Năm nay, thành phố C nóng hơn mọi năm. Không khí nóng nực, cảm giác như chỉ cần hít thở cũng khiến xoang mũi khó chịu.
Một chiếc xe màu đen dừng lại trước sảnh sân bay. Một người đàn ông mặc đồ đen bước xuống. Thời tiết oi nóng cùng bộ tây trang màu tối đáng ra phải khiến người ta thấy oi bức, nhưng khí thế của anh ta lại làm người khác rét lạnh..
"Máy bay bao giờ hạ cánh" Người đàn ông chính là Tổng giám đốc của tập đoàn Diệp thị - Diệp Dịch Lỗi
"Còn 3 phút nữa thưa Tổng giám đốc" Trợ ký Văn Tuấn theo sát phía sau, kịp thời báo cáo.
"Lần này hợp tác cùng tập đoàn Thịnh Thế đặc biệt quan trọng, không thể sơ suất rõ chưa?”
Hắn bình tĩnh căn dặn, đi vào sảnh chờ sân bay. Văn Tuấn đi theo phía sau, nhìn tổng giám đốc trẻ tuổi không khỏi thở dài một hơi. Sau khi xảy ra sự việc năm đó, tổng giám đốc càng trở nên lạnh lùng, dường như ngoại trừ công việc, không còn gì quan trọng nữa.
Sân bay rất đông người, có người cầm trên tay bảng tên, miệng không ngừng hô to nhiều tên khác nhau. Tuy nhiên, chói tai nhất là tiếng hô của một nam sinh " Andy"
Diệp Dịch Lỗi cảm thấy khó chịu, day day thái dương. Sân bay là địa điểm hắn không muốn nhớ đến nhưng lại không thể quên. Nơi này, khi nhớ lại, là nỗi đau khôn nguôi của hắn. Năm đó, tại nơi đây, thời điểm hắn ôm cô, số phận của của họ đã mãi mãi chệch khỏi quỹ đạo ban đầu.
'Ngưng nhi, đã qua thời gian lâu như thế rồi, em còn chưa muốn quay về sao? Không phải anh sợ chờ đợi, dù cả đời, chỉ sợ sự đợi chờ mỏi mòn này không có kết quả'
**********************
Văn Tuấn đứng đợi bên cạnh Diệp Dịch Lỗi chờ chỉ thị. Cho dù anh đã đi theo tổng giám đốc nhiều năm, vẫn không tránh được sợ hãi khi sếp trầm mặc. Diệp Dịch Lỗi từ trước đến nay vẫn chán ghét những nơi đông người. Vậy nên, 3 phút chờ đợi vẫn là quá dài, khiến hắn mất kiên nhẫn, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ. May mắn,lúc này máy bay đã hạ cánh, mọi người lần lượt đi ra, chân mày của hắm mới chậm rãi giãn ra.
Lúc này, sảnh chờ bắt đầu nhốn nháo. Vài thanh niên đi ra, có vài vệ sĩ đi kèm sát bên. Diệp Dịch Lỗi có nhận ra vài người, là các ngôi sao châu á cũng là người quen cũ qua vài lần hợp tác. Mắt thản nhiên quét qua, mang theo vài phần chán ghét. Nhưng thoáng một giây, mặt hắn đột nhiên bị kéo trở lại. Diệp Dịch Lỗi như bị thôi miên, ánh mắt kinh ngạc nhìn chăm chăm một bóng người lẫn trong đám đông, không thể dời đi.
' Đã bao lâu rồi? Ba năm hay bốn năm? Hay là lâu hơn nữa? Không rõ là trải qua bao nhiêu ngày đêm, cô gái nhỏ vẫn tra tấn hắn trong giấc mộng lại xuất hiện tại nơi này'. Mái tóc uốn xoăn màu đỏ rực xõa xuống vai, vô cùng xinh đẹp, quyến rũ. Chân đi đôi giay cao gót 15 phân, toàn thân tỏa ra khí chất cao ngạo. Hẳn là vì vậy mà cô nhìn rất tự tin, xinh đẹp. Cô chậm rãi tháo cặp kính râm xuống, trong mắt lộ ra vui sướng với nơi đã lâu chưa về này.
Diệp Dịch Lỗi cứ thế nhìn cô, đến khi ánh mắt hai người chạm nhau...rồi thản nhiên. vuốt tóc quay đi, không hề bận tâm đến hắn, dường như không quen biết. 'Là cô ấy, nhất định là cô ấy' Không thể nhầm lẫn. Nhưng tại sao cô lại tỏ ra không thấy hắn, như người xa lạ? Vì sao? Đau đớn, thống khổ tích tụ trong nhiều năm, trong nháy mắt, mãnh liệt ùa về...
"Ngưng nhi!" Diệp Dịch Lỗi bất chấp tất cả xông lên, hắn không thể cứ thế bỏ qua được.
"Tổng giám đốc, ngài đi đâu thế?" Văn Tuấn gọi theo phía sau " Tổng giám đốc!" Làm việc cho Diệp Dịch Lỗi nhiều năm, anh chưa từng thấy sếp mất khống chế như vậy.
Diệp Dịch Lỗi chạy rất nhanh, đến trước mặt cô gái đó, hô hấp khó khăn vì quá khẩn trương. Hắn vươn tay nắm chặt cổ tay của cô, giống như sợ đây là mộng và cô, lại biến mất. Trong lòng hắn chợt nghĩ, ' nếu đây là mộng, nếu cô ấy lại biến mất, thì hãy khiến cả hai cùng biến mất thôi, bởi vì không thể chịu nổi cảm giác mất mát thống khổ đó lần nữa. Ngưng nhi, lần này, anh sẽ không buông tay đâu'.
