Bạch Ngưng thở dài một hơi, nói:
"Chuyện đã qua, giờ em đã về Ngôn gia,
cũng ít có cơ hội gặp nhau."
"Thật sự em chưa từng yêu anh sao?"
Quan Thừa Diễm đột nhiên hỏi.
"Thừa Diễm. . . . . . Em. . . . . ." Bạch
Ngưng cắn cắn môi, nói: "Em đã kết
hôn cùng Ngôn Lạc Quân rồi."
"Em thật sự yêu anh ta, cũng tin tưởng
anh ta yêu em?" Quan Thừa Diễm nhìn
cô chằm chằm hỏi.
"Thừa Diễm, anh biết, em không phải
Hứa Tĩnh Hàm, đối với anh em không
có...."
"Anh không tin! Em yêu anh đúng
không?"
"Em không có, em chỉ là xem anh như
anh trai." Bạch Ngưng nói.
"Vậy sao em chấp nhận lời cầu hôn của
anh?" Quan Thừa Diễm bắt lấy vai cô.
Bạch Ngưng sợ đến mức lùi về phía
sau, nói: "Bởi vì em ngại nơi có nhiều
phóng viên! Thật ra em, người em yêu
chính là Ngôn Lạc Quân, vẫn luôn luôn
là anh ấy!" Trong lúc sốt ruột, cô cũng
buột miệng nói ra.
Quan Thừa Diễm nhìn cô như một con
sư tử bị xâm phạm lãnh địa.
Di động của Bạch Ngưng đột nhiên
vang lên, cô nhìn Quan Thừa Diễm,
nhận điên thoại, là tiếng của Tiểu Hân.
"Mẹ, mẹ mau về, ba nôn ra máu rồi!"
"Cái gì? Ba con làm sao?" Trong lòng
Bạch Ngưng lập tức chấn động.
Tiểu Hân vừa vội vừa đau lòng nói: "Ba
nôn ra máu rồi. . . . . ."
Bạch Ngưng lập tức chạy đến chỗ đậu
xe, vừa chạy vừa nói: "Hai ba con ở đâu,
mau gọi 120!"
"Gọi... Cô giáo gọi rồi. . . . . . Bác sĩ còn
chưa có đến. . . . . ."
"Mẹ sẽ tới ngay, con nói cho mẹ biết là
bệnh viện nào!" Nói xong liền cúp điện
thoại, vội vàng khởi động xe.
Quan Thừa Diễm nhìn xe cô lăn bánh,
trong mắt dâng lên hận thù mãnh liệt.
. . . . . .
"Ba ơi! Ba ơi!" Còn chưa tỉnh lại, bên tai
đã truyền đến tiếng của Tiểu Hân. Ngôn
Lạc Quân mở mắt ra, Tiểu Hân lập tức
ôm chầm lấy anh.
"Ba, ba đã tỉnh!"
"Tiểu Hân, đừng đè lên người ba con!"
Bạch Ngưng vội vàng kéo con lại.
Tiểu Hân ngoan ngoãn đứng sang một
bên. Bạch Ngưng ngồi bên giường
nhìn Ngôn Lạc Quân, trách móc nói:
"Rốt cuộc hôm qua anh uống bao
nhiêu rượu hả? Có bệnh bao tử cũng
không chịu chú ý một chút!"
Vô tình, Ngôn Lạc Quân thấy được mắt
cô đỏ hoe.
Cô đã khóc sao? Vì anh?
"Ba, vừa rồi ba phải truyền máu, làm
con sợ chết!" Tiểu Hân nói.
"Ba không sao." Ngôn Lạc Quân nhẹ
giọng nói.
Bạch Ngưng nói: "Anh bây giờ vẫn phải
uống rượu xã giao sao? Không thể
uống tại sao lại cứ uống, làm ăn có
quan trọng hơn thân thể được à?"
Ngôn Lạc Quân nhìn, trong lòng đột
nhiên thấy ấm áp thật nhiều, có chút
hội hận hôm qua mình đã quá xúc
động.
