Chương 73: Chương 73

Lê Hạ không muốn liên quan : " Hoài Thừa , bác sĩ bảo tôi nên nghỉ ngơi mấy ngày ."

" Đi dạo cũng là một kiểu thư giãn ." Tống Hoài Thừa thong thả nói .

Lê Hạ cắn răng .

Cố Niệm nhìn Diệp Tầm , đôi mắt trong trẻo , khí chất đơn thuần , cô nhẹ nhàng hỏi : " Hiện tạo cô giáo Diệp ở đâu ?"

Cuối cùng Diệp Tầm cũng có thể quang minh chính đại nhìn Cố Niệm , hoá ra Cố Niệm trông như thế này , nhìn có vẻ rất tập trung suy nghĩ , xinh đẹp ôn nhu , xem ra cũng là người dễ nói chuyện : " Tôi ở chỗ gần nhà ga ."

Cố Niệm nhíu mày : " Nơi đó có vẻ không được . Hay là thế này , Lê Hạ , anh giúp Diệp Tầm tìm nơi ở mới đi ."

" Chuyển đến nơi gần cậu đi , Đúng lúc nhà cậu cũng đóo diện đó , cũng có thể giúp đỡ nhau . Dù sao Diệp Tầm cũng đã cứu tôi một mạng ." Tống Hoài Thừa nói .

Lê Hạ bị hai người chèn ép , cuối cùng cũng đành nhận nhiệm vụ : " A Cố , cậu yên tâm , ân nhân của cậu cũng là ân nhân của tôi ."

Cố Niệm khẽ cười với Diệp Tầm : " Cô giáo Diệp , Lê Hạ là anh em tốt của Hoài Thừa , hai ngày nữa chúng tôi ra viện sẽ cùng đi dạo với cô ."

" Không cần phiền phức thế đâu ." Diệp Tầm bối rối nói .

" Không sao ." Cố Niệm cười .

" Cô giáo Diệp , chúng ta đi thôi ." Lê Hạ làm động tác mời .

Diệp Tầm quay đầu nhìn Tống Hoài Thừa : " A Cố , vậy tôi đi trước ."

Diệp Tầm theo Lê Hạ ra khỏi phòng , đi được vài bước cô nhanh chân chạy lên phía trước mặt Lê Hạ : " Chuyện này không cần phiền phức thế đâu , tôi định đến nhà bạn ở nhờ ."

Lê Hạ nhướn mày : " Cô giáo Diệp , tôi không thể nuốt lời ."

" Thực sự không cần phiền phức thế đây , cái kia , tôi cảm ơn ." Diệp Tầm lúng túng nói . Lúc nãy nhất định cô thành trò cười rồi , vợ của A Cố ở đây , ôi ! Thật mất mặt .

" Tôi không phải cái kia , là Lê Hạ ." Hắn nói : " Tên tôi là Lê Hạ , Lê của Lê Minh , Hạ của Hạ Long ."

Diệp Tầm chớp mắt : " Đều là người nổi tiếng , tên anh thật lợi hại ."

Lợi hại ?

Lê Hạ xúc động đến nỗi muốn đập đầu vào tường : " Không phải cô là giáo viên sao ? Sao vốn từ ngữ lại ít ỏi vậy ?"

" Tôi không phải giáo viên ngữ văn , là giáo viên dạy nhạc ."

Miệng Lê Hạ giật giật : " Tôi còn nghĩ cô là giáo viên thể dục ." Mắt liếc nhìn cô lần nữa , áo phông chữ T , quần thể thao rộng thùng thình , dưới chân đi giày canvas . Thật sự rất quê mùa : " Nếu tôi không sắp xếp mọi việc ổn thoả , A Cố sẽ trách tôi ."

Diệp Tầm liền im lặng không nói nữa .

Hai người kia vừa đi , trong phòng cũng trở nên yên lặng .

Trương Hành cũng nhanh chóng tìm lí do chạy nhanh khỏi đó .

Cố Niệm ngồi tại chỗ cầm điện thoại xem tin tức .

