Chương 13: 12. Cứ ngoan như vậy, mềm mại đáng yêu như vậy.

Edit: Mia

Đây xem như là lần đầu tiên nữ nhân chủ động cùng Tiêu Kinh "nói chuyện".

Bọn buôn người là thương nhân gian xảo, biết nữ nhân bị phá tướng, là người sáng suốt liếc mắt một cái là có thể nhìn ra, bởi vậy không có giấu diếm. Nhưng việc nữ nhân không thể nói chuyện, trong thời gian ngắn không thể biết được.

Hắn sợ Tiêu Kinh biết chuyện thì đổi ý trả hàng, cho nên lúc Tiêu Kinh đi đã cố tình nói thêm một câu cuối cùng kia.

Ngay từ đầu Tiêu Kinh cũng không biết chuyện này, trong mấy lần nữ nhân đối đầu với hắn, đều chỉ phát ra âm thanh gầm nhẹ nghẹn ngào, đừng nói là nói chuyện, ngay cả lớn tiếng thét chói tai cũng không có. Hắn mới nhận ra điểm này, bất quá cũng không sao, hắn là người không thích nói chuyện, chỉ thích thanh tịnh.

Nhưng âm thanh nữ nhân phát ra, cũng không khó nghe, như vậy thì không phải bị câm bẩm sinh, cũng không nhìn thấy trên cổ có ngoại thương, có lẽ tìm đại phu đến chữa cũng có thể trị khỏi.

Tiêu Kinh sớm đã suy nghĩ kỹ điều này.

Hắn tự nhiên hỏi nữ nhân, "Ăn no?"

Nữ nhân gật gật đầu, lại nhìn thoáng qua một chút cơm tẻ còn thừa trong chén, cau mày, không biết là sợ lãng phí, hay là sợ Tiêu Kinh giận.

Tiêu Kinh duỗi tay qua, tiếp nhận chén trong tay nữ nhân.

Ngón tay thô lỗ chạm vào đầu ngón tay của nữ nhân, nóng đến làm nàng run rẩy.

Tiêu Kinh không chú ý điều đó, đang cúi đầu ăn cơm, gắp ba đũa, đem cơm thừa ăn hết, sạch sẽ, không còn thừa một hột.

Nữ nhân tính ngăn lại, không kịp.

Bọn họ cũng coi như là... Hoạn nạn nâng đỡ?

Ăn xong cơm rồi, Tiêu Kinh ôm nữ nhân trở về trên giường, cũng mặc kệ nàng làm gì, mang lại giày, bắt đầu đi dọn dẹp.

Bưng bàn lùn vào nhà bếp, đồ ăn kèm còn chưa được động vào đem bỏ vào rổ treo trên tường, chén, đũa cùng nồi đã dùng,đều đem đi rửa sạch, còn có quần áo cùng giày trên người hắn, cũng cần được giặt sạch sẽ.

Tiêu Kinh vẫn luôn có một mình, làm những việc này cũng đã quen tay.

Nữ nhân ngồi trên giường, không nhúc nhích, như là đắn đo cái gì. Sau lại nghe từ ngoài cửa không ngừng truyền đến tiếng vang, lúc này mới tin tưởng Tiêu Kinh là thật sự mặc kệ nàng, thân thể cứng đờ cũng chậm rãi thả lỏng.

Đã qua giờ chạng vạng, một sợi ánh chiều tà cuối cùng cũng biến mất, trong phòng không có ánh nến, trở nên càng lúc càng tối.

Nữ nhân thấy cửa đang tùy tiện rộng mở, nam nhân không nhìn nàng cũng không trói nàng lại.

Trốn sao?

Nàng cau mày, trong lòng tự hỏi vài lần, lại như thế nào cũng không hạ được quyết định.

Trốn, hiện tại trong đêm tối, là thời điểm tốt nhất, có thẻ giúp nàng lẩn trốn, liền tính nam nhân chân dài đi lẹ, thì nàng vẫn có một tia hy vọng.

Nhưng chạy thoát rồi, nàng có thể đi tới đâu?

Trở lại đô thành?

Nơi này cách đô thành cả nghìn dặm, nàng một mình một người đi như thế nào để trở về. Nếu là trở về tới, thì nơi đó cũng không có nhà nàng, chỉ còn lại bi thương và thù hận.

Tưởng tượng đến những cái đó, nữ nhân lạnh cả người, rụt người vào chăn.

Ăn no mặc ấm, thân thể mềm mại mà ngã xuống trên giường, bất tri bất giác đã ngủ mất, cũng không cảm thấy mùi hương trên chăn thuộc về nam nhân rất nồng.

Tiêu Kinh vào lại nhà khi trời đã khuya, bởi vì sau khi làm xong việc trong nhà, hắn lại đi lên núi một chuyến, sửa sang lại bẫy rập một lần. Những việc đó bình thường là hắn làm vào buổi chiều, nhưng đột nhiên nhiều thêm một nữ nhân, cho nên bị trì hoãn.

Trước khi ra ngoài, hắn nhìn nữ nhân một cái, đang ngồi trên giường phát ngốc.

Ra khỏi nhà rồi, hắn cũng nghĩ tới, nếu nữ nhân thật sự chạy, hắn sẽ đi tìm về sao?

Chính Tiêu Kinh cũng không biết.

Cho nên sau khi trở về, nương theo ánh trăng nhìn thấy người dưới chăn, khuôn mặt căng căng tục tằng đang không có bất luận biểu tình gì, giờ hiện lên tươi cười, mắt đen chợt lóe, so ngôi sao đêm còn lóe sáng hơn.

Tiêu Kinh ở trong sân xôn xao tắm nước lạnh.

Nghĩ đến thân thể trắng bóng của nữ nhân, lại vọt dội nước lạnh lần nữa, cũng hướng giữa háng đổ nhiều thêm mấy gáo nước lạnh.

Hắn vào nhà, đóng cửa, sờ soạng lên giường.

Nữ nhân tựa hồ là mệt mỏi, ngủ thật sâu, bị nam nhân ôm gần vào trong lòng ngực cũng không có tỉnh lại, chỉ cảm thấy trong chăn có thêm một luồng khí nóng, giống như những lúc trời vào đông mẫu thân thường hay bỏ thêm lò nước ấm vào chăn của nàng.

"Ngô ngô..." Mẫu thân...

Nàng lẩm bẩm gọi nương, lại phát không ra thanh âm, sắc mặt thế nhưng phá lệ trầm tĩnh.

Tiêu Kinh ôm lấy nữ nhân, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt nữ nhân thật lâu, lúc tỉnh thì giống như con thú nhỏ, nhưng ngủ rồi, lại cứ ngoan như vậy, mềm mại đáng yêu như vậy, hắn nhìn đến ngực nóng lên.

Căn côn thịt kia đã bị dội không biết bao nhiêu gáo nước lạnh, lúc này lại đứng lên, thẳng tắp đỉnh trên mông mềm mại của nữ nhân.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...