Chương 19: 18. Lưu lại dấu vết ướt dầm dề.

Editor: Mia

Mà hắn cũng biết rõ nữ nhân tính tình tàn nhẫn, nàng đối xử với bản thân đều như thế, giống như con hồ ly nhẫn tâm bị gãy chân kia.

Bởi vậy lúc cạy môi lưỡi của nữ nhân ra, Tiêu Kinh gần như là nhét một phần ba bàn tay vào, chỉ sợ nữ nhân không cẩn thận lại làm thương chính mình, vô luận là cái lưỡi hay khoang miệng mềm mại vách trong đều cẩn thận che chở.

Cả người nữ nhân tỏa ra hơi nóng, độ ấm ở khoang miệng càng cao, như ngọn lửa.

Mềm mại cùng ướt nóng tất cả đều kề sát trên da thịt thô ráp, Tiêu Kinh có chút thất thần, nhớ tới hôm qua ở trên môi nữ nhân nhấm nháp bốn phía đến thơm ngọt, còn có nước bọt triền miên.

Mà cảnh trong mơ của nữ nhân, cũng bởi vì khắp khoang miệng mũi đều là mùi vị của Tiêu Kinh, bắt đầu biến hóa.

"Mau tới đây cho cha ôm một cái, nữ nhi ngoan của ta trưởng thành rồi... Lần này cha ra cửa đã chọn một món đồ cực tốt mang trở về... Đây là một cái chặn giấy được làm từ một khối tuyết hàn mộc ngàn năm trên núi, bởi vì hàng năm đã chịu nước tuyết thẩm thấu, có một mùi hương u tùng bách chi đặc biệt, thế gian hiếm thấy..."

Năm ấy nàng tám tuổi, mới vừa học viết chữ cực tốt, phụ thân liền tặng nàng một cái chặn giấy hàn mộc.

Ngày ấy nàng ôm cái chặn giấy, phụ thân ôm nàng, phụ thân ra ngoài đã lâu lại vội vàng trở về nhà nên trên người phong trần mệt mỏi, còn có mùi hương tùng mộc nhàn nhạt quanh quẩn.

Lúc này, nữ nhân phảng phất ngửi được mùi vị giống như đúc mùi hương ngày nọ.

Là Tiêu Kinh một đường đi mua thuốc cho nàng rồi lại gấp gáp trở lại, cũng là hơi thở trong xương cốt của người nam nhân này.

"Ngô ngô..." Cha...

Nhớ đến phụ thân cực kỳ đau sủng nàng, thân hình căng chặt của nữ nhân chậm rãi thả lỏng, hàm răng cắn chật cũng buông lỏng ra.

Nàng hô hô thở phì phò, như là tìm lại ký ức ngày xưa, giống như một con mèo nhỏ, tham luyến mà duỗi đầu lưỡi liếm mấy cái lên bàn tay Tiêu Kinh, lưu lại dấu vết ướt dầm dề.

Xúc cảm mềm mại ngứa ngứa, giống như tia chớp tập kích ngực Tiêu Kinh, ngực đột nhiên kịch liệt phập phồng vài cái, đem nỗ lực khắc chế cảm xúc lại một lần đánh sập.

"Đã hôn mê, thế mà còn nghĩ trêu chọc người, thật là... Thật là..."

Lời nói thô tục đã tới bên miệng, nhìn mặt nữ nhân, Tiêu Kinh nhấp môi mỏng mắng không ra tiếng.

Hắn căng chặt khóe miệng, duỗi tay gãi gãi chăn bông, quấn nữ nhân kín mít, sau đó ôm bao thuốc đi ra ngoài.

Một loạt động tác, cũng không đụng tới dấu vết nữ nhân để lại, vết nước miếng nhợt nhạt còn lưu tại trên da thịt.

Tiêu Kinh đi tới nhà bếp, vội vã sắc thuốc, lại nhìn thấy một nữ nhân đứng ở bên ngoài hàng rào tre nhà hắn.

"Tiêu Kinh."

Nữ nhân đến là nương tử của Lê Viễn - Song Nương, cao giọng kêu tên của hắn.

Tiêu Kinh bước tới, hai người đứng ở hai bên rào tre nói chuyện, hắn hỏi, "Ngươi tới đây có việc gì?"

"Chuyện của ngươi ta đã nghe A Viễn nói qua, mua được thuốc không?" Song Nương búi tóc lên gọn gàng, trên mặt lộ ra tảng bớt lớn, cũng không che dấu, nhanh nhẹn thẳng thắn, tính tình nàng như thế, nói chuyện cũng như thế.

