Ngu Mộng Tuyết luôn luôn thức dậy sớm, trời chưa sáng thì đã tỉnh, trong lờ mờ, không nghe thấy tiếng ồn ào của đường rãnh tại hàng xóm, chỉ có tiếng lá phong lay động sàn sạt ngoài cửa sổ, cô bé đột nhiên mở mắt ra, mới nhớ tới không phải ở nhà mình. Ngày hôm qua khi Tiêu Hạ Châu bị bắt cóc, cô bé ở ngay bên cạnh, vì thế nhanh chóng được người ta đưa đến đây, phu nhân hỏi cô bé mấy câu, nhận một cú điện thoại rồi lại gọi mấy cú điện thoại, vội vàng ra ngoài, không ai nói cô bé nên về, cô bé đợi thật lâu, sau đó nép mình trên sô pha ngủ thiếp đi...
Trên người không biết khi nào thì có tấm chăn mỏng, vừa mềm lại nhẹ, lại vô cùng ấm áp, giống như mây trắng, phát ra mùi trầm hương nhàn nhạt, cô bé cẩn thận nhấc tấm chăn lên, sợ quần áo của mình làm dơ tấm chăn, quay đầu lại cô bé hoảng hốt! Cạnh sô pha có người! Người nọ bởi vì cô bé đột nhiên phản ứng mà cũng hoảng hốt, lùi về sau hai bước.
Kinh ngạc qua đi, Ngu Mộng Tuyết thấp thỏm nhìn qua, kỳ thật là một cô bé, thấp nhỏ, mặc áo ngủ màu trắng gạo thêu hoa như nùi bông, hai tay ôm trọn thỏ con màu phấn hồng, tóc ngắn rối bời, đứng thẳng khẽ cười, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mềm, nhưng là sữa đông lại, ánh mắt như hai quả nho đen bình tĩnh nhìn Ngu Mộng Tuyết, "Chị là ai?"
"Tôi..." Ngu Mộng Tuyết nhìn thấy con chó lớn trắng như tuyết ở phía sau cô bé, trong lòng có chút khẩn trương, "Tôi...tôi là bạn học của Tiêu Hạ Châu."
Cô bé khẽ nhíu mày, ánh mắt hơi nghi ngờ khó hiểu, nhưng không hỏi thêm nữa, cô bé ôm thỏ con đi tới cửa, muốn mở cửa, tiếc rằng vóc dáng quá nhỏ không đủ cao để mở cửa, cô bé quay đầu lại hỏi Ngu Mộng Tuyết: "Chị có thể mở không?"
Ngu Mộng Tuyết sửng sốt một chút, vội vàng chạy qua mở cửa, thấy cô bé ngồi trên mặt đất, thân thể nhỏ bé cuộn lại, cằm gác lên đầu gối, giương mắt nhìn cửa sân nhà. Ngu Mộng Tuyết cũng không biết nên làm gì, liền đứng ở một bên.
May là không bao lâu có một người đàn bà đi ra, dỗ dành cô bé, muốn cô bé về phòng, cô bé phớt lờ, người đàn bà đành chịu, đi vào phòng bếp bưng bữa sáng ra, cô bé chỉ chọn trái cà chua nhỏ mà từ từ ăn, người đàn bà cười nói với Ngu Mộng Tuyết: "Ngu tiểu thư bữa sáng muốn ăn gì? Kiểu Trung Quốc hay là kiểu Tây?" Ngu Mộng Tuyết lo sợ, chỉ nói tuỳ tiện, người đàn bà liền dẫn cô bé vào phòng ăn.
Xe vừa mới chạy vào cửa sân, Đại Lê xa xa nhìn thấy Tiểu Tình Từ cuộn người ngồi ở cửa, giống như con chó nhỏ bị vứt bỏ. Đại Lê vô cùng đau lòng, xuống xe tiến lên vài bước ôm cô bé, ôm chặt vào trong ngực, "Xin lỗi cục cưng, mami về trễ." Rồi hôn lấy hôn để khuôn mặt nhỏ nhắn.
Tiểu Tình Từ đỏ mắt bĩu môi, cọ tới cọ lui trên cần cổ Đại Lê, một tay Tiêu Hữu Thành ôm thắt lưng Đại Lê, một tay khẽ vuốt đầu Tiểu Tình Từ, Tiêu Hạ Châu đứng ở một bên, thấy Ngu Mộng Tuyết ở cửa phòng ăn, cậu nhíu mày hỏi:
"Sao cậu lại ở đây?"
