Edit: Tiểu Cầu Nhỏ
"Ưm. . . " Cố Minh Mộng quỳ ở trên giường, thân thể không ngừng bị đẩy về phía trước, "Chậm một chút... Chậm một chút..."
Cô nắm chặt ga trải giường, mấy lần đạt khoái cảm đều khiến toàn thân đau nhức, chỉ có thể chu mông mặc anh làm, trong mỗi tiếng rên rỉ đều có chút nức nở.
Loại kích thích này Bạch Hạo sao có thể chịu được, anh xoa xoa mông cô, "Mông của cậu càng ngày càng lớn, thật dâm!"
"Cút...... huhu......" Chữ cút Cố Minh Mộng nói không phải là tức giận mà ngược lại còn ngại ngùng, "A..."
Cô nắm chặt ga trải giường phía dưới, bộ ngực đầy đặn, bụng cứ nhảy dựng nhảy dựng, giữa hai chân thì đã ướt sũng.
"Đm! Sao bây giờ cậu mê người như vậy?" Bạch Hạo cúi đầu dùng sức hôn lên mặt cô, không ngừng hôn lên đôi môi hồng nhạt.
Cố Minh Mộng chảy rất nhiều nước, không bao lâu cô liền hét lên một tiếng, thân thể nóng bừng, có lẽ là đã quá lâu không làm, cô rất kích động, càng ngày càng thèm khát cơ thể Bạch Hạo, sau khi Bạch Hạo bắn tinh, cô ôm lấy anh không muốn buông ra, giọng nói mềm mại, mang theo khí chất dụ hoặc hiếm thấy, khiến anh rất khó chịu.
Cố Minh Mộng hiếm khi tỏ ra yếu đuối với anh, chẳng sợ sau khi yêu đương, cô luôn thể hiện tính cách mạnh mẽ của mình, mọi lúc mọi nơi đều nhìn chằm chằm vào anh, còn thích chửi bới.
Không bao lâu Bạch Hạo lại cương lên, lật người đè lên cô, dương vật trực tiếp xông vào trong âm hộ, Cố Minh Mộng ngửa đầu rên rỉ, bị anh trực tiếp đâm thẳng vào, thân thể cong lên, còn chưa kịp quen thì đã bị anh thản nhiên rung lắc cơ thể.
Cô giật lên vì sướng, hai gò má ửng hồng, không ngừng gọi tên anh bằng giọng điệu mềm mại, Bạch Hạo hưng phấn không kiềm chế được, đâm mạnh vào cô hết lần này đến lần khác trong lúc cô khóc thút thít cầu xin tha thứ, ảnh hưởng đến đường đi mềm mại bên trong, anh căn bản không thể kiểm soát được ham muốn cứ liên tục điên cuồng phi nước đại trên người cô.
Cố Minh Mộng đã lâu không làm, bị anh tàn nhẫn chơi đùa như vậy, cô cảm giác mình sắp mất đi lý trí, toàn thân run rẩy, bụng dưới đau nhức, rên rỉ cầu xin tha thứ, mặc kệ cô giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi dục vọng của Bạch Hạo, cô chỉ có thể nghẹn ngào phun ra thật nhiều dâm thủy, lần lượt đạt cao trào.
Bạch Hạo cúi đầu nhìn khuôn mặt ửng hồng của cô, thật sự bụ bẫm lên nhiều, làn da trắng như tuyết càng thêm chói mắt.
"Mộng Mộng..." Anh khàn giọng gọi tên cô, đem hai chân cô tách rộng ra, không tự chủ được đâm thọc, mỗi lần đều tiến vào chỗ sâu nhất, đâm đến bắp đùi cô đỏ bừng, dâm thủy hòa lẫn với tinh dịch vừa mới bắn nhỏ giọt xuống.
