Edit: Tiểu Cầu Nhỏ
Giang Tình bật TV lên, ngay cả điểm thi đại học cũng chưa buồn tra, chỉ ngồi xếp bằng trong phòng khách xem tin tức. Cô mở to mắt nhìn màn hình, cố gắng tìm kiếm bóng dáng quen thuộc kia.
Tiếc là chẳng thấy đâu.
Cô cuộn mình trên sofa chờ Trình Cảnh Ngôn về, TV cứ bật liên tục, toàn những bản tin liên quan đến trận mưa lớn lần này.
Đến một giờ sáng, cô đói bụng, đứng dậy nấu một bát mì, ăn xong lại tiếp tục chờ.
Đã khuya lắm rồi.
Trình Cảnh Ngôn...
Không biết anh ấy thế nào.
Khi cô nhận ra mình đang lo lắng cho anh, cô bất giác thấy buồn cười. Cô bỗng giống như một người vợ nhỏ ngồi đợi chồng về nhà... Trong đầu cô thoáng qua những ký ức vụn vặt của quá khứ.
Nhiều nhất, là cảnh anh làm tình với mình.
Anh ôm chặt cô, vuốt ve chỗ kín của cô, bóp lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, từng chút từng chút đâm vào, lấp đầy cô thật sâu. Lần cuối cùng là ở phòng ăn, tính ra từ khi cô bắt đầu làm gia sư đến giờ, họ vẫn chưa làm lần nào...
Ừm...
Hơn một tuần rồi.
Tiếng TV vang lên từng đợt, trong lòng cô không hiểu sao trào lên cảm giác trống rỗng. Hai đùi cô kẹp chặt vào nhau, nhưng như thế vẫn chưa đủ, cô vươn tay kéo tấm chăn kẹp giữa hai chân, tựa như chỉ có vậy mới giảm bớt được cảm giác trống trải ấy...
Khi nhận ra mình đang làm gì, mặt cô nóng bừng.
Sao cô lại nghĩ đến những chuyện này, nghĩ đến mức cả người nóng ran. Cô lắc mạnh đầu, cố xua đi những ý nghĩ lung tung ấy.
Đúng lúc này, cửa có tiếng động.
Cô giật mình, bật dậy khỏi sofa, hướng mắt về phía cửa.
Trình Cảnh Ngôn từ ngoài bước vào, quần áo trên người chưa thay, ướt sũng.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong không trung.
Trong đầu Giang Tình vẫn còn vương vấn những hình ảnh vừa rồi. Khi ánh mắt chạm vào anh, một tia xấu hổ lướt qua, cô vội tìm lời: “... Anh về rồi à?”
Sau chút bối rối ấy, ánh mắt cô né tránh.
Những hành động nhỏ nhặt ấy sao qua được mắt Trình Cảnh Ngôn. “Em đang làm gì? Sao...” Chưa ngủ.
Lời còn chưa nói hết, Giang Tình đã vội ngắt lời: “Em chẳng làm gì cả.”
Trình Cảnh Ngôn ở chỗ cửa cởi quần áo ướt, nghe cô nói mà động tác khựng lại một chút. Chẳng làm gì mà sao lại căng thẳng thế?
Ánh mắt anh lướt qua tấm chăn cô đang cầm, một nửa kẹp giữa hai chân cô. Anh nhíu mày, rồi lại thả lỏng, thu ánh mắt lại, cởi hết đống quần áo bẩn, để lộ cơ thể săn chắc cùng đôi chân thon dài đầy sức mạnh.
Anh bình tĩnh nói: “Anh đi tắm đây.”
Giang Tình gật đầu ngượng ngùng, ánh mắt như bị đóng đinh vào người anh, không rời ra được. May mà anh không để ý đến ánh mắt cô. Trong lòng cô thoáng chút mừng thầm, nhưng lát sau lại dâng lên chút khó chịu, cô lẩm bẩm: “Ừ.”
Trình Cảnh Ngôn vừa đi, Giang Tình bực mình muốn chết, trực tiếp kéo chăn trùm kín đầu...
Trời ơi!
Cô đang nghĩ cái quái gì thế này?!
Cửa phòng tắm như cố ý không đóng, tiếng nước chảy xôn xao truyền đến tai Giang Tình. Âm thanh ấy như một sợi dây dẫn dụ, từng giọt từng giọt len vào thần kinh cô, khiến cô cố ép mình không nghĩ lung tung. Nhưng trong đầu đột nhiên lại hiện lên hình ảnh cơ thể trần trụi của anh...
Những giọt nước lăn trên làn da màu lúa mạch của anh, trượt qua cơ bụng săn chắc, cuối cùng tụ lại ở vùng tam giác...
“Tình Tình...”
Đột nhiên, giọng nói trầm thấp của Trình Cảnh Ngôn cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
“Ừ, em đây.” Mặt cô đỏ bừng, giọng nói rối loạn hoảng hốt.
“Anh không lấy quần lót.”
“Ừ, em lấy giúp anh.” Lời vừa thốt ra, cô chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình.
Mẹ kiếp! Mãi nghĩ mà cô chẳng nghe rõ câu hỏi đã vội đáp.
