỏi nhiều như thế không thì em ấy sẽ bị áp lực đó."
Mẹ Hứa liền trừng anh, "Mẹ đâu phải loại người nhất định phải yêu cầu là người bát sắt* sao?"
(*bát sắt: dùng để chỉ khả năng kiếm tiền mọi lúc mọi nơi, có cơm ăn áo mặc)
Không chỉ có như thế, còn nhân cơ hội công kích anh, "Con cũng nhìn lại con xem, là bát sắt, nhưng mà còn không kiếm được nhiều như em gái con."
Hứa Như, nữ lập trình viên khan hiếm kiêu ngạo ngẩng đầu lên.
Thẩm Sơ hơi lo lắng một chút về mức sống sau này cho nên đã khiêm tốn thỉnh giáo Hứa Như, "Xin hỏi em gái học chuyên ngành gì vậy?"
Lúc này đến phiên Hứa Như, Thẩm Sơ thoạt nhìn còn trẻ hơn cả cô ấy, gọi là em gái thì hơi quái dị, liền hỏi, "Năm nay chị dâu bao nhiêu tuổi rồi?"
Hứa Phóng sợ Thẩm Sơ lòi ra, lại xen mồm nói, "23, gọi Sơ Sơ là được, không cần gọi là chị dâu, gọi thế làm người ta già đi đấy."
Hứa Như lập tức dùng ánh mắt lên án Hứa Phóng, "Anh là đồ lão già gặm cỏ non!"
Ba anh em đã lớn lên từ nhỏ với nhau nên tất nhiên Hứa Phóng hiểu được hàm ý trong mắt Hứa Như, nhưng mà anh lại không thể phản bác.
Thẩm Sơ không hiểu ánh mắt giao lưu của anh em hai người, bám riết không tha lại hỏi thêm một lần nữa, cô muốn tham khảo chuyên ngành của Hứa Như để xem sau này mình có hứng thú hay không, ừm, dù sao trong nhà cũng phải có người kiếm tiền chứ.
Bạn thấy sao?