Chương 77: Chương 74: Biến mất

Trong phút chốc, cả hai người đều im lặng.

Nàng, từ lúc ban đầu còn hoang mang, đến giờ đã bình tĩnh lại, nhưng khi nhìn thấy Tiêu Kinh, trong đầu bất chợt hiện lên những suy nghĩ đầy dâm đãng... Chỉ trong thời gian ngắn như vậy, nàng làm sao có thể chịu đựng nổi sự thay đổi đột ngột này.

Gương mặt nàng hết trắng rồi lại đỏ, đôi mắt ngấn lệ, ánh nhìn mơ màng, nhưng nàng vẫn đứng yên, không nhúc nhích, như bị đóng băng tại chỗ.

Tiêu Kinh cũng hiếm khi cảm thấy xấu hổ, nhưng đối với sự quan tâm và lo lắng của nàng, hắn không cần phải nói cũng hiểu được. Lúc này đúng ra là hai người nên nùng tình mật ý, thổ lộ tình cảm, nhưng không khí lãng mạn ấy lại bị cây gậy thịt không biết cố gắng của hắn phá huỷ.

Trong đầu hắn không thể không xuất hiện những ý nghĩ xúc động, muốn vào giờ khắc này, đè nàng trên giường, "ngày tại chỗ tử hình", nói không chừng với tâm tình hiện tại của nàng cũng sẽ ỡm ờ chấp nhận, vậy thì việc hắn vẫn luôn tâm tâm niệm niệm cũng có khả năng cứ như vậy mà thành.

Nhưng... Tiêu Kinh cuối cùng vẫn là không thể xuống tay.

Hắn không thể bỏ qua đôi mát đầy nước mắt của nàng, cũng không thể chịu đụng được cảnh nàng một thân chật vật, giữa con đường đầy đá, lại không biết đã ngã bao nhiêu lần, cũng không biết có bị thương hay không.

Tiêu Kinh cảm thấy ngực mình nặng nề, một hơi thở dài sâu thẳm.

Hắn lặng lẽ đưa tay về phía nàng, khi bàn tay chạm vào người nàng, hắn rõ ràng cảm nhận được sự run rẩy của nàng.

Nàng nâng đôi mắt ngập nước, ánh lên một tia sáng mờ ảo, nhìn hắn chăm chú, nghiêm túc nhưng cũng đầy mơ hồ. Khi hai người lại gần nhau thêm một chút, cơ thể nàng bỗng nhiên căng thẳng.

Trong khoảnh khắc, nàng hiểu nhầm ý đồ của Tiêu Kinh, khẽ nhíu mày, nhưng lại không giơ tay ngăn cản, cứ để mặc nam nhân bế nàng lên giường, ngoan ngoãn ngồi xuống.

Tiêu Kinh lại bất ngờ thu tay lại ngay lúc này.

Hắn cố gắng kìm chế từng cơ bắp trong cơ thể, lùi lại một bước, rồi nói: "Nàng nghỉ ngơi một chút, ta sẽ quay lại ngay."

Cứ như vậy, hắn đỉnh đũng quần cao cao nóng bỏng, đi ra ngoài phòng.

Nàng nhìn bóng dáng Tiêu Kinh rời đi, giữa hai mày càng thêm nhíu chặt, trong lòng không khỏi tự hỏi, chẳng lẽ Tiêu Kinh không muốn làm sao? Người đàn ông bá đạo, vô lại ấy, đối với nàng từng hôn, từng sờ, sao lại đột nhiên thay đổi như vậy?

Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu nàng, nhưng rồi nàng đột nhiên hoảng hốt.

Nàng thế nhưng... Thế nhưng chờ mong Tiêu Kinh đối nàng làm như vậy sự tình.

Tại sao lại như vậy?

Trong một đêm này, khuôn mặt trắng nõn của nàng bỗng chốc nhuốm đỏ, như thể có một làn đỏ tươi bao phủ.