"Anh quên mất." Trong lòng buồn bực,
thật sự anh đã quên, nhưng sợ rằng
nhớ anh cũng sẽ uống.
"Không biết anh ở Mỹ sống thế nào.
Trước kia vẫn rất ổn, sao tự nhiên giờ
lại bị xuất huyết dạ dày chứ." Nghĩ đến
anh ngày đêm không ngừng làm việc,
ăn uống không đều đặn, cuối cùng ở
văn phòng nôn ra máu khiến Bạch
Ngưng cảm thấy tim như bị đao cắt.
Ngôn gia đã đủ tiền rồi, sự nghiệp của
anh cũng đủ lớn, tội gì phải liều mạng
như vậy?
Ngôn Lạc Quân nhìn cô không nói gì,
để cô trách móc. Nếu có thể, anh hi
vọng cô luôn luôn trách móc anh như
vậy, luôn luôn lải nhải bên tai anh như
vậy.
Thấy anh không nói một lời, một mình
Bạch Ngưng cũng không nói nổi nữa.
Cô nhìn đồng hồ, nói: "Tiểu Hân, con ở
đây trông chừng ba con, mẹ đi mua đồ
ăn."
"Dạ, mẹ, con muốn ăn sườn, không bỏ
hành."
"Biết rồi, lo chăm sóc ba con cho tốt."
Bạch Ngưng cầm tiền, ra khỏi phòng
bệnh.
"Ba, ba đau không?" Tiểu Hân chạy lên
dựa vào bên giường hỏi.
"Không đau, ba không sao." Ngôn Lạc
Quân nói.
"Ba, ba dọa con, cũng dọa mẹ sợ chết
khiếp rồi."
"Tiểu Hân. . . . . ." Ngôn Lạc Quân hỏi:
"Mẹ cũng lo lắng sao?"
"Đương nhiên, mẹ không ngừng hỏi
bác sĩ ba bị làm sao, làm phiền cả bác
sỹ." Tiểu Hân nói, lát sau, nhìn chằm
chằm Ngôn Lạc Quân thật lâu, hỏi: "Ba,
sao con thấy hình như ba đang cười?"
Ngôn Lạc Quân nghiêng đầu nói: "Ba
thấy con quan tâm ba như vậy, đương
nhiên phải cười."
"Nhưng sao ba không nhìn con cười,
mà nhìn trần nhà cười?"
Ngôn Lạc Quân cau mày nói: "Bé con,
mẹ con dạy con thế nào, sao lại xảo
quyệt như vậy?" Việc anh nhìn trần nhà
cười cũng bị con nhìn ra rồi.
"Ba, ba muốn khen con thông minh
phải không, ba nói đi, sao ba lại cười
ngây ngô?" Tiểu Hân nhìn mặt anh, ép
hỏi.
Ngôn Lạc Quân không vui nói: "Cười
ngây ngô gì hả, con thấy ba cười ngây
ngô khi nào? Không được dùng mấy từ
này với ba!"
"Chính la cười ngây ngô đó, không
dùng từ này đối với ba thì dùng với
ai?"
Ngôn Lạc Quân cười nói: "Dùng với phụ
nữ, ví dụ như. . . . . ."
"Mẹ!" Tiểu Hân lớn tiếng nói.
"Làm mẹ sợ muốn chết, suýt chút nữa
đổ canh rồi, gọi mẹ có chuyện gì?"
Bạch Ngưng vừa khéo từ ngoài cửa đi
tới nói.
Tiểu Hân và Ngôn Lạc Quân nhìn nhau,
cười ha ha.
Lần nữa nhìn Ngôn Lạc Quân cười,
Bạch Ngưng có hơi hoảng hốt, suýt
chút nữa làm đổ canh thật.
"Ngây ngô cười cái gì, đến lúc ăn cơm
rồi." Bạch Ngưng nói xong, để mấy túi
vừa mua về xuống.