"Mua được, đủ dùng năm ngày."

"Vậy là tốt rồi." Song Nương thở phào nhẹ nhõm một hơi, trên mặt tươi cười cũng nhiều hơn, nói tiếp, "Ta tới đây là đưa ấm sắc thuốc cho ngươi, A Viễn nói ngươi cần dùng đến. Ta còn chuẩn bị một ít quần áo cũ, nếu ngươi không chê thì để cho nương tử của ngươi thay đi."

Song Nương nói một câu "nương tử của ngươi", Tiêu Kinh nghe đến thoải mái dễ chịu.

Tiêu Kinh đến cùng cũng là một hán tử thô lỗ, đối sự tình của nữ nhân thì để bụng, còn đồ dùng của nữ nhân lại không để ý, sáng sớm đi trấn trên một chuyến, thế nhưng không mua quần áo giày vớ cho nàng, như cũ để nàng mặc y phục cũ của hắn, vẫn là Song Nương suy nghĩ cẩn thận.

"Làm phiền ngươi rồi." Tiêu Kinh cũng chưa nói cảm ơn, tiếp nhận đồ vật Song Nương cầm trên tay, cứ như vậy tùy tiện nhận lấy.

Hắn lập tức muốn quay người đi, Song Nương lại mở miệng hỏi.

"A Viễn còn nói nương tử của ngươi bị bệnh này sẽ đổ mồ hôi trộm, quần áo trên người sẽ bị ướt cần thay đổi nhiều, nếu không sẽ bị cảm lạnh, thêm bệnh phong hàn càng khó trị. Còn phải thường xuyên lau mình, giữ luôn khô thoáng. Ngươi làm được không? Hay để ta giúp?" Song Nương đầy thiện ý đề nghị.

Những việc này, nữ nhân làm tất nhiên sẽ càng cẩn thận thoả đáng, nhưng Tiêu Kinh nhớ lại ngày hôm qua lúc giúp nữ nhân tắm rửa, thân thể trắng nõn non mịn sẽ bị một người khác nhìn thấy, chẳng sợ Song Nương cùng là nữ nhân, ngực hắn cũng buồn phiền.

"Ta đã nhớ kỹ."

Tiêu Kinh nói xong, không đợi Song Nương phản ứng lại xoay người một cái, cứ như vậy đi đến nhà bếp.

--

Hừ, nam nhân keo kiệt.

--

Ngoại truyện nhỏ:

Song Nương đang trên đường trở về gặp Lê Viễn, nam nhân vì đuổi theo nàng mà vội vã chạy đến, lúc nhìn thấy nàng lại dừng bước chân, đứng ở ven đường cố ý nhìn đông nhìn tây.

"Tới tìm ta sao?" Song Nương đến gần hỏi hắn.

"Không phải... Ân." Lê Viễn lắc lắc đầu, lại gật gật đầu, trên mặt nam nhân thành thục hiện lên thần sắc túng quẫn, rõ ràng thông mình như vậy, tính tình lại trẻ con như một đứa con nít, nói, "Không tìm thấy ấm sắc thuốc trong nhà, ta ra ngoài tìm xem."

"Tìm ở trên đường tìm? Tìm ra không?" Song Nương tức giận hỏi, đôi mắt tiếu lệ nhìn Lê Viễn, thấy đuôi mắt nam nhân căng thẳng, cuối cùng thỏa hiệp nói, "Ta đã cầm cho Tiêu Kinh mượn."

Nói xong, Song Nương cũng mặc kệ nam nhân túng quẫn, đi nhanh về nhà ở đầu thôn.

Lê Viễn đứng tại chỗ, vừa tức vừa bực, hắn bị Song Nương nói như vậy, trong lúc nhất thời cũng không biết nói gì.

Mắt thấy bóng dáng Song Nương đi càng lúc càng xa, nam nhân hờn dỗi hừng hực đuổi theo.

Chờ đến gần rồi, hắn đến bên tai Song Nương nói thầm câu, "Hiện tại Tiêu Kinh là người đã có nương tử."

Song Nương không lên tiếng, được nam nhân cõng trên lưng, mặt nàng nở nụ cười tươi.

Nàng cũng đã sớm là người có tướng công, còn có người không yên tâm, thời gian dài như vậy rồi còn ăn dấm.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...