Mi tâm Tống Hoài Thừa nhíu chặt : " Niệm Niệm ..."

" Ừ , A Cố , anh muốn nói gì ?" Cố Niệm thờ ơ hỏi .

Tống Hoài Thừa xấu hổ : " Lúc anh tỉnh lại trong đầu chỉ nhớ được tên em , những thứ khác đều không nhớ nổi nên lấy luôn tên đấy . Dù sao cũng chỉ là cách xưng hô thôi mà ."

Cố Niệm gật đầu : " Tốt lắm , rất thân thiết ."

Tống Hoài Thừa đi đến bên giường bất đắc dĩ lên tiếng : " Nếu em muốn cười thì cười đi ."

Cố Niệm nâng mí mắt , bốn mắt nhìn nhau , chậm rãi mở miệng : " Sức hấp dẫn của Tống Hoài Thừa đúng là không dễ giảm ."

" Cô ta cũng chỉ là nhóc con thôi mà ." Tống Hoài Thừa miễn cưỡng nói .

" Ai cũng có thể nhận ra cô ta thích anh ."

Tống Hoài Thừa nhìn vào chỗ bị thương trên tay cô : " Đó không phải là thích , chỉ là sự ngưỡng mộ với người đàn ông trưởng thành thôi ."

Cố Niệm giơ tay véo mặt anh : " Da mặt của anh đúng là dày ."

Tống Hoài Thừa quay ra với lấy chiếc bút .

" Anh định làm gì ?" Cố Niệm nhìn anh .

Khoé miệng anh cong lên , ánh mắt giảo hoạt , cầm lấy tay phải cô .

" Viết gì vậy ?"

" Tống Hoài Thừa cả đời chỉ yêu Cố Niệm ." Anh nhấc bút : " Thế nào ?"

Cố Niệm nhìn dòng chữ kia : " Miễn cưỡng chấp nhận ." Cô lại cười .

Hai người dường như trở lại thời đại học , khi đó cô vẫn ngu ngơ viết dòng chữ 'Cố Niệm yêu Tống Hoài Thừa' lên giấy .

Cửa lại bị mở ra , Phán Phán bước đôi chân nhỏ đi tới , ánh mắt trong veo nhìn ba mẹ .

Tống Hoài Thừa ôm con bé đặt trên đùi , Phán Phán cựa quậy thân mình : " Hai người đang làm gì vậy ?"

Tống Hoài Thừa thành thạo khua tay : " Cha đang viết thư tình ."

" Thư tình là cái gì ạ ?"

" Chính là những lời yêu thương cha dành cho mẹ ."

" Thế cha có yêu con không ?"

Tống Hoài Thừa vui mừng khi Phán Phán gọi mình là cha .

" Yêu , con và mẹ là hai người cha yêu nhất ."

Phán Phán cười " Phán Phán cũng yêu hai người ."

Phán Phán không nói thành tiếng , nhưng mọi người đều hiểu .

Ngoài cửa sổ ánh nắng chan hoà , gió xuân ấm áp .

Cố Niệm và Tống Hoài Thừa ở bệnh viện 1 tuần mới về nhà . Cuối cùng cả nhà cũng đoàn tụ .

Buổi tối ông cụ Tống đặt một bàn ở khách sạn để gia đình hai nhà có thể gặp mặt . Vẻ mặt Tang Vân Đồng hờ hững , chỉ thản nhiên cười yếu ớt .

Bà biết sau này bà và con mình khó có thể thân mật trở lại .

Quên đi , con mình có thể trở về , còn mong chờ gì nữa .

Ông cụ bưng chén rượu : " Nhân dịp này chúng ta cạn ly chúc mừng . Hi vọng năm cũ qua đi , năm mới về càng tốt đẹp , chúng ta có thể yên tâm an hưởng tuổi già ."

Mọi người bưng chén theo ông .

Cố Chu Đạo nói : " Hoài Thừa đừng uống rượu , vết thương vẫn chưa lành đâu ."