"Mẹ, sao lại có hành?" Tiểu Hân nhìn
miếng sườn nói.
Bạch Ngưng vội vàng đổ canh ra, nói:
"Quên rồi, mua nhiều đồ như vậy, ai mà
nhớ được, con cứ lựa hết ra là được
rồi."
Tiểu Hân không tình nguyện lựa hành
ra nói: "Đâu có mua nhiều thứ đâu, con
chỉ muốn ăn sườn."
"Chỉ một mình con muốn ăn thôi sao?
Ba con không cần ăn à, ba là bệnh
nhân đó." Bạch Ngưng đổ canh ra,
bưng đến bàn bên giường.
Ngôn Lạc Quân nhìn cô mua nhiều đồ
ăn như vậy, trong lòng thấy rất vui.
Con trai chỉ đòi một món cô không nhớ,
nhưng lại mua một đống đồ cho anh.
Nếu như cô vì chuyên tâm lo lắng cho
anh nên mới quên những lời con nói,
anh sẽ không có ý kiến gì.
"Uống canh trước, không biết khẩu vị
anh có thay đổi không." Bạch Ngưng
kéo chăn ra, đỡ anh ngồi dậy.
Vừa mới chạm vào người anh, cô có
chút không tự nhiên, nhưng lúc này lại
ngại để anh tự ngồi dậy nên đành phải
chậm rãi đỡ anh, cúi đầu, không dám
nhìn khuôn mặt anh gần trong gang
tấc.
"Anh . . . . . Có thể tự ăn không?" Bạch
Ngưng hỏi.
"Có thể." Ngôn Lạc Quân trả lời.
Anh rất muốn trả lời, không thể. Nhưng
anh chỉ bị xuất huyết dạ dày, không
phải trúng gió tê liệt, không thể nào
không tự bưng nổi bát canh.
"Cẩn thận một chút."
Đưa chén cho anh xong Bạch Ngưng
mới ngồi xuống, sau đó múc cháo ra
bát cho anh.
"Đừng lo cho anh nữa, em ăn trước đi."
Ngôn Lạc Quân nói.
Năm năm sau gặp lại, đây là lần đầu
tiên hai người họ chung sống hòa
thuận như vậy.
Bạch Ngưng hỏi: "Anh muốn ở bệnh
viện dưỡng bệnh hay về nhà?"
Nếu ở nhà cũng có thể được cô quan
tâm như vậy, đương nhiên là anh muốn
về nhà.
"Sao cũng được." Anh trả lời. Kỳ thực
mấy từ như "Sao cũng được", "tùy "
vốn không phải phong cách của anh.
"Vậy về nhà được không? Bác sĩ nói
không có gì nghiêm trọng, tĩnh dưỡng
vài ngày là ổn rồi, em phải đưa Tiểu
Hân đến trường, nếu vòng về bệnh viện
sẽ có chút bất tiện."
"Được. Bệnh này cũng không cần quá
lo đâu." Ngôn Lạc Quân trả lời
Bạch Ngưng không vui nhìn anh.
Bệnh này không có gì đáng lo, chẳng lẽ
còn muốn tùy tiện thức đêm, tùy tiện
uống rượu, tùy tiện không ăn cơm nữa
hả? Thật không biết anh nghĩ gì nữa.
Ngôn Lạc Quân ngẩng đầu nhìn cô, cô
lại cuống quít cúi đầu.
. . . . . .
Cơm nước xong, Bạch Ngưng rút điện
thoại ra gọi.
"Bác Thẩm, chiều bác đi đón Cảnh Di
dùm tôi, tôi không đi được, phải ở
bệnh viện chăm sóc. . . . . . Tiên sinh."
"Được, dạ dày tiện sinh bị xuất huyết
phải vào bệnh viện , không nghiêm
trọng lắm đâu."
. . . . . .
Một lần nữa Ngôn Lạc Quân lại không
ngờ.
