Chương 30: 28. Ăn no rồi sao?

Editor: Mia

Lúc Tiêu Kinh về đến nhà lúc sắc trời đã tối sầm, chỉ có chút ánh trăng mơ hồ.

Cả người hắn toàn là bùn đất cùng mồ hôi, trên mặt cũng dính bẩn, không biết là đi làm cái gì, vội vàng trở về, đến thời gian rửa mặt cũng không có.

Ở bên ngoài hàng rào tre, hắn giương mắt xem xét, trong nhà không có một tia ánh sáng, bước chân dừng một chút, mới mở ra cửa gỗ đi vào đi.

Từ sau khi Tiêu Kinh mua nữ nhân về, kể cả hôm nay hắn rời nhà suốt một ngày, thì cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện nữ nhân còn ở đây hay không.

Trong sân viện, bồn gỗ cùng quần áo còn y nguyên như buổi sáng, nhà bếp không có độ ấm, nước trong lu cũng không có giảm bớt, Tiêu Kinh chỉ là nhìn thoáng qua, liền hiểu rõ rất nhiều chuyện.

Đi vào trong phòng, bước chân hắn thêm nặng, như là cố ý muốn cho nữ nhân chú ý.

Trong phòng không có tiếng động, nhưng nữ nhân vẫn còn đó, giống như mấy ngày trước đây, ngồi bên mép giường, nhìn ra ngoài cửa sổ, thất thần, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Nghe được tiếng bước chân của Tiêu Kinh, nàng cũng không quay đầu lại.

Tiêu Kinh cũng không bực, lấy ra mồi lửa đốt sáng ngọn nến, nhìn nữ nhân nói, "Ta đã trở về, nên đi ăn cơm."

Nữ nhân nghe tiếng, rốt cuộc có phản ứng, quay đầu lại nhìn Tiêu Kinh một cái, có chút quật cường cùng ngạo khí*, sau đó xuống giường, đi trước Tiêu Kinh, vào nhà bếp.

(*ngạo khí: khí thế kiêu ngạo)

Tiêu Kinh cầm ngọn nến đi theo sau nàng, tiến vào sau, đem ngọn nến đặt trên bàn lùn nhỏ.

Nữ nhân đứng một bên, lẳng lặng mà nhìn hết thảy.

Dường như đang nói, ta không có nấu cơm cũng không giặt quần áo, những việc buổi sáng ngươi giao cho ta, một việc ta cũng không có làm, ngươi tính làm gì ta?

Nàng chờ Tiêu Kinh phản ứng.

Tiêu Kinh biểu hiện thực bình tĩnh, hắn rửa sạch tay, từ giỏ tre lấy ra hai mẫu bánh mỳ, món này sấy khô là có thể bảo quản trong thời gian rất dài, người phương nam ăn không quen, chê nó quá khô, nhưng trước kia, thời điểm Tiêu Kinh tham gia quân ngũ đều phải ăn, một khối bánh mỳ cùng một chén cơm, lâu dần đã thành thói quen.

Hồi chưa có nữ nhân, hắn cũng không hề nấu cơm, đều ăn bánh bột chiên đỡ đói, còn tiện mang theo lên núi.

Hắn lấy thêm một chén nước lạnh, để xuống trước mặt, cứ như vậy ngồi xuống, chỉ chỉ bên kia nói với nữ nhân, "Ngồi xuống."

Hắn là muốn nàng nhìn hắn ăn sao?

Nữ nhân suy đoán ý đồ của Tiêu Kinh, cũng ngồi xuống.

Sau khi nàng ngồi xuống, Tiêu Kinh mở vạt áo ra, từ trong lòng ngực lấy ra một gói giấy dầu, mở ra đưa tới trước mặt nữ nhân, "Ăn đi."

Giấy dầu, ôm lấy năm khối điểm tâm, có mấy khối bị nát vụn, nhưng mơ hồ vẫn còn nhìn ra được hình dáng cánh hoa... Bánh cánh hoa có màu hồng nhạt, tỏa ra một mùi thơm nhàn nhạt.

Trong lúc nữ nhân còn đang đánh giá khối điểm tâm thời điểm, Tiêu Kinh đã từng ngụm từng ngụm ăn xong bánh mỳ.

Nàng nhìn điểm tâm không dám động, thật sự là đoán không ra Tiêu Kinh suy nghĩ cái gì, nhưng từ sớm đến tối nàng cũng chỉ uống một chén cháo trắng, trong bụng cái gì cũng không có, hiện giờ ngửi thấy mùi điểm tâm đã từ lâu rồi chưa được đựng vào, bụng nàng kêu lên lộc cộc lộc cộc.

Tiêu Kinh nghe thấy, lại nói một câu, "Đây là mua cho nàng, ăn đi."

Nữ nhân lúc này mới duỗi tay, ngón tay lấy một góc điểm tâm, cái miệng nhỏ cắn xuống.

Điểm tâm có hơi cứng, rất ngọt, cắn một cái liền dính vào răng.

Nữ nhân đã lâu lắm rồi không có ăn đồ ngọt, ngày xưa, nàng ngủ trưa dậy, đều sẽ ăn đủ loại điểm tâm cho đã thèm. Mẫu thân sợ nàng ăn nhiều ngọt, sẽ bị đau răng, nên dặn đầu bếp không bỏ quá nhiều đường.

Nghĩ đến mẫu thân, ăn điểm tâm, trong bất tri bất giác, nữ nhân đã ăn hết năm cái bánh cánh hoa, trên giấy dầu còn dư lại một ít bột phấn màu trắng.

Tiêu Kinh không biết từ khi nào cũng ăn xong hai khối bánh mỳ, chén nước cũng đã trống rỗng.

Hắn hỏi, "Ăn no rồi sao?"

Nữ nhân gật gật đầu.

"Vậy là tốt rồi." Tiêu Kinh cũng gật gật đầu, sắc mặt đột nhiên trầm xuống.

Ban đầu nữ nhân không hiểu những lời này của Tiêu Kinh có ý gì, cũng không biết hắn vì cái gì gật đầu, thẳng đến khi nàng bị cánh tay thô tráng của Tiêu Kinh ôm lên, kẹp ở dưới nách ôm vào trong phòng, lại bị biến thành tư thế ghé vào trên đùi nam nhân.

Động tác của Tiêu Kinh càng thêm thô lỗ, nhanh nhẹn vén làn váy lên, cởi quần lót nàng ra, bàn tay như quạt hương bồ để trên thịt mông trắng bóng.

______________________

Mia: Sr cả nhà dạo này tớ bận thi gk với cả chuyển nhà nữa nên ra chap hơi lâu ạ huhu. 😭😭🙏🏻🙏🏻 *xin lũi cả nhà iu gất nhiều ạ uhuhuhu*

Mà cho tớ tham khảo ý kiến của mọi người chút ạ, là các bạn muốn mình xong chap nào ra chap đó hay ra 3-4 chap 1 lần ạ 😆

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...