Editor: Mia
Nữ nhân nghe Tiêu Kinh nói, hồng con mắt, đứng thẳng dậy lui ra sau, nhường vị trí lại cho Tiêu Kinh.
Tiêu Kinh khom lưng, cánh tay bắt lấy quần áo trong bồn gỗ, kéo lên, nước trong bồn gỗ theo lực của hắn tạo ra một cái lốc xoáy, tiếng nước vang dội.
Nữ nhân chưa từng gặp qua người nào giặt quần áo như thế này, nói là giặt quần áo, càng giống như kỹ năng chơi môn Thái Cực*, cánh tay cường tráng chuyển động không ngừng, tốc độ nhanh đến mức không thấy rõ.
Sau vài đường không nhiều lắm, Tiêu Kinh cầm quần áo lên, hai cánh tay vặn ngược chiều nhau,những giọt nước đua nhau rơi xuống sân, quần áo được vắt khô, lại nhẹ nhàng tung qua cây gậy trúc thượng, không hề có một chút nào cảm giác nặng nề như khi nữ nhân làm.
Nữ nhân nhìn động tác Tiêu Kinh vắt quần áo, tay to dùng sức, trên mu bàn tay đều đầy gân xanh.
Nàng lập tức liền nghĩ đến lúc nam nhân hung hăng mà đánh mông nàng, có phải hay không cũng là dáng vẻ này?
Mông nóng rát phát đau, lập tức càng đau.
Tiêu Kinh phơi xong quần áo quay đầu lại, thấy nữ nhân nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt tuy rằng có chút hoảng hốt, chính là không né không tránh, vừa hắn vừa lắm nàng cũng nhìn thấy rõ ràng, điều này làm cho hắn thực vừa lòng, cũng không cần dặn dò thêm cái gì.
Hắn nói thẳng, "Đã khuya rồi, nàng về phòng ngủ trước đi."
Nữ nhân tựa hồ thật là bị đánh thuận theo, trước khi xoay người trở về, còn gật gật đầu đáp lại Tiêu Kinh.
Nàng đi rất chậm, chân nhỏ từng bước một đi về phía trước, nếu đi hơi mạnh một chút, đều sẽ liên lụy đến da thịt trên mông, từng trận từng trận co rút đau đớn.
Lúc bò lên trên giường đệm, càng phải thật cẩn thận, nơm nớp lo sợ, đến quần áo ngoài cũng chưa cởi, cứ như vậy lăn vào chăn bông, bọc kín từ đầu đến chân.
Chờ nữ nhân đi vào, Tiêu Kinh ở trong sân tắm rửa, tẩy sạch sẽ vết bẩn đầy người.
Tiêu Kinh là một hán tử thô lỗ, từ cách giặt quần áo cũng nhìn ra được hắn là người không để ý tiểu tiết.
Trước kia hắn một người ở trong núi săn thú, ba bốn ngày không tắm rửa là chuyện bình thường, hiện giờ như vậy, đơn giản là nhìn ra được nữ nhân thích sạch sẽ, hắn ở trong mắt nữ nhân đã không có nửa điểm tốt đẹp, không muốn tăng thêm phần bất hảo.
Huống hồ, một thân da thịt trắng nõn, lại dùng bàn tay vừa đen lại dơ sờ lên, hắn cũng thực luyến tiếc.
Động tác Tiêu Kinh càng thêm lưu loát, phá lệ cẩn thận, đến đầu ngón chân cũng chà thật sạch.
Trở lại trong phòng, thấy trên giường đệm phồng lên một cục, bên dưới chăn còn có làn tóc dài, đen nhánh hệt như một thác nước nhỏ.
Tuy nhìn ra được nữ nhân bị hắn đánh mông, trong lòng khẳng định ủy khuất, nhưng là cũng không làm gì được, quy củ chính là quy củ, đây là học được từ trong quân doanh Tiêu Kinh, kiên cường, hắn cứ như vậy thổi đèn lên giường.
