Chương 53: Chương 53

Sáng sớm , những tia nắng len lỏi qua rèm cửa chiếu vào trong phòng . Cố Niệm mở mắt ra , cô cuộn mình nằm ra mép giường , cách anh rất xa , chỉ cần hơi xoay người là có thể rơi xuống đất .

Tống Hoài Thừa cau mày , ngắm bóng lưng của cô đến ngẩn ngơ .

Anh thấy có chút chán nản , ánh mắt cô nhìn anh tối qua làm cho anh cảm thấy bối rối . Anh thở dài , giúp cô thu dọn cốc chén , động tác cẩn thận từng tí , chỉ sợ làm cô tỉnh giấc .

Phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy , âm thanh không lớn nhưng vẫn là Cố Niệm tỉnh giấc .

Đôi mắt sưng đỏ , hơi đưa tay lên , toàn thân cảm giác như bị nghiền nát .

Từng hình ảnh đêm qua ùa về , Cố Niệm níu ga giường , khuôn mặt đầy tức giận .

Tống Hoài Thừa tắm rửa sạch sẽ liền đi chân trần ra ngoài , anh vừa đi vừa lau tóc , nhìn thấy cô đang ngồi ngẩn ngơ , động tác hơi ngừng lại .

Cố Niệm chậm rãi ngẩng đầu lên , ánh mắt dừng lại trên người anh .

Bốn mắt nhìn nhau , sâu thẳm trong đôi mắt cô hoàn toàn trống rỗng .

Yết hầu Tống Hoài Thừa như bị nước nóng đổ vào , không nói được lời nào .

Một buổi sáng tĩnh lặng .

Tống Hoài Thừa lấy lại vẽ mặt bình tĩnh , nhanh chóng giấu đi những cảm xúc khác thường : " Anh đã gọi đồ ăn , một lát nữa sẽ có người mang tới ." Anh ném chiếc khăn sang một bên , bước tới bên cô .

Cố Niệm vô cùng căm hận bộ dạng của anh lúc này .

" Chuyện tối qua ..."

" Quên đi ." Cố Niệm tức giận quát . Mở miệng cô mới phát hiện mình bị khàn giọng .

" Em đừng tức giận ." Tống Hoài Thừa cười khổ " Niệm , chúng ta vẫn còn hi vọng ." Ý muốn nói sau này anh và cô có thể quay lại với nhau .

Cố Niệm căng thẳng , biết rõ tình huống hiện tại , cô tiếp tục cãi nhau với anh cũng không có tác dụng : " Quần áo của tôi đâu ?"

Sắc mặt Tống Hoài Thừa thoáng qua chút vui vẻ , đem áo choàng tắm đưa cho cô , không nói với cô chiếc váy hôm qua đã bị anh xé mất , ai bảo chiếc váy đó do người đàn ông khác tặng cô .

Cố Niệm khoác áo choàng , lặng lẽ xuống giường bước vào phòng tắm .

Cố Niệm đứng trước vòi sen , nước ấm đập vào người , đầu óc trống rỗng .

Tống Hoài Thừa ngồi trên ghế sofa , lắng nghe động tĩnh bên trong .

Thời gian trôi qua , đã hơn nữa tiếng rồi cô chưa ra . Tống Hoài Thừa sợ cô phát cáu , một mực đứng ngoài gõ cửa .

Hai người đang trong tình trạng giương cung bạt kiếm , anh sợ chỉ cần một hành động nhỏ cũng làm cô bùng nổ .

Lại kiên nhẫn chờ thêm một lát , anh lại tiếp tục gõ cửa , bên trong không có động tĩnh gì , anh đành phải đẩy cửa bước vào .

Phòng tắm bị hơi nước bao phủ , Cố Niệm ngồi dưới nền đất vẫn không nhúc nhích , làn da đã trở thành màu đỏ .

Tống Hoài Thừa mở cánh cửa thuỷ tinh , thấy ánh mắt thờ ơ của cô , nhất thời trong lòng anh tràn ngập tức giận nhưng lại cố chịu đựng .

Tống Hoài Thừa không nói câu nào , tắt nước , cầm lấy khăn tắm ôm cô dậy .

Cố Niệm khôi phục lại bình tĩnh : " Anh lại muốn làm gì ? Vẫn còn muốn nữa sao ?"

