Edit: Tiểu Cầu Nhỏ
Dã chiến chỉ để kích thích, bị phát hiện thì còn làm sao tiếp tục được nữa?
Mặc cho Trình Cảnh Ngôn còn nói được câu “nhường chỗ”, mặt Trần Hướng Vũ vốn đang xuân phong đắc ý lập tức như cà tím bị sương đánh, xám xịt không nhìn nổi.
“Tình Tình…” Trong không khí quỷ dị yên tĩnh, Tô Tuyết dẫn đầu phá vỡ im lặng.
Giang Tình mặt đỏ đến sắp nhỏ máu, ý thức được mình vẫn còn bị Trình Cảnh Ngôn ôm kiểu trẻ con, hoảng loạn đấm vai anh, nhảy khỏi ngực anh.
Đáng tiếc chân mềm nhũn, không có mặt mũi nào lại ngã ngược vào lòng anh…
Mẹ kiếp!
—
“Giang Tình! Thẳng thắn thì khoan hồng, kháng cự thì nghiêm trị! Biết gì nói hết, không được giấu! Rốt cuộc chuyện là sao? Anh ta không phải chú của cậu sao? Mẹ ơi! Giang Tình, lần đầu tớ phát hiện, hóa ra cậu giữ miệng kinh thế, hai người bắt đầu từ bao giờ? Vừa nãy hai người đang… làm chuyện đó hả?”
Trời ơi!
Cứu mạng với!
Tô Tuyết trợn tròn mắt nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn hút no nước của bạn mình, miệng như súng liên thanh, cô ấy tò mò quá, máu toàn thân sôi trào rồi!
Bảo sao!
Gần đây da Giang Tình sao càng ngày càng đẹp thế?
Hóa ra thật sự âm dương điều hòa, tình dục hài hòa!
A a a!
Sao cô ấy đoán một phát trúng phóc vậy?!
Đầu óc như bom nổ dưới nước, ong ong vang vọng, quá chấn động!
“Suỵt… Nói nhỏ thôi, đang ở thư viện.” Giang Tình ra hiệu nhìn quản lý viên thư viện liên tục liếc sang, Tô Tuyết lập tức che miệng.
Trình Cảnh Ngôn lại đi vào phòng học nhóm.
Bên ngoài quá nóng, hai cô không có chỗ đi, đành tìm thư viện ngồi, giờ này cũng có không ít bạn học khác đang ở trong.
Tô Tuyết há miệng thở dốc, dùng khẩu hình miệng: “Không được lạc đề, nói đi.”
Giang Tình bị dáng vẻ nghiêm túc nhỏ nhắn của cô ấy chọc cười, nhíu mày: “Cậu không phải đã thấy rồi sao.”
Câu trả lời gì mà kì lạ thế?
Cô ấy có bao nhiêu vấn đề, vậy mà chỉ khái quát chung chung một câu là xong?
A—!
Tô Tuyết cau mày cực kỳ bất mãn, định hỏi lại thì đã bị đảo khách thành chủ. Thân người nghiêng tới, gần sát mặt cô ấy: “Nhưng cậu thì sao, tiểu Tuyết Tuyết, cậu với Trần Hướng Vũ bắt đầu từ bao giờ? Tuyết Tuyết, cậu giữ bí mật giỏi quá, tớ vừa thấy sở trường của cậu ta… Ưm.”
Giang Tình chưa nói xong, đã bị Tô Tuyết bịt miệng: “Giang Tình!”
“Ơ, hai đứa, kích động cái gì? Thư viện, giữ trật tự!” Quản lý viên chỉ vào hai chữ to đùng trên tường, cuối cùng không nhịn nổi quát khẽ.
Giang Tình: “…”
Tô Tuyết: “…”
Hai cô gái mặt đỏ hồng xinh đẹp, cúi gằm đầu.
“Đây, dương chi cam lộ… Hai người trông nóng thế… Đang nói gì vậy?” Đột nhiên, trên đầu vang lên giọng nam đè thấp.
Giang Tình và Tô Tuyết ngẩng mắt, thấy Trần Hướng Vũ dùng ngón tay dài kẹp hai ly dương chi cam lộ. Chắc đi dưới nắng nóng một đoạn, mặt ly đọng tầng bọt nước nhỏ…
Yên tĩnh, bọt nước lạnh, liêu ngay trước mắt…
Với hai cô gái đang máu sôi trào lúc này thật không hợp, ngượng ngùng ái muội thẹn thùng, hô hấp cũng nóng bỏng…
Tô Tuyết nhịn không nổi trợn trắng mắt anh ta: “Cút…”
Trần Hướng Vũ nhìn dáng vẻ thẹn quá hóa giận của cô ấy, cổ họng tràn ra tiếng cười khẽ, môi mỏng hé mở: “Lát nữa tiếp tục…”
Tiếp tục cái gì?!