Sau khi Tống Hoài Thừa trở về , hai người cũng không nói chuyện nhiều . Lúc này Cố Chu Đạo mở miệng , mọi người cũng trở nên căng thẳng .

Phán Phán cầm chén rượu của Tống Hoài Thừa , rồi đưa cốc nước của mình cho anh : " Cha uống cái này đi ."

Tống Hoài Thừa xoa đầu con bé , nâng mắt nhìn Cố Chu Đạo : " Cha , coi như cái này là rượu , kính cha một ly ."

" Được ." Cố Chu Đạo uống một hơi cạn sạch .

Bầu không khí dần trở nên náo nhiệt .

Ông cụ thật sự cảm kích Diệp Tầm , để cô ngồi ngay bên cạnh mình , từ nãy đến giờ đều nói chuyện với cô . Lê Hạ ngồi bên cạnh , đồ quê mùa này chỉ uống mỗi ngụm rượu trắng .

" A Hạ ăn cơm đi , nhìn con gái nhà người ta làm gì ?" Ông cụ lớn tiếng nói .

Diệp Tầm bị sặc : " Thật xin lỗi ." Cô che miệng , tay chân luống cuống .

Lê Hạ thấy cô ấy như vậy liền gọi phục vụ : " Đổi cho tôi bát đũa mới ."

Mọi người trên bàn đều nhìn hắn .

Lê Hạ nuốt nước bọt : " Ông nội , chỉ là đúng lúc cháu quay ra nên nhìn thấy Diệp Tầm thôi ."

Ông cụ cười ha ha : " Tiểu Diệp , cháu cứ ăn từ từ không cần vội , cháu muốn ăn gì bảo Lê Hạ gắp món đấy . Nó không có ưu điểm gì , được mỗi tay chân dài ."

Diệp Tầm ngượng ngùng cúi đầu gần như vùi mặt vào bát cơm . Mắt còn vụng trộm nhìn Lê Hạ .

Lê Hạ gắp con tôm nướng để trong bát cô : " Ăn đi ."

Lúc này Diệp Tầm nghĩ mình không thể ngẩng đầu lên nữa rồi .

Ông cụ lại nói : " Hiện tại tiểu Diệp làm ở công ty có quen không ?"

" Mọi người rất quan tâm đến cháu , đồng nghiệp cũng tốt lắm ."

" Thế được rồi . Tuổi cháu còn nhỏ , có gì khong hiểu cứ hỏi người khác . Nhưng ông thấy cháu là cô nhóc thông mình ."

Lê Hạ cười : " Ông nội nhìn nhầm rồi , ngày ấy khi kia hợp đồng cô ấy còn không thèm đọc , bút mang đi cũng hết mực ." Vẻ mặt hắn thay đổi : " Cô ấy còn chép tay , cũng không dùng máy tính để đánh ."

" Nhưng anh cũng đâu nói gì , lúc ấy tôi có hỏi anh mà ." Diệp Tầm yếu ớt phản bác , lúc ấy không nên bị mê hoạc đến làm công ty A Cố .

Lê Hạ biến sắc : " Tôi là ông chủ , tôi thì có vấn đề gì chứ ."

Cố Niệm và Tống Hoài Thừa nhìn nhau cười .

Đoá Đoá bỗng gọi : " Anh ơi , em cũng thích ăn tôm ."

Lê Hạ không nhúc nhích ."

Đoá Đoá đứng lên : " Anh Lê Hạ ..."

Lê Hạ sửng sốt : " Anh tưởng em gọi Hoài Thừa . Nhanh , Phán Phán cũng đến đây đi ."

Phán Phán nháy mắt , con bé hỏi Tống Hoài Thừa : " Chú Lê Hạ cũng muốn kết hôn với chị Diệp Tầm sao ?"

Mọi người nhìn bọn họ : " Phán Phán nói gì vậy ?"

Diệp Tầm nhìn con bé , biết con bé không thể nói chuyện nên cô càng thương con bé hơn . Mới vài ngày mà Phán Phán rất thân với cô rồi .