Nàng cúi đầu, đôi tay đặt trước người, các ngón tay khẽ đan vào nhau, e lệ và ngượng ngùng.

Tiêu Kinh nhanh chóng quay lại, tay hắn bưng một cái bồn gỗ nhỏ, trong bồn có khăn tắm.

Sau khi làm xong mọi việc, tay to cầm lấy khăn, thật cẩn thận lau mặt, lau tay cho nàng, đồng thời giải thích về chuyện đã xảy ra.

"Hôm nay, ông chủ tửu lầu ra ngoài, ta lại đem khá nhiều hàng hóa đến. Chưởng quầy không có sự đồng ý của ông cũng nên họ cũng không dám thu đồ đưa tiền cho ta, vì vậy ta đành phải đợi ở tủu lầu một canh giờ mới về được."

Trên đường trở về, hắn đã cố gắng tăng tốc, nhưng cuối cùng vẫn đến muộn một bước.

"Lần sau gặp phải chuyện như vậy, ta nhất định sẽ không ở lại đợi lâu, sẽ sớm trở về gặp nàng, tuyệt đối sẽ không thất hứa nữa."

Nếu lúc này nàng gặp chuyện gì ngoài ý muốn, thì hắn kiếm thêm thật nhiều bạc cũng không thể lấy lại những gì đã mất.

"Nhưng lần sau nếu nàng gặp chuyện như vậy, đừng vội vàng hoang mang mà chạy ra ngoài, cứ ở trong nhà chờ ta. Đây là nhà của ta, có nàng đang đợi, ta nhất định sẽ trở về, nhớ kỹ không?"

Tiêu Kinh lau đi những giọt nước mắt trên mặt nàng, nhưng lại không thể lau đi những vệt nước mắt còn đọng lại nơi khóe mắt, chỉ lặng lẽ nhìn vào đôi mắt lấp lánh, đầy cảm động của nàng.

Dù nhìn thấy Tiêu Kinh trông có vẻ trầm ổn, bình tĩnh, nhưng làm sao có thể không thấy rõ sự sợ hãi và lo lắng trong mắt hắn? Còn đối với hai người bọn họ, tình cảm giữa "nhà" và "người nhà" thật sự không có gì khác biệt, đều đầy sự quyến luyến.

Nàng ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông cao lớn, thô kệch này. Mặc dù đôi khi hắn trông có vẻ hung hãn, nhưng mỗi khi ở bên nàng, hắn luôn vô cùng cẩn thận, như khi vừa rồi lau mặt cho nàng, hắn lo sợ rằng mình sẽ làm nàng đau, hành động nào cũng đầy sự thương yêu và bảo vệ.

Nàng đưa tay ra, nắm lấy tay Tiêu Kinh, khẽ siết chặt như thể muốn nói rằng, nàng đã nhớ kỹ tất cả.

Sau đó, nàng nhận lấy chiếc khăn từ tay hắn, và cũng định giúp Tiêu Kinh lau mặt, như muốn thể hiện sự chăm sóc đối với hắn.

Tiêu Kinh lại lắc đầu, nói: "Không cần phiền nàng, ta da dày thịt béo, không sao đâu. Nàng cứ nghỉ ngơi cho khoẻ, ta đi tắm một lát."

Dặn dò xong, Tiêu Kinh bước đi, để lại nàng yên tâm.

Chẳng bao lâu sau, trong sân vang lên âm thanh dội nước quen thuộc. Nàng mở cửa sổ, nhìn ra ngoài, chỉ thấy thân hình rắn rỏi, khỏe khoắn, nhập tràn hơi thở nam tính của Tiêu Kinh dưới ánh mặt trời, lấp lánh ánh sáng. Cảm giác hoang mang trong lòng nàng như cùng những gáo nước ngoài kia, theo Tiêu Kinh dội xuống, biến mất không còn sót lại chút gì.

Người đàn ông này, chắc chắn sẽ không bỏ rơi nàng giống như cha mẹ nàng đã làm.