“Không phải... Sao anh tắm mà không lấy quần lót?” Cô đứng im, trái tim nhỏ đập thình thịch như bị ai bóp nghẹt. “Anh... tự đi lấy đi, em không biết anh để đâu, em che mắt không nhìn đâu.”
Nói xong, cô thật sự lấy tay che mắt.
Lúc đầu cô đứng, sau đó lại như không yên mà ngồi xuống sofa.
Lưng thẳng tắp.
Cả căn phòng yên tĩnh, cô dựng tai nghe ngóng động tĩnh.
Cô nghe tiếng bước chân, chậm rãi, từng bước một, như giẫm lên trái tim cô, từ xa đến gần... Rồi tay cô cảm nhận được một luồng hơi nóng, những ngón tay che mắt bị gỡ ra...
Mắt cô lập tức nhìn thấy một vật to lớn tím đen, ngẩng cao đầu, đối diện thẳng với mặt cô. Cô kinh hãi kêu lên, cơ thể ngả ra sau, ngước mắt liền chạm phải đôi mắt đen nhánh của Trình Cảnh Ngôn.
Anh hơi cúi đầu, tóc ướt vẫn nhỏ nước, những giọt nước lăn dọc theo hàm dưới, cả người toát lên hơi thở dục vọng. Giọng anh khàn khàn: “Tình Tình... Vừa rồi em có đang nghĩ đến cái này không?”
“Cái... cái gì?... Ưm.”
Cô chưa kịp nói hết, miệng đã bị anh nhét hai ngón tay vào. Cô ngửa đầu ra sau, ú ớ phản bác: “Không có.”
“Không có? Anh còn chưa nói gì, em đã bảo không nghĩ. Lúc tắm anh đột nhiên nhớ ra, dạo này anh chưa làm em. Khi ở ngoài kia ôm em, anh chỉ muốn chịch em ngay. Về nhà thấy em kẹp chăn, em đang tự sờ chỗ đó à? Hửm? Hóa ra không chỉ anh muốn, em cũng muốn. Dưới đó của em ngứa rồi đúng không? Muốn làm sao?”
Trình Cảnh Ngôn vừa nói, ngón tay vừa thành thạo quét qua miệng cô, trêu đùa đầu lưỡi cô. Tay kia luồn vào trong quần cô, đầu ngón tay dễ dàng đẩy quần lót ra, chạm vào chỗ kín mịn màng của cô, khiến cô theo bản năng kẹp chặt chân. Chỗ đó đã ướt át...
Cô xấu hổ đến đỏ bừng mặt, đầu lưỡi bị hai ngón tay anh kẹp, không nói được. Anh bắt chước động tác dương vật ra vào, cố ý khiến nước bọt trong miệng cô chảy ra ngoài, nhỏ xuống khóe miệng...
Ngón tay phía dưới dễ dàng đẩy ra khe nhỏ hẹp, chạm vào một mảng ướt át.
“Không được nói là không muốn... Miệng dưới của em thành thật hơn miệng trên nhiều...”
“Ưm... Ưm...”
“Ngoan... Anh sẽ làm em thật sướng, để em cảm nhận anh... Cái chăn kia kẹp không đã đâu... Anh sẽ làm em thoải mái, làm nhiều lần... để em chẳng còn nghĩ tới việc kẹp chăn nữa...” Đầu ngón tay anh chạm vào hạt thịt nhô lên, xoay quanh xoa nắn...
Chỗ đó mấy ngày chưa được vuốt ve, anh đột nhiên xoa mạnh như thế, cảm giác tê dại lập tức xâm chiếm thần kinh Giang Tình. Cả người cô như bị điện giật, run rẩy, cổ họng bật ra tiếng nức nở.
Anh rút ngón tay khỏi miệng cô, trên đó dính đầy nước bọt của cô. Anh cúi xuống ngậm lấy đầu lưỡi cô, mút mạnh, nuốt sạch nước bọt chảy ra, khiến cả phòng vang lên tiếng nước chẹp chẹp.
Môi anh trượt dọc má cô đến vành tai, cắn nhẹ, hơi thở nóng bỏng phả vào khiến cô tê ngứa.
Miệng được thả ra, cô thở hổn hển, cả người mềm nhũn như nước, chút ý thức còn sót lại như bị khoái cảm dâng trào xé tan. Cô đứt quãng: “Trình Cảnh Ngôn... Ưm... Anh không mệt sao?”
“Hửm?” Trình Cảnh Ngôn phát ra tiếng nghi hoặc trong cổ họng. Lát sau, mắt đen ánh lên nụ cười nhẹ, nhìn cô gái nhỏ mặt đỏ hồng, giọng mị hoặc trầm thấp: “Cục cưng... Lên em thì anh vẫn còn sức. Nhưng... em còn tâm trí nghĩ chuyện khác, chứng tỏ anh sờ chưa đủ.”
Anh nói xong, cơ thể trượt xuống, tách hai chân cô ra, ngậm lấy chỗ kín đầy đặn của cô...
---
Combackkkkk
Bạn thấy sao?