Tống Hoài Thừa cười : " Con gái tôi hỏi hai người muốn kết hôn phải không ?"

Diệp Tầm mở miệng : " Làm sao có thể , tôi cũng đâu thích anh ta ."

Mọi người đồng loạt im lặng .

Sắc mặt Lê Hạ đen đi , hắn nhìn Diệp Tầm chằm chằm .

Cô bừng tỉnh : " Không phải , cái kia , ý tôi là tôi và anh không có khả năng . Làm sao có khả năng được ? Chắc chắn anh cũng thấy tôi chướng mắt ." Cô gấp đến mức nói năng lộn xộn .

Cuộc sống của Diệp Tầm rất đơn giản . Từ tiểu học đến giờ đều không có quan hệ dây dưa với nam sinh khác . Lên đại học lớp cũng chỉ có 5 nam sinh , sau khi tốt nghiệp thì về trấn làm cô giáo . Nói thẳng ra cô là tờ giấy trắng .

" Diệp Tầm ." Lê Hạ trầm giọng gọi tên cô .

Diệp Tầm ủ rũ , biết mình đã lỡ lời .

" Tên tôi không phải là cái kia ."

" Tôi biết , cái kia ... Lê tiên sinh ."

Tống Hoài Thừa chậm rãi mở lời : " Phán Phán , cha bóc tôm cho con ăn nhé , hôm nay tôm có vẻ tươi ."

Thời gian trôi qua rất nhanh , đảo mắt đã qua nửa năm .

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi , thành phố D đã xảy ra rất nhiều chuyện . Ví dụ như cổ phiếu công ty Chu gia rớt giá , nhất thời Chu gia tổn thất rất nghiêm trọng . Thậm chí Chu phu nhân còn bị cảnh sát đưa đi , sau đó toà khởi tố với tội danh mưu sát .

Đến lúc này thanh danh của Chu gia đã biến mất hoàn toàn .

Tống Hoài Thừa ngồi trong phòng làm việc , trợ lí và luật sư Phương cũng ở đó . Luật sư Phương nói về kết quả lần này của thẩm phán : " Tống tổng , Chu Hạo đúng là kẻ xảo quyệt , hắn trốn thoát rồi ."

Tống Hoài Thừa nghĩ : " Anh ta không phải chủ mưu , đã sớm vạch sẵn kế hoạch rồi ."

" Chu gia sụp đổ , những thứ còn lại không phải về tay Chu Hạo hết sao ? Ngược lại hắn sẽ ngư ông đắc lợi ." Lê Hạ khinh thường nói .

Tống Hoài Thừa ' ừ' một tiếng , trầm ngâm một lúc mới lên tiếng : " Từ Hành đâu ?"

Luật sư Phương trả lời : " Cảnh sát không tìm được chứng cứ anh ta tham gia mưu hại anh ."

Mắt Tống Hoài Thừa tối sầm xuống , anh tình nguyện tin rằng cảnh sát không tìm được .

Lê Hạ nói : " Thằng nhóc Từ này quá nguy hiểm , lại phát điên vì người phụ nữ đến cả tình anh em cũng không cần ."

Luật sư Phương khẽ ho : " Công ty của Từ Hành đã bị Chu gia liên luỵ , tuyên bố phá sản rồi . Những người khác cũng rời khỏi thành phố D ."

" Đáng đời , cũng không biết cậu ta thích Chu Hảo Hảo ở điểm nào . Từ nhỏ Chu Hảo Hảo đã vậy rồi . Cô ta bị bắt rồi thì thôi , cậu ta còn cố chấp cái gì không biết nữa ."

" Đúng là bị ma ám rồi ." Lê Hạ tức giận nói , thấy Tống Hoài Thừa nhíu mày liền nói tiếp : " Cậu cần gì phải khó chịu vì loại người này , không đáng ."

Tống Hoài Thừa thở dài : " Tôi chỉ đang xúc động thôi , lại nói , thời gian tôi và cậu ta chơi với nhau còn lâu hơn cậu ."