Tống Hoài Thừa dừng bước , nhìn qua ánh mắt cô : " Nếu anh không vào trong , em muốn lăn ra ốm à ?"

Cố Niệm cười khổ : " Tống Hoài Thừa , anh đã quên anh từng dùng trăm phương ngàn kế sắp đặt chuyện của tôi sao ? Anh từng bước lập ra kế hoạch chẳng phải muốn tôi rời khỏi anh sao ?"

Đúng vậy , chính anh đã từng làm những việc như thế , nhưng nếu như có thể biết trước được mọi chuyện ngày hôm nay , anh nhất định sẽ không làm .

Thế nhưng trên đời này ai có thêt tiên đoán trước mọi chuyện .

Cố Niệm ngồi trên giường , anh tựa vào mép giường , nét mặt anh tràn đầy ảm đạm .

Qua 4 năm , hơn một ngàn ngày , anh không có một ngày nào vui vẻ .

Người anh trả thù là ai ? Là chính bản thân anh .

Cố Niệm hít hơi sâu : " Tống Hoài Thừa , 3 năm sau cha tôi sẽ ra tù , nếu chúng ta ở bên nhau , anh nghĩ cảm giác của ông ta sẽ như thế nào ? Lại để cho ông ngày nào cũng phải đối mặt với người con rể đã đưa ông vào tù , từng giờ đều như nhắc nhở ông về sai lầm trong quá khứ ?" Cô xúc động nói .

Đáy lòng Tống Hoài Thừa chua xót , anh biết rõ không thể nói ép buộc được cô , ép cô phải ở bên cạnh mình .

Cố Niệm thấy anh trầm mặc : " Thực ra anh và tôi đi tới tình trạng hôm nay không còn cần thiết để quay lại . Chúng ta lấy lí do gì để ở bên nhau ?"

" Không ." Tống Hoài Thừa nhìn cô : " Anh không tin , Niệm Niệm , em không thể lừa gạt chính mình . Nếu như em buông bỏ tất cả , vì sao trong ví em còn kẹp tấm hình của anh ? Vì sao trong mơ em cũng gọi tên anh ?"

" Không thể tự lừa mình , cũng không được lừa anh ." Tống Hoài Thừa nắm chặt tay cô .

Triển lãm tranh diễn ra vô cùng thuận lợi , dựa vào ' Thính' mà thanh danh của cô lan truyền trong giới mỹ thuật , trong nước cũng tiến hành hàng loạt hoạt động tuyên truyền . Cũng lúc đó , bối cảnh sau lưng của cô lại bị người khác bới ra lần nữa .

Phương Hủ Hủ có chút lo lắng .

Lương Cảnh Thâm ngược lại rất bình tĩnh .

Phương Hủ Hủ nhìn ông có tâm tình đọc sách thì trong lòng càng thấy phiền muộn , cầm gối đập ông : " Anh nói xem phải làm gì bây giờ ?"

Lương Cảnh Thâm lắc đầu : " Việc này không dễ giải quyết ."

" Cho nên mới cần anh suy nghĩ biện pháp ." Phương Hủ Hủ hô to .

Lương Cảnh Thâm đặt sách xuống , cất gối ôm đi : " Anh nghe nói Tống Hoài Thừa cũng đang bên kia ." Ông nhướn mày tự đắc : " Chắc anh ta so với mình càng lo lắng hơn ."

Phương Hủ Hủ bĩu môi : " Tất cả mọi việc đều do anh ta gây nên , tự làm tự chịu ."

Lương Cảnh Thâm đưa tay vuốt ve mái tóc ngắn bù xù của cô , ánh mắt chứa đựng sự cưng chiều : " Người ta cũng cam chịu . Phương , lần trước em đã đồng ý chuyện anh nói phải không ? Thứ sáu tuần này gặp ở nhà hàng được không ?"

Lương Cảnh Thâm có dự định đưa Phương Hủ Hủ ra mắt ba mẹ ông , Phương Hủ Hủ rất lo lắng . Từ khi ở cạnh Lương Cảnh Thâm , chút can đảm của cô hầu như biến mất : " Thứ bảy này em muốn dẫn Phán Phán đi chơi , ngắm cây phong Oa , vô cùng quan trọng đấy ."

