Chương 17: Chương 24: Người thua phải nhận phạt (2)

Thua liên tiếp vài trận, trên người Sở Tình còn trơ trọi chiếc quần lót và cái áo ba lỗ.

Nàng lờ mờ hiểu ra rằng mấy ván đầu là anh trai xuống nước nhường nhịn, hoặc là có ý xấu cố tình làm tinh thần nàng nhiễu loạn. Ngã ở đâu đặt gấp đôi ở đấy, Sở Tình không cam lòng tiếp tục khô máu, may sao trời chẳng phụ lòng người, lần này Sở Tình lật kèo một cách ngoạn mục..

Ngay lúc Sở Tình đoán già đoán non xem Sở Thần có cởi nốt quần lót ra không thì lại thấy hắn ung dung tháo từng cúc áo sơ mi, lộ ra nửa người trên cường tráng rắn rỏi. Rõ ràng khi mặc quần áo thì dong dỏng cao gầy, nhưng khi cởi ra thì chần chẫn từng khối cơ toàn mỹ, khiến người nhìn không kìm nổi mà vuốt ve...

Sở Tình đánh mắt xuống phía dưới, kết quả phát hiện giữa háng anh trai nàng đã độn lên một túp lều trại nhỏ. Khuôn mặt phút chốc nóng bừng như ai đốt lửa, ngày thường làm tình nàng đâu có như vậy, cớ sao lúc này lại thiếu nghị lực thế chứ! 

Không sao, dù sao trên người anh trai cũng chỉ còn lại một món đồ, chắc chắn mình có thể thắng! Sở Tình âm thầm tự cổ vũ, còn liếc xéo Sở Thần một cái khiến hắn không nhịn được cười lớn.

Thế mà ông trời cũng không chiều nàng, hai lần đều thua dưới tay Sở Thần khiến tren người nành chỉ còn lại chiếc quần lót ren trắng. Sở Tình buồn bực che ngực, phát hiện ánh mắt lơ đãng của Sở Thần lướt qua mảnh đất tam giác kia, nói là lơ đãng, kì thực đáy mắt đã bừng bừng cuộn sóng.

Ánh mắt nóng bỏng đến đốt đến thân thể mảnh mai run rẩy, bướm dâm nhạy cảm thế mà bắt đầy nhóp nhép khép mở chảy ra nước mật. Sở Tình cho là không ai nhận ra biến hoá của nàng, âm thầm kẹp chặt đùi thon, nhưng mấy hành động ngô nghê đó làm sao quá mắt được mắt ưng của anh trai nàng. 

Cuối cùng sau một hồi quyết chiến thì Sở Tình thua thảm hại, không tình nguyện chút nào cởi bỏ chiếc quần lót ren - phòng ngự duy nhất còn sót lại của nàng, phơi bày thân thể thiếu nữ đương xuân dẻo dai tràn đầy sức sống.

Làn da trắng non, láng mịn như đá cẩm thạch hạng sang, được ánh đèn phủ lên lớp sáng nhu hoà. Ánh mắt dạo chơi cần cổ tựa hoa, dời xuống xương quai xanh tinh xảo, vòng eo thon một tay có thể ôm trọn, sau cùng là tìm đến bướm dâm trơn bóng.

Bướm nhỏ trời sinh không lông, hai mép thịt ngoan ngoãn khép kín bao bọc phần mềm mại bên trong, giống như hai chiếc bánh bao trắng đặt sát bên nhau, hé lộ một phần hồng phấn mê người ở giữa. Cảnh tượng nom như chốn thế ngoại đào nguyên, khiến người ta muốn tiến vào thăm thú một phen.

Sở Thần đương nhiên biết, vẻ đẹp khi bị nong căng của bướm múp còn dụ hoặc hơn gấp vạn lần, có thể làm hắn sung sướng như lên tiên, dù bên trong còn hàm chứa tinh dịch của hắn, nhưng nhìn vào lại ngây ngô tinh khiết.  

“Sở Sở lại đây…” Sở Thần vẫy vẫy tay, thanh âm khàn khàn dễ nghe tràn ngập từ tính, hướng sở tình vẫy tay, thanh âm khàn khàn dễ nghe tràn ngập từ tính. Sở Tình như nghe được mệnh lệnh không thể chối từ, di chuyển theo lời hắn.

Sở Thần một tay nắm lấy tay nhỏ Sở Tình móc ra cặc lớn, tay còn lại xoa mở hai mép lồn múp míp rồi dùng lực cắm xuống. Lồn dâm vốn cũng đã nứng tình từ lâu, vả lại có tinh dịch làm chất bôi trơn, cặc bự vừa tiến vào liền không gặp chút trở ngại nào địt lút cán.

“Ưm a... Anh hai… Anh hai...” Sở Tình mê loạn gọi Sở Thần, dường như muốn nói với hắn một điều gì.

“Anh đây.” Sở Thần nhẹ nhàng đặt lên môi son một nụ hôn, tiếp sau dùng sức lật người nàng lại, đặt xuống sofa.

“A…” Dương vật nóng hổi xoay một vòng, đè ép điểm dâm khiến nàng không kìm được tiếng thét chói tai, tùy tay gác lên chỗ dựa lưng ở ghế sofa.

“Yêu tinh nhỏ, anh trai muốn cùng cưng chơi doggy, có thích không? Hửm?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...