Cố Tiểu Oản cho cha mẹ giữ đạo hiếu ba năm sau, thu thập bọc quần áo rời đi Hồng Phong thôn, chuẩn bị đi nương nhờ các tỷ tỷ sống qua.
Được đại tỷ phu là lưu đày phạm gia thứ tử, hài tử lại nhiều, nghèo được nồi nhi đều bóc không ra.
Nhị tỷ phu năm kia bị bắt tráng đinh sau bặt vô âm tín, lưu lại Nhị tỷ mẹ con cùng một cái ốm yếu bà bà, ăn không no bụng.
Tam tỷ phu tuy là thợ gạch, có tay nghề bàng thân, khổ nỗi vừa té gãy chân.
Ngũ tỷ gả qua đi hơn ba năm mới rốt cuộc có thai, nàng không thể đi thêm phiền.
Chỉ còn sót trấn trên tứ tỷ, tứ tỷ phu biết chữ, ở trong tư thục làm tiên sinh, trong nhà cũng dư dả, đi nơi nào Cố Tiểu Oản nghĩ còn có thể chút ít việc kiếm ăn.
Lại không nghĩ rằng tứ tỷ phu bị ngày xưa đồng môn hãm hại hạ nhà tù, tứ tỷ táng gia bại sản mới cứu ra, hiện giờ người không có đồng nào không có chỗ ở ổn định, đang muốn cả nhà hồi Hồng Phong thôn đầu nhập vào nàng.
Cố Tiểu Oản nhìn xem tứ tỷ một nhà năm trương miệng, cuối cùng hồi thôn lần nữa nhắc tới cái cuốc xuống ruộng đi./r/n#Ngôn Tình #Lịch Sử
Đánh giá truyện
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Gửi đánh giá của bạn