Editor: Mia
(Tiếp tục phần ngoại truyện nhỏ cuối chương 18).
Song Nương đang trên đường trở về gặp Lê Viễn, nam nhân vì đuổi theo nàng mà vội vã chạy đến, lúc nhìn thấy nàng lại dừng bước chân, đứng ở ven đường cố ý nhìn đông nhìn tây.
"Tới tìm ta sao?" Song Nương đến gần hỏi hắn.
"Không phải... n." Lê Viễn lắc lắc đầu, lại gật gật đầu, trên mặt nam nhân thành thục hiện lên thần sắc túng quẫn, rõ ràng thông mình như vậy, tính tình lại trẻ con như một đứa con nít, nói, "Không tìm thấy ấm sắc thuốc trong nhà, ta ra ngoài tìm xem."
"Tìm ở trên đường tìm? Tìm ra không?" Song Nương tức giận hỏi, đôi mắt tiếu lệ nhìn Lê Viễn, thấy đuôi mắt nam nhân căng thẳng, cuối cùng thỏa hiệp nói, "Ta đã cầm cho Tiêu Kinh mượn."
Nói xong, Song Nương cũng mặc kệ nam nhân túng quẫn, đi nhanh về nhà ở đầu thôn.
Lê Viễn đứng tại chỗ, vừa tức vừa bực, hắn bị Song Nương nói như vậy, trong lúc nhất thời cũng không biết nói gì.
Mắt thấy bóng dáng Song Nương đi càng lúc càng xa, nam nhân hờn dỗi hừng hực đuổi theo.
Chờ đến gần rồi, hắn đến bên tai Song Nương nói thầm câu, "Hiện tại Tiêu Kinh là người đã có nương tử."
Song Nương không lên tiếng, được nam nhân cõng trên lưng, mặt nàng nở nụ cười tươi.
Nàng cũng đã sớm là người có tướng công, còn có người không yên tâm, thời gian dài như vậy còn ăn dấm.
Lê Viễn khó chịu lần này, liền khó chịu cả ngày.
Là nam nhân 40 tuổi, hẳn là thành thục ổn trọng, nhưng nói đến chuyện tình cảm, là cùng tuổi không có quan hệ.
Hắn vẫn luôn đi bên người Song Nương, muốn Song Nương nói chuyện cùng hắn, tốt nhất là có thể mắng hắn một câu, rồi hắn lại nói mấy câu ngọt ngào, việc này có thể đi qua như vậy.
Cố tình cả ngày nay, Song Nương vội vàng phơi rau dại cùng thảo dược, trong phòng ngoài phòng ra ra vào vào, rất nhiều lần xoay người, thiếu chút nữa đụng vào Lê Viễn đi theo phía sau nàng.
Song Nương vẫn luôn sang sảng cũng khó có được nhíu mày, quát lớn hắn vài câu, nếu hắn thật sự đang nhàn đến hốt hoảng, liền đến một bên ngồi nghỉ ngơi, đừng cản trở nàng làm việc.
Lê Viễn sắc mặt lúc ấy liền trầm, Song Nương vội vàng làm việc cũng không chú ý.
Chờ phục hồi lại tinh thần đã đến giờ cơm chiều.
Song Nương làm món măng khô nấu thịt nam nhân thích nhất, dùng mẻ măng khô mới phơi vào mùa xuân, non mền, kho cùng thịt, bình thường nam nhân có thể ăn hai chén cơm lớn, thế nhưng hôm nay một chiếc đũa cũng không nhúc nhích, cúi đầu ăn cơm trắng.
Ăn cơm xong, nam nhân cũng không đọc sách, rửa rửa chân liền lên giường nằm xuống.
Quay mặt vào trong, không để Song Nương nhìn thấy mặt hắn.
Song Nương xem xét rất nhiều lần, chỉ nhìn thấy bóng lưng cứng nhắc của nam nhân.
Ngày thường hắn ở trước mặt hương thân phụ lão, là người có uy nghiêm chừng mực, từ trước đến nay hắn chính là không nói nhiều lần*, đến cả trưởng bối trong thôn cũng không dám phản bác hắn.
(*nguyên văn là "nói một không hai")
Về đến nhà, lúc chỉ có bọn họ hai người bọn họ, người này thay đổi hoàn toàn, như một con người khác.
Song Nương muốn cười lại có chút bất đắc dĩ, đi ra ngoài rửa chén, tắm rửa sạch sẽ, lại trở về, nam nhân vẫn một mực nằm tư thế cũ.
Nàng thổi tắt ngọn nến, lên giường, cũng nằm xuống.
Thôn về đêm cực an tĩnh, thời tiết cuối hạ đầu thu, chỉ có tiếng côn trùng kêu không ngừng.
Song Nương nghe trùng kêu, nhắm mắt lại đợi trong chốc lát, nghe tiếng hít thở bên cạnh càng ngày càng nặng, nghĩ thầm, đã đến lúc.
Quả nhiên, ngay sau đó truyền đến giọng nói của Lê Viễn.
Lê Viễn cắn răng, lẩm bẩm, "Ta biết nàng là bất đắc dĩ mới gả cho ta. Tuổi của so với nàng lớn hơn nhiều như vậy, lúc trước còn thành thân qua, khắc chết một nương tử. Nàng lanh lợi như vậy, việc trong nhà đều không làm khó được nàng, còn có thể làm việc đồng áng. Ta dạy nàng phân loại thảo dược, nàng cũng có thể một lần là nhớ rõ..."
Hắn lải nhải nói rất nhiều, tất cả đều là ưu điểm của Song Nương, quở trách khuyết điểm của hắn.