Lê Hạ khịt mũi coi thường : " Tình cảm đâu phải dùng thơi gian để đánh giá , bằng không thì sao cậu lại không thích Chu Hảo Hảo , hết lần này đến lần khác đều là Cố Niệm ."

Tống Hoài Thừa lắc đầu : " Cái này gọi là ông trời sắp đặt ."

" Bao giờ tái hôn thế ? Lúc hai người kết hôn tôi không tham gia , nhất định lần này sẽ tham dự ."

" Phụ nữ thù dai lắm , ngoài miệng thì đồng ý nhưng trong lòng thì không nhớ gì mình đã nói . Hiện tại Cố Niệm chỉ một lòng với vẽ tranh , nào quan tâm đến tôi ." Anh nói cách thảm thương .

Trong lòng Lê Hạ vui vẻ : " Không phải cậu còn con át chủ bài sao ?"

Tống Hoài Thừa bất đắc dĩ cười : " Cả ngày Phán Phán chỉ ở bên cạnh ông bà ngoại con bé ."

Lê Hạ có thể tưởng tượng , bây giờ cả nhà đều rất thương con bé này , nhất là Tống Hoài Thừa , anh là người nuông chiều con bé nhất , chỉ cần là chuyện liên quan đến Phán Phán anh cũng một tay xử lí hết .

Tống Hoài Thừa nâng tay nhìn đồng hồ : " Không nói nữa , tôi đến sân bay đây , hôm nay Cố Niệm về nước ."

Hiện tại anh thành ông chồng cực tốt rồi , có điều vẫn đang trong quá trình điều tra .

Tống Hoài Thừa đến sân bay , chờ hơn 15 phút anh có chút không kiên nhẫn . Rốt cuộc cũng có đám người từ trong ra , anh đứng trong biển người , từ xa thấy Cố Niệm đi tới . Cô mặc quần áo màu vàng nhạt , tóc xoã trên vai , khí chất nổi bật , mà bên cạnh cô là một người đàn ông xa lạ .

Tống Hoài Thừa nhìn người đàn ông kia đeo hành lí cho Cố Niệm . Anh nhanh chân bước lên phía trước : " Niệm Niệm ..."

Cố Niệm sững sờ : " Sao anh lại tới đây ?" Anh cũng không nói tới đón cô .

" Vị này là ?" Tống Hoài Thừa hỏi .

Người đàn ông kia nhanh nhẹn trả lời : " Minh Thiên Hạo , thầy dạy mĩ thuật tạo hình của đại học D ." Anh ta khiêm tốn nói , thật ra anh ta là giáo sư mỹ thuật tạo hình của đại học D .

Tống Hoài Thừa thẳng lưng : " Tôi là chồng Cố Niệm ." Nói xong vươn tay cầm hành lí : " Cảm ơn anh đã chăm sóc , có cơ hội mời anh đến nhà chúng tôi làm khách ." Người nào đó cố gắng thể hiện thân phận của mình .

Cố Niệm bất đắc dĩ nhìn : " Giáo sư Minh , lần này rất cảm ơn anh , tôi được lợi không nhỏ ."

" Đâu có , tôi không nghĩ cô còn trẻ như vậy đã kết hôn ." Trong mắt Minh Thiên Hạo hiện lên chút thất vọng : " Có cơ hội chúng ta nói chuyện sau nhé ."

" Tạm biệt ."

Minh Thiên Hạo vừa đi , lông mày của Tống Hoài Thừa liền nhíu lại : " Em nhìn anh ta xem , có vẻ là công tử nhà giàu đấy ."

Cố Niệm không nói gì , tiếp tục đi về phía trước .

Lúc lái xe Tống Hoài Thừa vẫn còn nói khiến Cố Niệm nhức đầu : " Anh dừng xe ."

" Để làm gì ?"

" Anh tự đi xe về đi ."

Tống Hoài Thừa ' hừ' một tiếng : " Anh chỉ lo lắng cho em thôi , trong giới nghệ thuật có rất nhiều loại người lòng dạ khó lường , em cẩn thận không lúc nào bị lừa cũng không biét đâu ."

