Reng...
Tiếng chuông điện thoại trên bàn dập tắc những suy nghĩ đang chạy trong đầu Cố Thanh.
Cô chỉnh chỉnh lại tư thế và giọng nói một chút mới nhấc ống nghe lên.
"Xin chào, thư lý phòng Tổng giám xin nghe."
"Vào văn phòng một lát." Đầu bên kia truyền đến âm thanh trầm trầm của Hạ Tử Hạo.
Còn tưởng ai... Cố Thanh bĩu môi một cái. Giả vờ cái gì, vào trong đó thì nghiêm túc được bao nhiêu mà giả vờ. Nói thì nói thế, cô vẫn không nhịn được nở nụ cười.
Mấy ngày rồi, kể từ ngày "mãnh liệt" đó, anh không chạm vào cô nữa. Cuối cùng thì cũng 'muốn' rồi đây.
Cố Thanh cúi đầu chỉnh quần áo một tí lại lấy son môi ra bôi bôi trét trét. Rốt cục cũng chịu đứng lên, thong thả bước vào đến cửa văn phòng giám đốc.
Nhìn thì thấy cô bình tĩnh... thực chất tim muốn nổ tung rồi (*≧∀≦*)
Gõ cửa, bước vào, đi đến trước bàn làm việc của anh. Một loạt động tác được Cố Thanh thực hiện trôi chảy như thể đã luyện tập không biết bao nhiêu lần.
"Ngài gọi có việc gì thưa Giám đốc?" Vẫn là nét mặt bình tĩnh ấy, Cố Thanh lên tiếng.
"Lại đây." Hạ Tử Hạo ngẩng đầu lên khỏi đống công văn, ngón tay ngoắc ngoắc gọi cô tới.
Rõ ràng đang khoác trên người bộ đồ vest lịch sự đến thế, cố tình động tác của anh lại vô cùng ngả ngớn. Hai phong cách trái ngược nhau, hừm... trông cũng thật quyến rũ.
Cố Thanh thả từng bước đến bên anh. Hạ Tử Hạo lập tức kéo eo cô, ôm cô ngồi lên đùi mình. Lúc này mới thôi trưng ra bộ mặt nghiêm túc, Hạ Tử Hạo cúi đầu, kề miệng vào tai Cố Thanh, nhẹ giọng nói chuyện: "Lát nữa về..." Ngừng một lúc lâu, đến khi Cố Thanh tỏ ý nóng nảy anh mới tiếp tục: "Lần trước em phá hỏng bữa tiệc của anh. Lần này, anh muốn phải thật hoàng tráng."
Cố Thanh đỏ bừng mặt. Thật là lúc trước mình thật ngu muội, chả hiểu sao lại có thể tự mình khui hộp 'xuân dược' ấy. Đúng là tự mình hành hạ mình mà.
Thấy Cố Thanh không nói gì. Hạ Tử Hạo cũng lười để ý, anh quay đầu cô lại, hôn lên môi cô. Hương vị của son môi đúng là không thể nào tốt được. Còn không ngon bằng lúc không son. Nghĩ thì nghĩ thế thôi chứ hôn người ta vẫn nồng nhiệt như thể muốn vắt cạn Cố Thanh.
Bên trên còn hôn 'say đắm', bên dưới bàn tay đã mò vào ngực người ta mà đùa. Kỹ năng lột bỏ áo ngực của Hạ Tử Hạo phải nói là đã luyện đến thượng thừa. Trong vòng một nốt đã đủ cho anh lột sạch quần áo cô.
Cố Thanh nghĩ cuối cùng anh cũng chịu đụng vào mình thì... Hạ Tử Hạo buông tay. Anh không muốn làm vào bây giờ. Anh muốn, giữ sức lại cho cô, cho cô ăn thật tốt, tối nay lại 'ép cạn' cô.
Đó mới là cách ăn mà anh thích nhất.
—————-
Bạn thấy sao?