Chương 98: Chương 98: Theo dõi

Có lẽ chia tay với Bành Vân Vân mà nói mới là tốt nhất, cô ta hiện tại còn trẻ, có thể tìm được nhiều người thích hợp hơn, dây dưa kéo dài thêm vài năm nữa, phỏng chừng có thể không còn nhiều đối tượng để chọn như vậy.

Vì thế người đàn ông rất bình tĩnh cự tuyệt "Vân Vân, tôi đã suy nghĩ rất rõ ràng, có lẽ chúng ta thật sự không thích hợp, em còn trẻ, cũng xinh đẹp, tìm thêm một người nữa cũng không khó..."

"Em không nghe!" Bành Vân Vân cắt ngang lời anh, "Em không thể chấp nhận chia tay mà không rõ ràng như vậy, hoặc là anh đem nguyên nhân nói rõ ràng cho em, thuyết phục em, em mới chấp nhận chia tay."

Hứa Phóng nhìn bạn gái đã bắt đầu không bình tĩnh, trong lòng cũng có chút khó xử, anh biết tội lỗi thuộc về mình, mình không có tư cách tranh luận với cô, anh có chút vô lực nói: "Em bình tĩnh trước, tối nay tôi đến đơn vị ngủ, chờ em nghĩ kỹ, chúng ta lại nói chuyện, được không?"

Bành Vân Vân không nói gì, cứ như vậy lẳng lặng nhìn anh, Hứa Phóng cũng không biết nên nói cái gì, hơn nữa làm anh cảm thấy đáng kinh ngạc chính là, anh nhận thấy khi anh đối mặt với Bành Vân Vân lại bắt đầu có cảm giác áy náy cùng áp lực, loại cảm giác này đối với người yêu, hoặc là vợ chồng mà nói, là cực kỳ trí mạng.

Hứa Phóng vội vàng muốn rời khỏi loại cảm giác hít thở không thông này, anh để lại một câu: "Em nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai tôi sẽ đến thăm em" rồi rời đi.

Bành Vân Vân đứng bên cửa sổ, đợi một lát, xe của người đàn ông từ gara dưới lòng đất chạy ra, hướng cửa tiểu khu chạy tới.

Xe biến mất trong màn đêm, cô ta vẫn đứng trước cửa sổ nhìn phương hướng xe rời đi, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Hứa Phóng cũng tâm phiền ý loạn, nhìn đồng hồ, cách thời gian Thẩm Sơ tan học còn khoảng một tiết, dứt khoát cũng không đi đâu, liền dừng ở cổng trường Thẩm Sơ, dựa vào cửa xe hút thuốc, từng điếu từng điếu một.

Tan học, Thẩm Sơ vừa đến gần cách xe khoảng một mét liền ngửi thấy mùi khói thuốc nồng nặc.

Cô che mũi phất tay đánh tan mùi thuốc lá, Hứa Phóng nhìn thấy, dập tắt điếu thuốc trong miệng, mở cửa sổ xe, bật điều hoà không khí đến mức tối đa, thổi tan mùi thuốc lá một chút rồi mới cho cô lên xe.

Thẩm Sơ bịt mũi ôm lấy anh, vừa mới dán lên môi anh muốn ngửi thấy rốt cuộc anh đã hút được bao nhiêu điếu, Hứa Phóng liền kéo cô ra một chút, bỏ vào trong miệng mấy miếng kẹo bạc hà nhai nát ăn xong mới để cô hôn.

Bạc hà ăn muộn, khói thuốc lại quá hắc, cũng không loại bỏ được bao nhiêu mùi thuốc lá, Thẩm Sơ chỉ hôn một cái liền lo lắng nói: "Phóng ca, có phải anh gặp phải chuyện lớn gì không? Hút thuốc nhiều như vậy?"

Cùng Thẩm Sơ ở chung một chỗ Hứa Phóng không hiểu sao lại rất thoải mái, anh còn có tâm tư nói đùa với cô "Trong thời đại hòa bình này, em cảm thấy anh có thể gặp phải chuyện lớn gì?"

Thẩm Sơ đánh anh một cái, "Anh biết rõ em không phải nói cái này?"

Anh tựa đầu vào vai cô gái, vòng tay ôm lấy cô "Em để tôi ôm một chút là được rồi."

Thẩm Sơ liền vỗ lưng anh từng nhịp một, tỏ vẻ người lớn an ủi: " Có phải thiếu tiền tiêu không?"

Hứa Phóng liền phối hợp với cô thở dài nói: "Đúng vậy, sau này em đi theo anh phải thắt lưng buộc bụng đấy."

Thẩm Sơ cũng thở dài theo, "Cũng may em ăn không nhiều lắm, còn có thể tiết kiệm chút lương thực cho anh."

Hứa Phóng liền nâng mặt cô hôn vang lên tiếng "Vậy anh cảm ơn em trước. "

Bị cô gái trêu chọc như vậy, quả nhiên phiền muộn tiêu tán không ít, Hứa Phóng đặt cô ngồi thẳng, lái xe về nhà.

Anh căn bản không nghĩ tới việc đem chuyện Bành Vân Vân về nói cho Thẩm Sơ, cho nên cũng dẫn đến ngày hôm sau, Bành Vân Vân chặn Thẩm Sơ lại, Thẩm Sơ đành bó tay.

Chẳng qua chuyện này cũng không trách Hứa Phóng được, anh căn bản không ngờ Bành Vân Vân lại đi tìm Thẩm Sơ.

Bành Vân Vân là buổi chiều tan học đi tới Thông Du nhị trung, cô ta vốn định thừa dịp tan học nhờ bảo vệ gọi Thẩm Sơ đi ra đây một chút, vừa nói xong tình huống với bảo vệ giữ cổng, liền nhìn thấy cô gái đeo cặp sách từ xa đi về phía cổng trường, cô ta không khỏi nhíu mày.

Cô ta đi đến bên cạnh trốn đi, nhìn Thẩm Sơ đi theo một đám học sinh "quẹt" thẻ ra khỏi cổng trường, cô ta luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Thẩm Sơ không phải ở nội trú sao, tại sao lại có thể tự do ra vào cổng trường?

Cô ta đè nghi vấn xuống tiếp tục theo dõi, tiếp theo nhìn thấy Thẩm Sơ gọi một chiếc taxi, cô ta vội vàng dừng một chiếc xe lại, bảo tài xế đi theo xe Thẩm Sơ.

Đây không phải là lần đầu tiên tài xế taxi trải qua loại chuyện này, một câu cũng không hỏi, một đường đi theo đến cửa tiểu khu của Thẩm Sơ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...