Tiêu Kinh nằm xuống, lôi kéo một góc chăn, muốn ở trong ổ chăn ôm nữ nhân ngủ.
Một tay ôm vú, một tay eo thon, như mấy ngày trước, đã thành thói quen, nếu giờ không cho hắn, nói không chừng còn ngủ không được.
Nhưng là, một cái, hai cái, ba cái, Tiêu Kinh không kéo chăn được.
Chăn bị nữ nhân gắt gao mà nắm lấy, chính là không muốn nhường chăn cho hắn.
Nha, đây là thật sự cáu kỉnh.
Không đá hắn xuống giường, xem như nữ nhân đã thực khắc chế, đương nhiên cũng là do mông nàng thật sự quá đau, nâng chân lên một chút cũng không được.
Tiêu Kinh cũng không thật sự dùng sức kéo chăn, sợ lực tay hắn quá lớn, vạn nhất túm hỏng chăn rồi, còn phải tốn bạc thì mất nhiều hơn được.
Sau khi Tiêu Kinh không có động tĩnh gì nữa, trong phòng lập tức lâm vào đắm chìm, hai người bọn họ, một người thì giấu mình trong chăn, một người nằm ngửa duỗi thẳng tay chân ngửa mặt lên trời, bộ dạng cả hai đều bỏ mặc, không ai quan tâm ai, cực kỳ giống đôi phu thê giận dỗi ngày mới kết hôn.
Đêm đầu thu se lạnh, Tiêu Kinh thân thể cường tráng, hỏa khí thịnh vượng, mặc quần áo nằm đó cũng không cảm thấy lạnh.
Trong không gian yên tĩnh, bỗng vang lên âm thanh khóc nức nở, rất nhẹ, tiếng nức nở bị chăn chặn lại nên rất nhỏ, ngắn đứt quãng, chủ nhân của nó không muốn bị người khác nghe thấy.
Cố tình là thính lực Tiêu Kinh lại cực tốt, trong bóng đêm lập tức mở mắt ra, lặng lẽ quay đầu nhìn sang người bên cạnh, thấy nữ nhân lộ ra nửa mặt trên, nước mắt loang lổ, dưới ánh trăng còn đặc biệt lấp lánh đến chói mắt.
Một cái liếc mắt này, Tiêu Kinh nhìn đến ngực căng thẳng.
Tính tình nữ nhân kiêu ngạo như vậy, lúc tỉnh táo, nước mắt chảy ra đều nghẹn trở về; còn thời điểm hôn mê, miệng phát ra đầy tiếng nức nở, vẫn cố nén không khóc ra.
Mà hiện giờ, cuộn tròn thân mình, che miệng, khóc đến là thương tâm.
Nữ nhân cũng không biết mình vì sao lại yếu ớt như vậy, khi nàng lưu lạc bị bắt, đâm đầu tìm chết, cũng chưa từng rớt một giọt nước mắt.
Chính hiện tại, ăn nhờ ở đậu, bị người "Lăng nhục", trong lòng tràn đầy không cam lòng, còn có nhiều hơn... Là ủy khuất không nói nên lời.
Ở nhà, đến cha nàng cũng chưa từng đánh nàng cái nào, nhưng ở đây mới mấy ngày, nàng lại bị tên hán tử thô lỗ này đánh mông đến hai lần, một lần còn thực tàn nhẫn.
Nàng vốn là muốn đem hết thảy đều giấu ở đáy lòng, cũng như chôn giấu bản thân thật tốt, nhưng khi hơi thở nóng rực của Tiêu Kinh tới gần, đặc biệt là hắn lại không rên một tiếng nằm xuống, đáy lòng ủy khuất rốt cuộc không khống chế được, nước mắt giống như thủy triều mà bộc phát dữ dội.
*Hình ảnh minh họa môn Thái Cực:
Bạn thấy sao?