Tiêu Kinh tắm rửa sạch sẽ những vết máu trên người, cũng gột rửa đi những mùi hương kỳ lạ từ mấy ngày qua. Hắn tuỳ ý lau người, mặc quần vào. Sau đó, hắn vào phòng, ngồi xuống bên cạnh nàng, yên lặng.

Ánh mắt Tiêu Kinh chuyển động, nhìn nàng vài lần rồi lên tiếng: "Đến đây đi."

Nàng vẫn không quên chuyện trước đó, cầm chiếc ấm sắc thuốc, ngồi xuống bên cạnh Tiêu Kinh.

Dù dáng người nàng nhỏ nhắn, khi ngồi xuống không được thoải mái lắm, nàng phải điều chỉnh lại tư thế, khép hai đầu gối lại rồi quỳ gối trên đệm, thẳng người, nàng vừa vặn đối diện với ngực hắn.

~~~

Mia: ảnh chỉ đều đã nhận ra tình cảm của mình ròiii, ngọt xỉu, ai nói gì điii 😆😆😆

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Bắt Đầu Long Tượng Bàn Nhược Công, Ta Muốn Giết Xuyên Thế Giới!

Đây là cái võ đạo thông thần thế giới. Lục Thiếu Du, vốn là một núi thôn thiếu niên, một ngày mã tặc giết thôn, hắn thế mà tại truy sát bên dưới, thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, đồng thời thu hoạch được giết chóc hệ thống. Giết địch liền có thể mạnh lên, […]
0.0 328 Chương

Toàn Dân Tu Tiên: Gấp Trăm Lần Thưởng Cho

« B.faloo mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân tu tiên: Gấp trăm lần thưởng cho » Nên đọc chú thích bên dưới, vì trong truyện có nhiều điều chưa nói kỹ, đến chương 100 mới nói rõ hết. Từ Nghị đi tới một cái toàn dân tu […]
0.0 1212 Chương

Cẩm Y Vô Song

Thế kỷ 21 công chức xuyên qua cổ đại, trở thành Ung quốc tây nam biên thùy một tên tiểu kỳ quan. Luyện Ngục tỉnh lại, đã là phản quốc tử tù. Gặp may thoát thân, lại thành địch quốc nội ứng. Đêm dài vô gian, song diện là điệp. Từ biên thuỳ Luyện Ngục […]
0.0 308 Chương

60 Đại Thọ Đến Hệ Thống, Nhi Tử Bị Từ Hôn!

Lâm Huyền nói cho ngươi, người xuyên việt không có hack chẳng phải là cái gì! Lâm Huyền bái sư Tắc Hạ học cung, trở thành Tắc Hạ học cung đệ tử thân truyền, nhưng là làm sao chỉ có một thân ngộ tính, lại không có căn cốt, sau cùng nhận mệnh Lâm Huyền […]
0.0 856 Chương

Hồng Hoang: Ta, Bất Chu Sơn Thần, Mở Đầu Đánh Dấu Đại

Chính vào Hồng Quân Tử Tiêu cung giảng đạo, 3000 đại năng liều mạng đi đường. Hệ thống thanh âm nhắc nhở nổ vang! « có một không hai cơ duyên mở ra, mời túc chủ làm ra thần cấp lựa chọn! » « lựa chọn một: Tiến về Tử Tiêu cung, tranh đoạt thánh […]
0.0 361 Chương

[Cao H] Dã Hỏa – Hạ Đa Bố Lí Ngang

Thể loại: Hiện đại, cao H, cha con ruột, incest, 1×1, HE, KHÔNG TAM QUAN, KHÔNG TAM QUAN, KHÔNG TAM QUAN (quan trọng nhắc 3 lần) Văn án: Kỳ nghỉ hè năm nhất đại học, Lâm Vãn Vãn lên núi vẽ thực vật, gặp được ba ba trên núi ngoài ý muốn hai cha con […]
4.0 162 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...