Khoái cảm càng khiến anh nghiện, hi vọng Cố Minh Mộng sẽ cảm thấy tốt hơn, thậm chí còn cúi đầu cắn đầu vú không chịu nhả ra, làm cho đầu vú của cô ngày càng sưng lên, anh cảm giác như còn có mùi sữa thơm, dương vật cũng vì thế trướng lớn hơn, vừa cắn núm vú vừa ra ra vào vào, dương vật nóng hổi chôn sâu trong cơ thể cô, giật lên vài cái rồi xả hết trận tinh vào tiểu huyệt cũng đang lên đỉnh.
Đã lâu mới làm tình khiến Bạch Hạo cảm thấy sảng khoái hơn, anh dẫn theo Cố Minh Hạo và Cố Minh Mặc ra ngoài vài ngày, để hai đứa nhóc này không quấy rầy anh và Cố Minh Mộng vào ban đêm - chủ yếu là nhằm vào Cố Minh Mặc, Cố Minh Hạo mới không chủ động tìm Cố Minh Mặc đánh nhau.
Hôm nay Cố Minh Mộng cảm thấy hơi chóng mặt, dạ dày cũng trướng đầy không thoải mái nên ở trong phòng nghỉ ngơi, Bạch Hạo dẫn Cố Minh Hạo đi siêu thị mua đồ, mẹ Cố và Cố Minh Mặc đến bảo tàng.
Ba Cố thì đi câu cá cùng những người bạn nước Ý của mình vào sáng sớm. Ba Cố đúng là người thân thiện, chỉ mới vài ngày mà ông đã cùng những doanh nhân người Brazil nhập cư gần đó kết nghĩa huynh đệ. Một trong số họ nói được tiếng Trung, một người nói tiếng Bồ Đào Nha, còn lại giao tiếp với nhau bằng tiếng Anh kèm theo ngôn ngữ hình thể.
Ngay khi Cố Minh Mộng chuẩn bị ngủ, bên ngoài có tiếng gõ cửa nhẹ, mở cửa ra, cô thấy phu nhân Bạch đứng trước cửa phòng mình.
Phu nhân Bạch đầu tiên an ủi cô thấy thế nào rồi, sau đó chuyển chủ đề: "Mộng Mộng, con là cô gái ngoan và hiểu chuyện, bác biết con sẽ không gây phiền phức đến Bạch Hạo".
Cố Minh Mộng tuy quậy phá, nhưng trong lòng lại hiểu nhanh giống ba mình, lập tức liền hiểu được ý của phu nhân Bạch, trong lòng khó chịu, trên mặt cũng không có sắc mặt tốt: "Con không có gây phiền phức cho Bạch Hạo."
"Thật sao? Thằng bé vốn đã thỏa thuận với bác là sau khi tốt nghiệp sẽ quay về Ý." Phu nhân Bạch vẫn khôn khéo giữ nụ cười trên môi, "Nhưng bây giờ thằng bé lại phải quay về học Thanh Hoa."
"Thanh Hoa không tốt à?"
"Dù sao cũng chỉ là một trường đại học trong nước, thằng bé có thể trực tiếp đến đại học Rome ở đây để học."
"Ngài lợi hại thật đấy, sắp xếp một trường mà cháu chưa từng được nghe cậu ấy nói." Cố Minh Mộng lúc tức giận đều thích dùng giọng điệu quái đản thế này.
"Lời này vừa thể hiện sự thiếu hiểu biết của cô, vừa chứng tỏ cô không phải người xứng đáng. Điều kiện cô tốt như vậy, cô nhất định có thể tìm được nhiều người hơn, hà tất gì một hai phải quấn lấy Bạch Hạo nhà chúng tôi làm gì?" Giọng điệu của phu nhân Bạch mang lên vẻ rất chân thành.
Hốc mắt Cố Minh Mộng đỏ lên, cầm hũ bánh bích quy bên cạnh muốn ném qua.