Ngu Mộng Tuyết lắp bắp nói không nên lời, nên Đại Lê mở miệng: "Là lỗi của mẹ, quên dặn người đưa bạn học của con về." Tiêu Hạ Châu vội vàng tiếp lời, "Bây giờ con đưa bạn ấy trở về."
Đại Lê cúi đầu nhìn cậu một cái, "Con ở nhà tự kiểm điểm đi, một tuần không cho phép ra ngoài."
Tiêu Hạ Châu dùng ánh mắt xin giúp đỡ hướng về ba, Tiêu Hữu Thành vươn tay ra dấu ở cần cổ, tỏ vẻ bản thân cũng không dám bảo đảm. Đại Lê không để ý đến hai cha con làm chuyện lén lút, cô ôm Tiểu Tình Từ lên lầu, bảo Hạ Châu tìm người đưa Ngu Mộng Tuyết về nhà.
Tiểu Tình Từ được dỗ dành nhanh chóng ngủ thiếp đi, hai vợ chồng về phòng đóng cửa lại, Đại Le lập tức giận tái mặt, "Đứa con mới năm tuổi, anh lại đưa súng cho nó? Còn hợp tác giấu em?"
Tiêu Hữu Thành cười có chút chột dạ, ôm cô, "Anh sợ em lo lắng, năm tuổi thực ra không nhỏ, lúc năm tuổi em không học bắn súng sao?"
Đại Lê cảm thấy anh bất chấp lý lẽ, "Học bắn súng và mỗi ngày mang theo súng là hai chuyện khác nhau! Nó còn nhỏ như vậy sao anh có thể yên tâm!"
"Súng được đặc biệt làm cho nó, rất an toàn, hơn nữa con anh cũng không giống với đứa trẻ bình thường," Tiêu Hữu Thành bày ra vẻ mặt tự hào của người làm cha, "Em xem, đêm qua nó dũng cảm bao nhiêu!"
Đại Lê trừng anh, "Đều là anh làm hư nó, lá gan lớn lắm!"
Tiêu Hữu Thành cười nhẹ hôn cô, "Bởi vì con trai giống chúng ta, thông minh dũng cảm lại kỹ lưỡng." Anh vừa nói vừa hôn lên hai má cô, bởi vì trở về quá gấp nên trên cằm mọc râu mới, chạm vào làm cô vừa ngứa lại đau, Đại Lê nghiêng đầu tránh anh, "Đang cãi nhau đấy, đừng đùa cợt."
Tiêu Hữu Thành lại giống như được cổ vũ, càng làm càn hơn, cởi bỏ khuy áo bên hông cô, lòng bàn tay to lớn dò xét đi vào, cách áo ngực xoa nhẹ, Đại Lê chống cự còn muốn nói thêm, đột nhiên bị anh hôn xuống, rầu rĩ hừ vài tiếng rồi bị đặt ở trên giường.
Họ không biết vào lúc này Tiêu Hạ Châu đang ở ngoài cửa, dán lỗ tai trên cửa nghe ngóng hồi lâu, lúc đầu chỉ mơ hồ nghe thấy vài câu cãi vã, nhanh chóng liền không có tiếng, Tiêu Hạ Châu còn muốn nghe thêm chút nữa, nhưng góc áo bị kéo, cậu tưởng là Cat, vừa định quát lớn thì lại phát hiện là Tình Từ, "Sao vậy?"
"Em đói." Từ tối hôm qua, Tiểu Tình Từ không ăn gì, mới vừa ngủ lại vì đói mà tỉnh dậy.
Tiêu Hạ Châu cố tình chọc cô bé, "Em không đói."
Tiểu Tình Từ bĩu môi, vịn cầu thang đi xuống, Tiêu Hạ Châu nhảy lên ngồi, trên tay vịn cầu thang, vụt một cái trượt xuống dưới, dựa ở cầu thang hỏi cô bé, "Muốn anh ôm không?"
Tiểu Tình Từ không thèm để ý, tự mình chậm rãi đi xuống từng bước, Tiêu Hạ Châu cười rộ lên, chạy vài bước lên trên, ôm lấy em gái hôn một cái, rồi đưa đến phòng ăn. Lúc đi ra thấy Ngu Mộng Tuyết, cậu mới nhớ tới gọi người đưa cô bé trở về, Ngu Mộng Tuyết nhỏ giọng nói: "Tôi thấy hết rồi."
Tiêu Hạ Châu không rõ nguyên do, "Thấy cái gì?"
"Cậu nghe lén ba mẹ cậu nói chuyện."
"Bọn họ vì tôi mà cãi nhau, tôi nghe một chút thì làm sao?" Tiêu Hạ Châu đưa ra vẻ mặt đương nhiên, nửa câu sau đột nhiên hạ giọng nói, "Sau khi tranh cãi khẳng định là hôn, mỗi lần đều như vậy."