" Em nói vậy tức là việc đi gặp ba mẹ anh không quan trọng chút nào à ?" Lương Cảnh Thâm đẩy kính mắt , rất để ý lời cô nói .

Phương Hủ Hủ giơ hai ngón tay làm hình con thỏ : " Đợi Niệm Niệm về được không ? Em vô cùng căng thẳng , muốn có người đi cùng ." Cô kề sát vào mặt Lương Cảnh Thâm .

Lương Cảnh Thâm hiểu áp lực của cô nên đành phải thoả hiệp .

Phương Hủ Hủ cười , hôn vài cái trên mặt ông : " Da của anh thật thích , tốt hơn nhiều so với da em , anh chăm sóc kiểu gì thế ?"

Lương Cảnh Thâm bị cô làm cho cạn lời .

Phán Phán đứng ở cửa phòng gọi khẽ : " Dì Hủ Hủ ."

Phương Hủ Hủ ngây người : " Chết rồi , vừa rồi dì không cẩn thận đập vào người chú , dì đang phải giúp chú mát xa ."

Phán Phán đi tới , nhìn thấy Phương Hủ Hủ xoa mặt Lương Cảnh Thâm , con bé cũng tò mò vươn tay , Lương Cảnh Thâm tiện thể bế con bé lên .

Phán Phán cũng làm theo Phương Hủ Hủ , bé nhăn mày .

" Con sao thế ?" Phương Hủ Hủ hỏi .

Phán Phán nghĩ nghĩ : " Mặt chú Lương so với Tống Hoài Thừa mềm hơn ."

Phương Hủ Hủ cười : " Không phải mềm mại , mà là lỏng lẻo . Haha , cái này là do chênh lệch tuổi tác , đừng chấp lão già ."

Lương Cảnh Thâm nhìn viên tròn nhỏ bé trên người , có một cô con gái hẳn là thú vị , nhưng lại nhìn sang người bên cạnh , vốn là trẻ con , không thể mong đợi cô sinh đứa bé .

Sau ngày hôm đó , Cố Niệm trở về phòng , một thân một mình mơ màng .

Nguyễn Viễn Tích gọi cho cô mấy lần đều không nghe điện thoại , anh đành phải tự mình đến . Bắt gặp Tống Hoài Thừa ở cửa thang máy , ánh mắt hai người giao nhau .

Mắt Nguyễn Viễn Tích quét đến vết cào trên cổ Tống Hoài Thừa , không nhịn được khẽ cười : " Hoá ra khẩu vị của Tống tiên sinh nặng thật đấy ."

Tống Hoài Thừa nhíu mày : " Anh tới tìm cô ấy à ?"

Nguyễn Viễn Tích gật đầu : " Cô ấy không nhận điện thoại nên tôi tới xem sao ." Anh ta đoán được nguyên nhân vì sao rồi .

" Cô ấy đang trong phòng ." Tống Hoài Thừa nói : " Nguyễn tiên sinh , làm phiền anh mang thứ đó vào cho cô ấy . Cô không ăn gì một ngày rồi ."

" Sao anh không tự mình đưa ?"

" Hiện tại cô ấy không muốn gặp tôi ." Tống Hoài Thừa cảm thấy mất mát .

Nguyễn Viễn Tích hiểu : " Chỉ cần còn sống thì đều còn hi vọng ." Anh ta nhận lấy đồ ăn , có chút thông cảm cho hoàn cảnh người này , tuy nhiên sự hâm mộ còn nhiều hơn , ít ra hai người bọn họ còn tồn tại .

Nguyễn Viễn Tích nhìn thấy Cố Niệm , cả người cô đều như đoá bách hợp héo rũ , tóc tai bù xù .

" Cô ăn chút gì đi ." Nguyễn Viễn Tích nói .

Cố Niệm không muốn ăn , nhìn thấy anh ta cô lại tức giận : " Vì sao tối qua anh lại gọi cho tên kia ?"

Nguyễn Viễn Tích ngồi một bên : " Anh ta liền tục gọi cho cô , tôi liền nghe máy . Lúc đấy tôi mà không nói mọi việc cho anh ta , không ngoài khả năng anh ta có thể giết tôi ."

Cố Niệm nắm tay nghiến răng nghiến lợi , cuối cùng cũng thấy chán nãn .

Cô cảm thấy thất bại , không biết làm gì tiếp theo .