Mí mắt phu nhân Bạch cũng không nhúc nhích, trên mặt lộ ra nụ cười dịu dàng đắp chăn cho cô, "Con xúc động quá đấy, nghỉ ngơi cho tốt đi." Sau đó liền rời đi
Cố Minh Mộng còn chưa kịp mách mẹ, thì bên kia phu nhân Bạch đã ở trước mặt mẹ Cố, ba Cố và Bạch Hạo nói về chuyện bánh quy, mẹ Cố biết tính con gái mình không tốt, lập tức liền nhận lỗi với phu nhân Bạch.
Phu nhân Bạch đương nhiên nói không sao, tối hôm đó mẹ Cố bảo Cố Minh Mộng đi xin lỗi phu nhân Bạch, Cố Minh Mộng hiển nhiên là từ chối việc này, trong lúc nóng giận cô bắt đầu ném đũa, chỉ vào phu nhân Bạch chửi ầm lên rồi khóc lóc bỏ chạy.
Người tốt bụng như mẹ Cố cũng phải rối rắm, đứa con chết tiệt này một mình chạy đi, bắt bà phải thu dọn tàn cuộc của nó, sao con bé không cho bà đi theo vậy!
Đã vậy người càng tốt hơn là ba Cố lại bình tĩnh thoải mái, cười nói: "Mộng Mộng rất ít khi mất bình tĩnh thế này. Chẳng lẽ có người bắt nạt con bé sao? Tú Vân, bà nhanh đi xem con bé đi."
Mẹ Cố ngàn lần ở trong lòng cảm ơn ông chồng yêu của mìn, đồng thời liếc nhìn phu nhân Bạch một cái, tuy Mộng Mộng ngang ngược, con bé lại có cái tôi cao, nhưng con bé chưa bao giờ mất bình tĩnh trong hoàn cảnh thế này, có thật là không có chuyện gì ư?
Bạch Hạo và mẹ Cố vất vả lắm mới dỗ được Cố Minh Mộng, Cố Minh Mộng không muốn ở trước mặt Bạch Hạo chơi trò ai đúng ai sai, nên cô chỉ đem chuyện này nói cho mẹ mình.
Mẹ Cố sau khi biết chuyện đã vô cùng tức giận, mặc dù cả nhà họ định quay về Trung Quốc nhưng phu nhân Bạch vẫn rất kiên quyết giữ lại, mẹ Cố chỉ nở nụ cười nhưng lòng lại không cười được vậy, dưới sự nài nỉ của phu nhân Bạch, bọn họ dời ngày về nước thành ba ngày sau.
Đến ngày thứ hai, Cố Minh Mộng vẫn không vui, Bạch Hạo vì để cô vui vẻ mà không để ý đến Cố Minh Hạo, phu nhân Bạch vẫn giữ phong thái của một người mẹ, trong lúc ăn trưa, bà nói với anh: "Hạo, em họ của con biết con đã về."
"Hàm Hàm à?"
"Ừ, khi còn nhỏ con thân với con bé nhất, mặc dù không có quan hệ huyết thống nhưng con phải như một người anh trai chăm sóc con bé thật tốt."
Mẹ Cố nhướng mày, trong lòng cười lạnh, cuối cùng cũng biết tại sao người phụ nữ xấu xa này lại giữ bọn họ lại, bà ta ở đây nói thế là vì không muốn gây căng thẳng cho quan hệ mẹ con đây mà.
Chiều hôm đó, mẹ Cố đã dặn dò Cố Minh Mộng phải cẩn thận, Cố Minh Mộng cũng gật đầu đồng ý, nhưng vừa đi xong show thời trang, đụng phải cô em họ kia cô vẫn mất kiểm soát - cô không chỉ ở trước mặt Bạch Hạo mắng mẹ mà còn mắng cả cô em họ Hàm Hàm.
---- phân -- cắt -- tuyến ----
Sắp tới sẽ ngược nha mấy bà oi. Ấn SAO ủng hộ Cầu nha
Bạn thấy sao?