Chương 67: 65. Mồ hôi đầm đìa

Hôm nay, sau buổi trưa Tiêu Kinh mới về đến nhà.

Nắng cuối thu gay gắt như tàn phá mọi thứ, khiến không khí bỗng trở nên oi ả như mùa hè. Mặt trời chói chang, nắng gắt chiếu thẳng lên đỉnh đầu, hắn bước đi trên nền đất đầy nắng đẩy cổng tre vào.

Nữ nhân trong phòng nghe thấy tiếng động, chưa kịp suy nghĩ, cơ thể đã phản ứng ngay lập tức, vội vàng bước ra cửa và vừa lúc nhìn thấy Tiêu Kinh cả người ướt đẫm mồ hôi.

Mồ hôi đọng lại trên làn da hắn, ánh lên một sắc vàng đồng cổ, chói mắt đến mức khiến người ta phải nheo mắt.

Trong nháy mắt, trước mắt như thoáng qua một cảnh tượng từ nhiều năm trước.

Trên con đường phố đông đúc trong đô thành, một người đàn ông cao lớn mặc áo nhung, sau lưng đeo một thanh binh khí dài. Người đàn ông toát ra khí chất lạnh lẽo, đầy sát khí, và thanh binh khí trên lưng cũng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, khiến người ta không dám lại gần.

Nhưng nữ nhân lại chú ý đến đôi mắt của nam nhân, đó là một đôi mắt sáng ngời, đầy khí chất chính trực.

Thời gian trôi qua đã lâu, ký ức dần trở nên mơ hồ. Mọi thứ như vụt qua trong đầu nàng, và giờ đây, trước mắt nàng chỉ còn là một người đàn ông thô kệch, mang hơi thở của đất trời.

"Ta đã trở về."

Tiêu Kinh vẫn như mọi khi, chỉ nhìn một cái về phía nữ nhân đứng ở ngạch cửa, rồi không bước thêm bước nào. Lúc này, hắn mới nhớ ra trong tay còn đang nắm hai con gà rừng, liền lùi lại hai bước.

Nữ nhân lúc này mới chú ý đến vật trong tay Tiêu Kinh, nhìn thấy mấy con gà rừng nhảy nhót, ánh mắt nàng lập tức trở nên e dè, sợ hãi.

Tiêu Kinh đến góc khuất trong sân, cong lưng, chắn tầm nhìn của nữ nhân, rồi cắt tiết hai con gà rừng.

Nữ nhân nghe thấy trong không khí mùi máu tươi, bước chân vốn định tiến lên bỗng trở nên do dự. Cô nhìn vào không gian rộng lớn phía sau, định bụng hỏi hắn đã ăn cơm trưa chưa.

Tiêu Kinh lại lên tiếng: "Ngoài trời nắng to, ngươi về phòng nghỉ ngơi đi."

Cắt tiết gà xong, Tiêu Kinh lại vào nhà bếp đun một nồi nước ấm, chờ nước sôi, rồi lấy chảo sắt, mang ra ngoài. Sau đó, hắn cho gà rừng vào, nhanh chóng xử lý lông gà.

Nữ nhân lần đầu chứng kiến cảnh tượng này, có chút không quen, sắc mặt cũng tái đi một chút.

Tuy vậy, nàng vẫn đứng yên tại chỗ, mắt không rời khỏi Tiêu Kinh. Tất cả những điều này đều là nàng cần phải tiếp thu để hiểu về cuộc sống.

Tiêu Kinh cũng không nói thêm gì, chỉ tập trung vào công việc của mình.

Chỉ trong chốc lát, hai con gà rừng đã được xử lý xong, nội tạng và lông gà được rửa sạch, hắn cũng nhanh chóng đi tìm một nơi xa để chôn chúng.

Khi trở lại sân, Tiêu Kinh cởi áo ngoài, để lộ thân hình ướt đẫm mồ hôi. Mỗi nhóm cơ bắp rắn chắc trên cơ thể anh dưới ánh nắng mặt trời đều lóe lên ánh sáng, khoe ra vẻ mạnh mẽ và tràn đầy sức lực.