" Cố Niệm , cần gì phải cố chấp như vậy ?" Nguyễn Viễn Tích nói .

" Anh không phải tôi anh không hiểu đuọc ." Cố Niệm hỏi ngược lại : " Vậy còn anh , không phải cũng thế sao ? Vì một người đã khuất mà sống một thân một mình , sao anh không thông suốt đi ?"

Sắc mặt Nguyễn Viễn Tích trở nên khó coi .

" Rất xin lỗi ." Cố Niệm nói .

" Không có gì ."

Sau khi xử lí xong việc ở triển lãm , Cố Niệm liền mua vé máy bay chuẩn bị về nước .

Bởi vì giữa đường xảy ra chuyện cùng Tống Hoài Thừa , tâm trạng cô vốn không tốt , bỏ qua ý định gặp bạn cũ .

Sau hôm ấy cô cũng không gặp lại Tống Hoài Thừa . Nhưng ngày nào nhân viên phục vụ cũng gửi cho cô bó hoa hồng . Tròn một tháng Cố Niệm cũng không thấy gì bất thường , về sau khi biết là do Tống Hoài Thừa sắp xếp , cô liền vứt hết toàn bộ .

Chuyện về nước cô không nói với ai . Đêm trước ngày lên máy bay cô mới báo cho Nguyễn Viễn Tích .

" Nhanh thế sao ? Sao không ở lại chơi mấy ngày ."

" Không được rồi ." Cố Niẹm lắc đầu : " Tôi lo lắng cho con gái ." Tuy ngày nào cũng nói chuyện qua điện thoại nhưng cô vẫn rất nhớ Phán Phán .

Nguyễn Viễn Tích suy nghĩ một lát : " Đúng rồi , Chiêm Mỗ Tư hỏi cô có định cộng tác tại Paris không ?"

Cố Niệm không nghĩ nhiều : " Giúp tôi cảm ơn ngài , nhưng tôi vẫn yêu thích quê hương hơn ."

" Ok . Có cơ hội chúng ta sẽ gặp lại nhau trong nước ."

" Cảm ơn ."

Có ý định muốn trốn tránh , cũng không biết vì sao không tránh đi .

Cố Niệm lên máy bay liền phát hiện ra Tống Hoài Thừa ngồi trong khoang hạng nhất . Cô nhanh chóng đi qua không nhìn anh .

Cô chọn vị trí sát cửa sổ , vừa lên máy bay liền ngủ .

Người bên cạnh ngồi xuống , cô có cảm giác là lạ nhưng cũng lười mở mắt .

Cô ngủ mơ màng , cảm thấy trên người dần trở nên ấm áp .

Máy bay gặp thời tiết xấu , đột nhiên hơi động .

Cố Niệm giật mình mở mắt , lúc này mới phát hiện người ngồi cạnh mình đã bị đổi .

Tống Hoài Thừa mở miệng : " Gặp thời tiết xấu thôi , không có gì phải lo lắng ."

Cố Niệm nhìn chăn lông trên người , cô rũ mắt xuống quay mặt đi .

" Muốn uống gì không ?"

Cố Niệm hít một hơi : " Tôi không muốn nhìn thấy anh ."

Im lặng trong chốc lát .

Tống Hoài Thừa chậm rãi mở miệng : " Nhưng anh đã đổi chỗ cho người ta , không thể ép người ta về lại như cũ ."

Cố Niệm không muốn nói chuyện với anh nữa .

Máy bay tiếp tục lắc lư .

Thực ra Cố Niệm rất sợ ngồi máy bay , 2 năm qua đều xảy ra sự cố máy bay . Cô không dám nghĩ miên man , nghĩ quá nhiều trong lòng càng khó chịu .

Lúc này tiếng của tiếp viên hàng không vang lên : " Thưa quý ông quý bà , hiện tại chúng tôi gặp phải tình huống khẩn cấp , phía trước có luồng khí lạ , mong mọi người thắt chặt dây an toàn , không rời khỏi chỗ ."

Trêm máy bay có người sợ hãi kêu lên .

Máy bay xóc nảy khoảng 10 phút vẫn chưa dừng lại .

Lúc này phía sau cô có một đứa bé oà khóc : " Con sợ ..."

Bé trai ngồi cạnh nhanh chóng an ủi con bé : " Không sao đâu , máy bay chính là phương tiện giao thông an toàn nhất ."