Vì cô bé nghe không rõ nên đến gần một chút, Tiêu Hạ Châu đột nhiên ngẩng đầu, hôn lên môi cô bé... Ngu Mộng Tuyết hoàn toàn ngây ngốc, cho đến khi Tiêu Hạ Châu buông ra cô bé vẫn ngây ngốc.
"Có cảm giác gì không?" Tiêu Hạ Châu hỏi cô bé. Ngu Mộng Tuyết đỏ mặt lắc đầu. "Tôi cũng chẳng có cảm giác gì?" Tiêu Hạ Châu nhíu mày, "Thật không hiểu vì sao bọn họ lại thích như vậy, kỳ quái."
Trong phòng tắm, Tiêu Hữu Thành vây Đại Lê vào trong ngực, nhìn cô cạo râu cho anh, lúc nào cô cũng làm nghiêm túc, một tay đỡ lấy cằm anh, một tay nhẹ nhàng đẩy dao cạo, con ngươi đen láy chỉ chuyên chú nhìn khuôn mặt anh, giống như trong cuộc sống đây là chuyện quan trọng nhất.
Anh hưởng thụ không gian của hai người, yên lặng ấm áp như vậy, ôm cô, ngắm cô, ánh mắt như rượu có thể say lòng người.
"Xong rồi." Cô lau sạch bọt nước cuối cùng, hôn lên "thành quả" của mình một cái, xoay anh qua nhìn về phía gương, còn mình thì ôm lấy thắt lưng anh từ phía sau, nghiêng đầu hỏi: "Thế nào?"
Anh khẽ nhếch cằm, nhìn trái nhìn phải, "Cũng được." Miệng cô vểnh lên, buông anh ra định đi, lại bị anh kéo vào trong lòng, ôm rồi hôn.
Giữa trưa hai người mang con đến nhà cũ Tiêu gia, là phủ đại soái trước đây. Sau khi Tô Giáng Ưu ở goá, vì Tiêu lão phu nhân đặc biệt thương tiếc cô ta nên từ nhà chồng dọn về đây ở.
Tiêu lão phu nhân vừa nghe tin Tiêu Hạ Châu bị bắt cóc, bà vừa sợ vừa giận, mãi ôm Tiêu Hạ Châu vào trong ngực, vừa nhìn lại hỏi, sợ rằng bị thương chỗ nào đó, mặt khác bà giáo huấn Tiêu Hữu Thành và Đại Lê, rồi nói với Tiêu Hữu Thành: "Con theo mẹ đi thăm Giáng Ưu, gần đây sức khoẻ của con bé không tốt, lúc nào cũng nhớ con."
Đại Lê vừa đứng dậy cùng Tiêu Hữu Thành thì Tiêu lão phu nhân nói với cô: "Con đến phòng bếp xem thử, bảo họ làm thêm đồ ăn mà Hạ Châu và Tình Từ thích ăn."
Đại Lê cười nói: "Bọn nhỏ không kiêng ăn, cái gì cũng được ạ."
Tiêu lão phu nhân không nói gì nữa, Tiêu Hữu Thành nắm tay Đại Lê đi, mới bước vào khuê phòng của Tô Giáng Ưu, mùi thuốc nồng đậm phả vào mặt, lò bếp ở bên ngoài đang nấu thuốc, cách tấm bình phong vải trắng, Tô Giáng Ưu ở phòng trong mặc áo dài gấm màu hồng cánh sen, nửa nằm trên giường đang đọc sách, thấy bọn họ cô ta muốn đứng dậy, Tiêu lão phu nhân vội vàng đi lên ngăn lại, "Sức khoẻ con không tốt, yên tâm nghỉ ngơi đi."
Tô Giáng Ưu ngẩng đầu liếc nhìn Tiêu Hữu Thành một cái, rồi nhanh chóng thu lại tầm mắt, chỉ khẽ đùa nghịch dây tua ở phía dưới tấm màn, Tiêu Hữu Thành hỏi vài câu về bệnh tình, Tiêu lão phu nhân lại lôi chuyện xưa ra kể, thấy muốn nói đến chủ đề chính, Tiêu Hữu Thành đột nhiên cất lời: "Con muốn nói chuyện riêng với Giáng Ưu."
Tô Giáng Ưu kinh ngạc ngước mắt, sau khi tiếp xúc với tầm mắt của Tiêu Hữu Thành, cô ta đỏ mặt gật đầu, Tiêu lão phu nhân đành phải ra ngoài, trước khi đi bà nói: "Mẹ biết con làm việc có chừng mực." Tiêu Hữu Thành lên tiếng trả lời, bàn tay nắm Đại Lê thật chặt, lúc này mới buông cô ra.