Giang Tình mở to đôi mắt đẹp, tầm mắt dao động giữa Tô Tuyết và Trần Hướng Vũ.
Tô Tuyết nhận ánh mắt dò xét của cô, đột ngột từ ghế đứng dậy, xắn tay áo định đánh người!
Trần Hướng Vũ, đúng là chó mà!
“Ba đứa, ra ngoài!”
Ba… người đang máu sôi trào, nhìn điều hòa lạnh căm, lại nhìn nắng chang chang ngoài kia, thật chỉ muốn tiếp tục máu sôi trào.
Mẹ kiếp!
Bậc thang hội trường.
Giang Tình và Tô Tuyết miệng mút dương chi cam lộ, chất lỏng lạnh lẽo an ủi máu nóng khát khô.
“Hô—”
“Anh ta… Không phải chú tớ, anh ta…” Đôi mắt đen láy của Giang Tình chớp chớp, nghĩ một chút rồi nói: “Anh ta ở nhà đối diện tớ.”
Tô Tuyết cắn ống hút lặng lẽ nghe.
“Anh ta làm lính cứu hỏa.”
Lính cứu hỏa?
Tô Tuyết đột nhiên nhớ tin tức ngày mưa to, mắt đầy kinh ngạc: “Giang Tình… Cậu chính là Giang Tình đó hả?”
Giang Tình sửng sốt.
Tô Tuyết: “Chính là Giang Tình mà đội trưởng cứu hỏa nhờ tất cả lính cứu hỏa hỏi một câu ‘cô ấy có phải Giang Tình không’ ấy?”
Giang Tình hiểu ý, khóe mắt không tự chủ được cong cong.
Tô Tuyết cầm tay cô, thật lòng vui mừng: “A! Lãng mạn quá đi!”
Giang Tình cười hắc hắc: “Phải không?”
Cô ấy nhớ lại điểm tích xưa cũ, gật đầu: “Đúng! Tớ cũng thấy rất lãng mạn. Nhưng…”
“Nhưng sao?”
Giang Tình mắt lóe lên vẻ rối rắm.
Tô Tuyết thấy cô im bặt, nói: “Tình Tình, cậu lo chênh lệch tuổi tác? Hay lo mẹ cậu…?”
Giang Tình thở ra một hơi trọc khí: “Đều không phải…”
Trong lòng cô dâng lên bực bội: “Tiểu Tuyết, thật ra bọn tớ quen nhau chẳng hề tốt đẹp. Sau đó lại xảy ra rất nhiều chuyện… Tớ đối với anh ta cũng dần thay đổi. Tớ… lòng tớ loạn lắm. Tớ không biết việc tớ đồng ý ở bên anh ta là vì cảm động… hay là vì thích nhiều hơn. Khoảng thời gian bọn tớ ở bên nhau đa phần đều ở trên giường, đến mức… ừm… mọi thứ cứ thế vượt qua một cách tự nhiên. Tớ thậm chí còn chưa kịp bình tĩnh lại để hỏi bản thân cho rõ ràng. Cậu hiểu ý tớ không?”
Giang Tình muốn nghiêm túc biểu đạt suy nghĩ nội tâm cho Tô Tuyết nghe.
Nguyện vọng ban đầu là nhờ cô ấy phân tích tình cảm.
Nhưng Tô Tuyết dường như không nắm được trọng điểm, mắt đầy kinh ngạc cảm thán.
“Nhiều thời gian trên giường… Vượt qua?”
Giang Tình gương mặt nhỏ nóng bừng: “… Ừm.”
“Mẹ kiếp! Không ngờ ông chú là loại này, căn bản chỉ là sói à?”
“Tình Tình, cậu không sao chứ!”
Giang Tình nghe giọng điệu cường điệu của Tô Tuyết, lại thấy ánh mắt cô ấy từ trên xuống dưới soi xét toàn thân mình, đặc biệt còn dừng lại ở chỗ kia, khóe miệng cô giật nhẹ.
Trán cô như thể vẽ ra ba vạch đen.
Trời đất ơi…
Bị trêu đến mức muốn đội quần chạy mất!
—
Cảm động nhiều hơn?
Hay là… thích nhiều hơn?
Trình Cảnh Ngôn bỗng khựng lại giữa hành lang.
Đôi môi mỏng mím chặt, ánh mắt sâu thẳm khẽ tối xuống, trong đó thoáng qua một tia mất mát lẫn lúng túng, rất nhanh đã bị anh kìm lại.
Bạn thấy sao?