Lòng Song Nương, lập tức liền mềm rồi.
Những năm gần đây, cũng chỉ có người nam nhân này không thèm để ý vết bớt trên mặt nàng, không chê nàng xấu xí, còn cả ngày nghĩ không xứng với nàng, ủy khuất nàng.
Nàng chui vào trong chăn, phát ra tiếng vuốt ve rất nhỏ.
Lê Viễn đang vội vàng nói chuyện, không chú ý tới động tác của Song Nương, đến khi có một thân hình mềm mại ấm áp đè nặng trên đùi hắn, lưng quần bị cởi bỏ, côn thịt trong côn thịt bị người lấy ra.
Song Nương ở trong chăn, đôi tay bao lấy côn thịt nam nhân, nhẹ nhàng xoa xoa qua lại.
Từ nhỏ nàng đã làm việc nhà nông, lòng bàn tay không non mịn bằng nữ tử nhà quan, được Lê Viễn bồi dưỡng hai năm, năm này tháng nọ cũng không khác mấy.
Nhưng thân thể nàng tốt lên, huyết khí tràn đầy, bàn tay đặc biệt nóng, lòng bàn tay nóng hầm hập dán lên côn thịt Lê Viễn, gậy thịt lúc đầu mềm rủ như bông, nháy mắt cứng lên.
Hai tay Song Nương một trên một dưới, còn một đoạn lộ ra bên ngoài.
Côn thịt Lê Viễn phá lệ dài, lúc thọc vào cơ thể nàng, luôn có thể đâm tới chỗ sâu nhất, làm nàng nhịn không được cả người phát run.
"Song Nương, nàng làm gì vậy?" Lê Viễn thò tay muốn kéo Song Nương.
Tay hắn còn chưa xuống tới nơi, côn thịt đã bị Song Nương ăn vào.
Côn thịt vừa cứng lên, lại một lần sung huyết bành trướng.
Song Nương ngậm côn thịt trong miệng, liếm quy đầu tròn vo kia, trong chốc lát thích ứng được với độ lớn của nó, nhẹ nhàng buông lỏng một tay, lại ngậm côn thịt huyết mạch sôi sục càng sâu thêm một chút.
Lê Viễn rộng mở hai chân nằm thẳng, côn thịt được cái miệng nhỏ vừa nóng vừa ướt hàm chứa, còn thường thường bị cái lưỡi mềm mại liếm thượng một cái, eo bụng cùng đùi căng chặt mà phát cứng, vỏ đại não đều tê dại.
Lúc này, hắn làm gì còn nhớ rõ vừa rồi còn lải nhải, nhưng thật ra hắn sợ mình quá kích động, làm thương Song Nương.
Hắn xốc chăn lên, thở hổn hển ngăn cản nói, "Song Nương, nàng không cần làm vậy, sẽ không thoải mái."
Song Nương lại như cũ nằm giữa hai chân hắn hầu hạ, đôi môi gắt gao mà hàm chứa côn thịt, một ngụm một ngụm, liếm láp từ trên xuống dưới.
Bên trên côn thịt thượng ướt nước dầm dề sáng bóng, không chỉ có nước miếng của Song Nương, còn bởi vì nam nhân quá kích động mà quy đầu chảy ra nước bọt, mang theo một mùi vị khai tanh, quyện lại với nhau.
Song Nương lại hướng trong nuốt rất nhiều lần, quy đầu thô dài nằm ở yết hầu của nàng, cũng mới ăn vào một phần hai.
Nàng thật sự là ăn không hết nổi, lúc này mới chậm rãi nhổ ra, duỗi đầu lưỡi, một tấc một tấc liếm láp kinh mạch gập ghềnh trên côn thịt.
"Song Nương..." Lê Viễn ngồi thẳng dậy, bàn tay đặt trên vai Song Nương, nhẹ nhàng mà thật sự luyến tiếc đẩy người ra.
Song Nương đôi tay ôm lấy côn thịt, đầu lưỡi vẫn liếm như cũ, cứ như vậy ngẩng mặt, con ngươi sáng lấp lánh ngước lên nhìn Lê Viễn, nhẹ giọng nói, "Đến như vậy rồi, chàng còn cảm thấy ta không cam tâm tình nguyện gả cho chàng sao?"
Trong phòng, không châm nến, ánh trăng không chiếu đến bên trong.
Nhưng Lê Viễn lại ở một khắc này nhìn thấy vẻ mặt đầy xuân tình của Song Nương, đôi môi hồng diễm, vết bớt kia xen lẫn trong không gian đen tối nên nhìn không thấy, chỉ còn lại khuôn mặt mèm mại ngọt ngào, còn có đôi mắt trong suốt sáng ngời.
Lóe lên ánh sáng, bên trong tất cả đều là hắn.
Ngực Lê Viễn run lên, côn thịt cũng trướng đại, lỗ nhỏ nhịn không được co rút vài cái, chất lỏng nóng bỏng đột nhiên phun ra.
Song Nương không nghĩ tới lần này nam nhân nhanh như vậy, không có chuẩn bị, bị chất lỏng trắng đục bắn đầy mặt, còn có một ít bắn lên đầu lưỡi nàng.
Nóng nóng, mềm mại, sền sệt... Nên nuốt xuống, hay là phun ra...
Chuyện này tựa hồ là một vấn đề.
-------
Mia: Âyguuu tuần này tớ thiệt là năng suất quá đi đó mà 😄😄 ra hẳn mấy chương nhunnn hehe. Các nàng còn ngại gì mà không thả 🌟 khen thưởng cho tớ đi nè 😍. Yêu cả nhà nhiều nhiều ❤️❤️
Bạn thấy sao?