Cô gái không vui, vùng vằng hất tay ra. Đầu ngón tay của Diệp Dịch Lỗi truyền về hơi ấm khiến hắn biết đây không phải mộng, cũng làm hắn kích động đến run rẩy.
"Ngưng nhi" Hai chữ đơn giản là thế mà hắn phải dùng hết hơi sức mới nói ra được "Cuối cùng em đã trở lại" Giọng hắn run run.
"Tiên sinh, ngài nhận lầm người rồi" Cô mỉm cười " Tên tôi là Andy"
Andy? Diệp Dịch Lỗi nhíu mi, đúng lúc này, đám đông lại vang lên tiếng hô chói tai "Andy! Andy!" Thì ra là Andy.
"Ngưng nhi, anh không lầm đâu, em nhất định là Ngưng nhi của anh" Vừa nói xong, như là nóng lòng muốn xác minh điều gì, hắn lật cánh tay của cô lên xem, nhưng là...không có gì. Nơi này từng có vết sẹo dài nhưng giờ hoàn toàn biến mất, làn da mịn màng như da em bé. Ảo tưởng tan biến, nhưng hắn không cam lòng lắc đầu, càng đem cô ôm thật chặt trong lòng "Em là Ngưng nhi của anh, em không lừa được anh đâu. Ngưng nhi!" Hắn tham luyến gọi tên cô, cái tên hắn nhớ nhung khắc khoải bao năm nay.
Andy nhíu này "nhưng Lạc Băng Ngưng đã chết rồi" Lạnh lùng đẩy Diệp Dịch Lỗi ra, cô lui mấy bước về phía sau "Nơi này là sân bay, xin Diệp tổng cẩn thận hành vi của mình" Nàng nói xong, như là sợ người khác phát hiện giữa họ có quan hệ gì mà nhìn quanh.
Cơ thể Diệp Dịch Lỗi cứng đờ, nhìn cô gái trước mặt, chính là cô ấy. Dung mạo giống hệt, vẫn giọng nói ấy, vẫn ánh mắt ấy, tuy nhiên...trong mắt cô, không thấy chút nào quen thuộc quyến luyến mà tràn đầy chán ghét cùng xa lạ.
"Ngưng nhi, anh là Thạch đầu của em đây mà..." Diệp Dịch Lỗi lại tiến đến, tay muốn nắm lại tay của Andy. "Em vì sao đi lâu như thế mới chịu trở về? Em biết không, anh không ngừng đi tìm em, vô cùng cực khổ" Bốn năm, bốn năm bặt vô âm tín, không rõ sống chết, bốn năm này hắn sống không bằng chết. Đau khổ, dày vò cùng nhớ thương chưa khắc nào buông tha hắn... Đối với lời nói của hắn, Andy vẫn bình thản như không, giống như nghe thấy chuyện thật nực cười, châm chọc nói " Diễn xuất thật tài tình" Cô khẽ cười khinh miệt rồi lại đeo kính lên.
'Diễn ư?' "Ngưng..."
"An!" Một giọng nam trầm ấm, dễ chịu vang lên, ngắt quãng lời nói của hắn. Hắn nhìn qua, thấy một người đàn ông đang đi tới. Cô gái bên cạnh mới đây còn lạnh lùng như băng bỗng cười tươi như hoa, để mặc anh ta ôm vào lòng.
"Ngưng nhi, hắn là ai" Diệp Dịch Lỗi trừng mắt với người đàn ông kia. 'Hắn sao có thể ôm Ngưng nhi của mình'
"Anh ấy ư!" Andy khẽ cười, "anh vẫn muốn biết cái thai tôi phá năm 16 tuổi là của ai, không phải sao? Hôm nay tôi cho anh biết, chính là của anh ấy" Cô mỉm cười kéo tay người đàn ông nọ, dịu dàng tựa vào vai anh ta.
Tim của Diệp Dịch Lỗi đau quá "không thể nào..."
"Chúng ta đi thôi, mọi người đang đợi rồi" Anh ta dịu dàng kéo tay cô, nhẹ giọng nói, âm thanh nhỏ nhẹ, cơ hồ không thể nghe rõ, nhưng Lạc Băng Ngưng lại gật gật đầu.
Diệp Dịch Lỗi giật mình "Ngưng nhi, tai của em đã nghe lại được bình thường rồi sao?". Hắn còn chưa kịp vui mừng, đã bị lời nói của cô đả thương " Thế nào, tôi có thể nghe được lại làm anh thất vọng đến thế sao?"
"Anh, không có..."
"Anh trai!" Cô ngọt ngào gọi, lần đầu tiên từ lúc gặp lại nở nụ cười với hắn "Chín năm trước tôi không chết, hẳn anh đã rất thất vọng rồi. Lần này, thật xin lỗi, lại làm anh thất vọng nữa rồi"
Anh trai? Diệp Dịch Lỗi gắt gao đè chặt trái tim đang đau không chịu nổi, không nói lên lời. Cô xin lỗi hắn vì không chết...cô lại hướng hắn nói lời xin lỗi vì đã sống...Ngưng nhi, sao em nỡ nói thế. Em có biết rằng, anh nguyện đánh đổi mọi thứ để đổi lấy em bình an...nhưng là...tất cả có phải đã quá muộn. Nếu ngày đó, năm đó, anh biết quý trọng em thì nay sẽ không mất em không...?
Bạn thấy sao?