" Em cũng học nghệ thuật đấy , ý anh là lòng dạ em cũng khó lường sao ?"

" Làm sao có thể , anh hiểu rõ em mà ." Thừa dịp đèn đỏ anh quay đầu lại : " Chúng ta không phải một đời một thế một đôi sao ?"

Khoé miệng Cố Niệm cong lên : " Để xem biểu hiện của anh đã ."

Tống Hoài Thừa nghiêng người , nâng mặt cô lên hôn sâu .

Đèn chuyển sang màu xanh , xe ở hai bên họ chạy qua , thỉnh thoảng đằng sau lại có tiếng còi thúc giục mau đi .

Rốt cuộc Tống Hoài Thừa cũng rời khỏi môi cô , đôi mắt mạnh mẽ khoá chặt lấy cô : " Cả đời này chấp nhận thử thách ."

" Đi đón Phán Phán thôi ." Cố Niệm cười .

Được rồi , kiểu người xấu xa như Tống Hoài Thừa không thể để anh đi gây hoạ cho người khác được , để cô trừng trị anh thôi .

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Toàn Dân Tu Tiên: Gấp Trăm Lần Thưởng Cho

« B.faloo mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân tu tiên: Gấp trăm lần thưởng cho » Nên đọc chú thích bên dưới, vì trong truyện có nhiều điều chưa nói kỹ, đến chương 100 mới nói rõ hết. Từ Nghị đi tới một cái toàn dân tu […]
0.0 1212 Chương

Cẩm Y Vô Song

Thế kỷ 21 công chức xuyên qua cổ đại, trở thành Ung quốc tây nam biên thùy một tên tiểu kỳ quan. Luyện Ngục tỉnh lại, đã là phản quốc tử tù. Gặp may thoát thân, lại thành địch quốc nội ứng. Đêm dài vô gian, song diện là điệp. Từ biên thuỳ Luyện Ngục […]
0.0 308 Chương

60 Đại Thọ Đến Hệ Thống, Nhi Tử Bị Từ Hôn!

Lâm Huyền nói cho ngươi, người xuyên việt không có hack chẳng phải là cái gì! Lâm Huyền bái sư Tắc Hạ học cung, trở thành Tắc Hạ học cung đệ tử thân truyền, nhưng là làm sao chỉ có một thân ngộ tính, lại không có căn cốt, sau cùng nhận mệnh Lâm Huyền […]
0.0 856 Chương

Hồng Hoang: Ta, Bất Chu Sơn Thần, Mở Đầu Đánh Dấu Đại

Chính vào Hồng Quân Tử Tiêu cung giảng đạo, 3000 đại năng liều mạng đi đường. Hệ thống thanh âm nhắc nhở nổ vang! « có một không hai cơ duyên mở ra, mời túc chủ làm ra thần cấp lựa chọn! » « lựa chọn một: Tiến về Tử Tiêu cung, tranh đoạt thánh […]
0.0 361 Chương
Cao H · Đang thịnh hành

Ham Muốn – Đông Trúc

Ham Muốn – Đông Trúc là bộ truyện ngôn tình sắc thể loại đô thị. Truyện nữ chính “não to” – có trí tuệ và thông minh. Giới thiệu: Sau hai năm kết hôn, mẹ chồng luôn luôn ghét thân phận người nông thôn của Tô Bối. Ở trước mặt bà con và bạn bè, […]
5.0 199 Chương

[Cao H] Dã Hỏa – Hạ Đa Bố Lí Ngang

Thể loại: Hiện đại, cao H, cha con ruột, incest, 1×1, HE, KHÔNG TAM QUAN, KHÔNG TAM QUAN, KHÔNG TAM QUAN (quan trọng nhắc 3 lần) Văn án: Kỳ nghỉ hè năm nhất đại học, Lâm Vãn Vãn lên núi vẽ thực vật, gặp được ba ba trên núi ngoài ý muốn hai cha con […]
4.0 162 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...