Không ngờ rằng, cô cũng không đi đón
Cảnh Di.
Hy vọng đã từng mất đi nay một lần
nữa lại dâng lên trong lòng.
Buổi chiều về nhà, Bạch Ngưng đỡ anh
nằm xuống.
"Thật ra anh không đến nỗi nghiêm
trọng như vậy đâu." Tuy rằng cảm giác
được quan tâm cũng không tệ, nhưng
nằm cả một ngày thực sự là không chịu
nổi.
"Vậy. . . . . . anh cứ ngồi đi ." Cùng anh
ngồi trong phòng, không có Tiểu Hân,
không có cãi nhau, không nói tới
những vấn đề không hay, đột nhiên cô
thấy có chút xấu hổ.
Bạch Ngưng nhìn anh, mở miệng nói:
"Em biết. . . . . . Anh ghét em ra điều kiện
với anh, nhưng. . . . . . em vẫn muốn nói,
dạ dày có vấn đề, sau này đừng nên
uống rượu nữa, dù thế nào thì Tiểu
Hân và mẹ anh cũng rất lo cho anh."
Còn em thì sao? Ngôn Lạc Quân muốn
hỏi.
Anh là con trai, là cha, nhưng chẳng lẽ
không phải chồng sao?
"Còn có. . . . . . về sau anh ở đây hay đi
Mỹ?"
"Tạm thời ở đây." Ngôn Lạc Quân trả
lời.
"Vậy vài ngày nữa anh đi làm, khi ăn
cơm, có thể về nhà ăn không?"
"Ừ, ăn trưa ở bên ngoài."
"Vậy nhớ lúc ăn, nên ăn những thứ bác
sỹ chỉ định."
"Biết rồi, anh sẽ chú ý."
"Vậy. . . . . ." Cô không nghĩ ra cái gì
khác để nói, trong phòng lại yên tĩnh.
"Hôm qua anh. . . . . ."
"Mẹ!" Nghĩ một lúc, khi cô đang định
mở miệng hỏi chuyện đêm qua, Tiểu
Hân bất thình *** h tiến vào.
"Mẹ ơi, có bài tập về nhà cuối tuần rồi!"
"Cô giáo gọi điện thoại đến đây sao? Là
cái gì?" Bạch Ngưng hỏi.
"Hì hì, cùng cha mẹ đi tìm 'cái đẹp'. Mẹ,
chúng ta đi xem triễn lãm người máy
được không?" Tiểu Hân mong chờ nói.
Bạch Ngưng bĩu môi nói: "Không phải
từng đi rồi sao? Hơn nữa đề bài là tìm
cái đẹp chứ đâu phải tìm người máy
đẹp."
"Nhưng người máy thật sự rất ngầu rất
đẹp mà, nếu không đi thì đi đâu? Đừng
nói với con là đi công viên nha, chuyện
đó chỉ có con gái mới thích." Tiểu Hân
khinh thường nói.
Bạch Ngưng ngồi xổm xuống hỏi: "Tiểu
Hân, con cảm thấy 'đẹp' nghĩa là gì?"
"Chính là dễ nhìn đó!"
"Không phải, đẹp không nhất định là
phải nhìn thấy được, mà còn là nghe
được, cảm nhận được." Bạch Ngưng
nói.
Tiểu Hân nhìn cô một lúc lâu mới nói:
"Mẹ, nói chuyện với mẹ thật khó hiểu."
Bạch Ngưng hơi nhíu mày, nói: "Được,
mẹ cũng không biết đẹp là gì, nhưng
mẹ biết phải đưa con đi đâu rồi."
"Đi đâu? Không phải đi xem triển lãm
người máy sao?"
"Không phải, là đi triển lãm ảnh, khi nãy
từ bệnh viện trở về đúng lúc mẹ thấy
được."
"Đi tới đó làm gì, xem ảnh chụp sao?
Chán chết." Tiểu Hân dường như không
có nổi một chút hứng thú.
Bạn thấy sao?