Cố Niệm căng thẳng , tại thời điểm khó khăn nhất , cô tưởng mình sẽ chết .

Nhưng bây giờ cô không thể chết được , cô phải sống , con gái cần cô , còn có cha rất nhanh được thả , bọn họ sẽ đoàn tụ .

Đột nhiên tay cô bị nắm chặt . Cô muốn rút tay về , anh lại nắm chặt hơn .

" Để anh giúp em ."

Cố Niệm thu lại cảm xúc : " Đừng chạm vào tôi ."

Tống Hoài Thừa chán nản rút tay về .

Cố Niệm nhếch miệng : " Tôi không sợ , cho dù xảy ra chuyện gì , Hủ Hủ và dì đều chăm sóc Phán Phán thật tốt . Số tiền anh cho đủ để Phán Phán trưởng thành ."

Ngực Tống Hoài Thừa như bị dao đâm : " Nhưng anh rất lo lắng . Anh lo con bé không thấy cha mẹ sẽ khóc . Sợ sau chồng con bé sẽ không đối xử tốt với nó . Hơn nữa ..."

" Trước năm 4 tuổi con bé không có anh vẫn có thể sống được , sau này cũng có thể ." Cố Niệm cắt ngang lời anh .

Tống Hoài Thừa nghẹn họng , sắc mặt khó coi : " Sự việc đứa bé anh rất xin lỗi . Nếu biết em có thai , anh sẽ ..."

" Anh sẽ độc ác xuống tay , anh sợ sẽ có nhiều liên quan , giống như bây giờ . Bởi vì huyết thống mag anh không thể phủ nhận sự tồn tại của con bé ."

Tống Hoài Thừa cắt ngang : " Không . Phán Phán là con gái của anh và em . Anh ... yêu em ."

Hai người đang nói chuyện , máy bay đã bay qua khối khí lạ , tiếp viên vội vàng thông báo cho mọi người , mọi người cuối cùng cũng có thể thở phào .

Tâm trạng Tống Hoài Thừa lại không tốt chút nào .

Mười mấy tiếng giày vò khó khăn , Cố Niệm bày ra vẻ mặt dì ghẻ , trong lòng Tống Hoài Thừa run lên .

Sau khi hạ cánh an toàn , Tống Hoài Thừa mở miệng : " Anh đỗ xe ở đây , để anh đưa em về ."

" Không cần . Tôi ngồi tàu cao tốc về ."

" Em không thể tự làm khổ mình được . Từ sân bay đến trạm tàu mất một tiếng . Đi thôi , để anh đưa em về , anh đảm bảo không động vào em ."

Cố Niệm lấy điện thoại ra gọi cho Phương Hủ Hủ . Nhưng chờ hồi lâu cũng không ai nhấc máy , cô thoáng ngạc nhiên .

" Không ai nghe máy à ? Phương Hủ Hủ có thể đang ở cùng với thầy ."

" Sao anh biết được ?" Cố Niệm tức giận hỏi .

Tống Hoài Thừa sờ mũi : " Trước kia anh qua phòng vẽ , thái độ của thầy em đối với Phương Hủ Hủ không bình thường ."

" Anh đúng là hoả nhãn kim tinh ." Cố Niệm châm chọc .

" Phương Hủ Hủ cũng có gan , thầy trò yêu nhau , lại là một giai thoại ."

Cố Niệm không để ý đến anh , điện thoại vang lên , là Phương Hủ Hủ gọi đến : " Niệm Niệm , bọn mình đang ở bệnh viện ."

" Có chuyện gì thế ?" Cố Niệm vội vàng hỏi .

" Là Phán Phán , hôm qua con bé lên cơn sốt ." Phương Hủ Hủ không che được sự tự trách .

" Cậu không cần lo lắng , Hủ Hủ , mình phiền cậu rồi ."

" Đừng nói mấy chuyện này , cậu nhớ chú ý an toàn ."

Tống Hoài Thừa nghe hết cuộc điện thoại kia : " Phán Phán sao thế ? Sao lại trong bệnh viện ?"

" Đi thôi ." Cô nói .

Phương Hủ Hủ cúp máy , thở dài , vẻ mặt lo lắng : " Thế này biết ăn nói với Niệm Niệm như nào đây ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...