Sân sau của Tiêu phủ có một vườn hoa lớn, nhân đang mùa hoa hải đường nở, nắng vô hạn, Đại Lê vòng cánh tay, dựa trên cạnh hòn non bộ của hồ nước bằng đá, nhìn hai đứa con thả diều, Tiêu Hữu Thành lặng lẽ đi tới, dắt cô ra sau hòn non bộ, nhìn cô muốn nói lại thôi, hồi lâu sau mới nói: "Anh xin lỗi."
Trái tim cô lập tức lạnh lẽo, nghiêng đầu nhìn đoá hoa dại nhỏ mọc lên từ bùn đất, nhưng không nói lời nào.
"Bác sĩ nói, có lẽ Giáng Ưu chỉ còn một, hai năm... Em cũng biết..."
Đại Lê xoay người bước đi, anh nhanh chóng giữ chặt tay cô, "Em không muốn thì thôi, anh bảo mẹ cùng cô ấy về quê nhà." Cô cau mày ngoảnh đầu lại, "Về quê nhà gì? Không phải anh muốn kết hôn với cô ấy sao?"
Ánh mắt của Tiêu Hữu Thành thật vô tội, "Anh chỉ hứa cùng cô ấy về quê nhà một chuyến, thắp nén nhang cho cha mẹ cô ấy thôi." Trong đáy mắt anh đã có ý cười. Đại Lê đỏ mặt lên, cuống cuồng đánh anh, "Anh, người này sao lại đáng ghét như thế!"
Tiêu Hữu Thành cười lớn tiếng, đặt cô trên vách núi đá, ôm vào trong ngực mà hôn, Đại Lê vòng tay quanh cổ anh, hơi thở hỗn loạn mà hỏi: "Đi bao lâu?"
Anh mút cần cổ mảnh khảnh của cô, "Khoảng nửa tháng."
"Chỉ hai người thôi?"
Anh dừng một chút, "Còn có người hầu quan."
Cô nhăn mặt nhíu mày, "Anh cũng đừng để thất thân."
Anh đột nhiên nở nụ cười, từ cần cổ cô ngẩng đầu lên, "Không dám, thất thân em liền bỏ anh."
Cô đánh anh một quyền, "Nói thật đấy, em phải kiểm tra."
Anh lại cúi đầu hôn, dính sát vào thân thể cô, khẽ cọ, "Bây giờ em có thể kiểm tra..." Trong khi triền miên, Đại Lê quay đầu, cô đột nhiên nhảy dựng lên đẩy Tiêu Hữu Thành ra, mặt đỏ đến mức hận không thể tìm chỗ trốn, trên mặt Tiêu Hữu Thành cũng nóng lên, nhìn hai con quỷ nhỏ ở cạnh hòn non bộ, ra vẻ giáo huấn uy nghiêm: "Hai con trốn ở đây làm gì!"
Hạ Châu bĩu môi, nhỏ giọng nói thầm, "Rõ ràng là ba mẹ trốn trước." Tiểu Tình Từ đưa ngón tay ngậm vào trong miệng, đôi mắt to tròn nhìn ba lại nhìn mẹ, "Mami ôm."
Đại Lê đi qua ôm Tiểu Tình Từ vào trong ngực, cô bé lại gọi: "Mami."
"Hửm?"
"Muốn hôn hôn."
Gương mặt Đại Lê lại đỏ một chút.
Gần tối, Đại Lê ngồi ở trong xe, nhìn theo Tiêu Hữu Thành và Tô Giáng Ưu rời đi, trên ghế phó lái, Tình Từ ngồi ở trong lòng Hạ Châu, tròng mắt tràn ngập vẻ khó hiểu, "Mami, vì sao ba ôm cô họ?"
"Bởi vì cô họ bị ốm."
"À!" Tình Từ ngoan ngoãn gật đầu. Đại Lê khởi động xe, buồn bực nói: "Hạ Châu, con lớn lên đừng học theo ba con, nợ đào hoa đầy người."
Tiêu Hạ Châu không hiểu "nợ đào hoa" là ý gì, nhưng vẫn gật đầu, tỏ vẻ ghi nhớ, Tiểu Tình Từ đương nhiên càng không hiểu, nhưng cô bé rất thông minh, lập tức liên tưởng đến quả đào đông lạnh, kem hạch đào thật ngon miệng... Cô bé kêu lên vui vẻ: "Mami mami, Tình Từ muốn đào hoa!"
-_-
Bạn thấy sao?