Nữ nhân nhìn Tiêu Kinh vài lần, ánh mắt không khỏi dừng lại trên cơ thể hắn. Dù đã từng chạm vào và cảm nhận rõ ràng cây gậy thịt của hắn, nhưng giờ đây, dưới ánh mắt đó, mọi thứ lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, khiến nàng không khỏi bối rối.

Nàng như bị phơi dưới ánh mặt trời, cảm thấy mặt nóng bừng. Vội vàng quay người, bước vào phòng.

Ngay sau đó, bên tai nàng vang lên tiếng nước xối xả.

Dù không thấy Tiêu Kinh đang tắm, nhưng chỉ nghe được âm thanh đó, trong đầu nàng không khỏi hiện lên hình ảnh những giọt nước từ làn da rắn chắc của hắn chảy xuống, lăn qua từng cơ bắp, rồi biến mất vào bên trong quần.

Nàng theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt, cảm thấy cổ họng khô khốc.

Nữ nhân đi đến bàn, cầm ấm rót nước, uống vài ngụm, rồi từ từ bình tĩnh lại, làm dịu đi trái tim đang loạn nhịp.

Sau đó, nàng đi đến tủ quần áo, mở cửa tủ và lấy ra bộ quần áo mà Tiêu Kinh muốn thay.

Trong một khoảnh khắc, nàng vô tình liếc thấy vị trí khuất, nơi Tiêu Kinh đang hoàn toàn trần trụi.

Đôi mắt dừng lại một lúc, nhưng nàng vẫn không dám nhìn thẳng.

Tiêu Kinh tắm xong bước vào, những giọt nước còn vương trên cơ thể, cả người toát lên vẻ tươi mới và tràn đầy sức sống. Nữ nhân cũng vừa lúc đặt bộ quần áo lên bàn.

Hắn nhìn thấy quần áo đã được chỉnh tề, khẽ mỉm cười.

Nữ nhân nhìn thấy hắn cười, sự bối rối trong lòng lại dâng lên, vội vàng quay người đi ra ngoài. Tuy nhiên, tấm lưng của nàng có chút vội vã, giống như đang chạy trốn.

Tiêu Kinh nhìn theo, cười càng tươi hơn. Hắn cầm bộ quần áo lên, đưa gần mũi ngửi. Không chỉ có mùi bồ kết tươi mới, mà còn một làn hương dịu nhẹ khác.

Chờ hắn thay xong quần áo đi ra, trong sân, nữ nhân đang cau mày, nhìn chằm chằm vào hai con gà rừng trơn bóng.

Chúng có vẻ hơi xấu xí, đầu và móng vuốt trông khá hung dữ, nhưng nghĩ đến mùi hương canh gà, nàng không khỏi nuốt nước miếng, cảm thấy hơi thèm.

Tiêu Kinh nhìn thấy yết hầu nhỏ nhắn chuyển động nơi cái cổ trắng nõn của nàng. Đuôi lông mày hắn khẽ giật, ánh mắt vô thức hướng lên trên.

Hắn nói với nữ nhân: "Mấy ngày trước, tướng công của Song Nương đã giúp nàng chữa bệnh, nhưng cũng đã lấy bạc của ta, cả tiền thuốc nữa. Ta định chia cho nhà họ một con gà."

Nói xong, hắn dừng lại, nhìn nữ nhân.

Nữ nhân ngẩn người, chậm rãi suy nghĩ, một hồi lâu sau mới nhận ra, Tiêu Kinh đang dò hỏi ý kiến nàng.

Việc này, những người như nàng* không thể tự ý quyết định, nhưng Tiêu Kinh lại rất trực tiếp nói với nàng.

*Mia: chỗ này bản cv để là "tiểu nhân", thì t nghĩ là dùng để nói những người không thể tự ý quyết định một vấn đề quan trọng, như là những người phụ nữ thời xưa không được tự ý quyết định chuyện lớn trong nhà.

Nàng gật đầu, đồng ý với lời Tiêu Kinh, cho rằng vẫn nên tạo mối quan hệ tốt với hàng xóm.

Tiêu Kinh lại hỏi: "Ta sẽ đi ngay bây giờ, nàng có muốn đi cùng ta không? Ở ngay đầu thôn, Song Nương và tướng công của nàng ấy nàng đều đã gặp qua."

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Mia: các tình iu nhớ thả 🌟 cho tớ vứi nhaaa 🥰

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...