Đơn triết hạo nói xin lỗi
Trong bệnh viện, Đơn Triết Hạo vì khẩn trương mà áo sơ mi ướt đẫm thành một mảng lớn, cái trán chảy một luồng mồ hôi, coi như đã thật chặt, những con mắt anh vẫn không rời khỏi Giản Nhụy Ái dù là nửa giây.
Bác sĩ có phần kinh ngạc, nhanh chóng chuẩn đoán cho Giản Nhụy Ái, chẩn đoán bệnh xong, bác sĩ đứng dậy, hướng về phía Đơn Triết Hạo nói: "Tổng giám đốc Đơn, tiểu thư Giản không có đáng ngại, chỉ là kinh sợ quá độ, nên ngất đi, đợi chút sẽ tỉnh lại thôi."
Đơn Triết Hạo gật đầu một cái, đưa mắt ý bảo bác sĩ cứ rời đi.
Bác sĩ nhìn về vết thương trên tay Đơn Triết Hạo nói: "Tổng giám đốc Đơn, cánh tay của anh bị nứt ra, cần băng bó lại một chút."
"Không có chuyện gì, ông ra ngoài đi, đợi chút tới phòng bệnh của tôi."
"Dạ!"
Đơn Triết Hạo đưa mắt nhìn bác sĩ rời đi, tròng mắt băng lạnh khẽ hiện ra tia máu đỏ, xem ra là đoạn thời gian trên xe ôm lấy Giản Nhụy Ái, khiến vết thương rách ra.
Anh tự tay kéo ghế đến ngồi cạnh giường cô, nhìn gương mặt bình tĩnh, nhẹ nhàng như càng liễu phất phơ, không muốn để gió khiến cô nhiễm lạnh, nên khẽ lấy chăn đắp lên người cô.
Ngoài miệng không khỏi nâng lên mỉm cười, chưa bao giờ anh nghĩ đến việc chăm sóc người bệnh lại khiến anh hạnh phúc như thế.
Đặc biệt nhìn người mình yêu, cái loại cảm giác hạnh phúc đó, anh không có cách nào diễn tả được.
Giản Nhụy Ái cảm thấy toàn thân bị sợ hãi bao quanh, giống như đứng trong thế giới bóng tối, rất nhiều thi thể đột nhiên vây quanh cô, sắc mặt bọn họ tái nhợt, mắt trợn trắng, từng bước, từng bước dẫm lên người cô.
Cô hốt hoảng sợ lui về phía sau, mặc kệ cô lui thế nào, chạy thế nào, những người đó cứ dây dưa, đi theo phía sau cô.
Giản Nhụy Ái nghĩ sẽ hô cứu mạng, nhưng vô dụng, cổ họng cô như bị ai đó níu lấy, không thể phát ra được bất cứ tiếng nào, nước mắt như nước suối trào ra.
"A. . . . . . Cứu mạng. . . . . ."
Đơn Triết Hạo nhìn Giản Nhụy Ái sợ hãi giãy giụa, thấy toàn thân cô đều đang run rẩy, nước mắt theo tròng mắt xinh đẹp mà rơi xuống, nhỏ từng giọng xuống gối dài.
Nước mắt của cô hóa thành một thanh kiếm sắc bén ghim vào trái tim Đơn Triết Hạo.
Lòng anh chỉ biết trách mình vô dụng, yêu thương cô đến thế, chỉ có thể hung hăng ôm cô vào lòng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thật xin lỗi!"
Giọng nói trầm thấp tràn đầy đau lòng mùi vị, Đơn Triết Hạo lau những giọt nước mắt trên má cô, giống như đang cầu xin nó đừng chạy nữa.
Thân thể Giản Nhụy Ái đột nhiên chấn động, cô cho là lỗ tai mình có vấn đề?
Đường đường là Tổng giám đốc Đơn Triết Hạo lại nói lời xin lỗi với cô, anh không nói không được sao?
Cặp lông mi dài của Giản Nhụy Ái trở nên cong vút, đôi mắt mở to ra, biểu hiện rằng cô không hiểu, càng giống như một đứa bé có điều hoang mang.
Đôi mắt đẹp mang theo sự không thể tưởng tượng nổi nhìn Đơn Triết Hạo: "Anh. . . . . . Anh nói cái gì?"
"Thật xin lỗi, vì mấy chuyện anh đã làm, không có suy tính đến năng lực chịu đựng của em, dọa cho em sợ, đều là sai lầm của anh."
"Hạo!" Giọng nói của Giản Nhụy Ái bởi vì lời nói xin lỗi của Đơn Triết Hạo mà đánh mất đi sự cứng rắn.
Chung quanh cô chính là vẻ dịu dàng của Đơn Triết Hạo, đôi mắt thâm thúy và bá đạo trong nháy mắt liền hòa tan vào sự trong trẻo của Giản Nhụy Ái.
Để Đơn Triết Hạo nói xin lỗi là điều không dễ dàng, Giản Nhụy lo sợ cũng bởi lời nói này, lo lắng trong lòng cũng vì lời nói này mà tan chảy, cô tựa như trên sa mạc hoang vu, tìm được ốc đảo, tìm được cây cỏ cứu mạng mình!
Trên đời có rất nhiều lý do để nói không thương, vội, mệt mỏi, vì muốn tốt cho người ta. . . . . . Mà yêu thì lý do có một lý do duy nhất, đó chính là muốn được ở bên cạnh người.
Cô nhắm mắt lại hưởng thụ mùi vị quen thuộc của Đơn Triết Hạo, mùi thơm nhẹ nhàng của cơ thể anh, thêm mùi thuốc nhàn nhạt, mùi thuốc! theo quán tính, cô nhìn về phía cánh tay của anh!
Nó đó ngầu, cô liền kinh sợ, trái tim Giản Nhụy Ái đau đến không thể nói nên lời: "Cũng chảy máu, sao anh không băng bó thêm, nếu là. . . . . ."
Còn chưa chờ Giản Nhụy Ái nói hết lời, anh đã cúi người xuống, hôn lên cánh môi xinh đẹp của cô.
Giản Nhụy Ái khẽ ngẩn người, liền nghênh đón nụ hôn của anh, nụ hôn kích tình và nóng bỏng như thế, để cho cô mất đi năng lực khống chế. . . . . .
Bốn phía tràn ngập mùi vị phong tình độc đáo, kích thích cuống lấy cơ thể cô, gương mặt vì không kìm chế được mà đỏ ửng lên.
Vì sao nụ hôn của Đơn Triết Hạo, lại khiến cô mê loạn như thế, Đơn Triết Hạo không cần dùng lời ngon tiếng ngọt, lại có thể khiến Giản Nhụy Ái vô cùng yên tâm.
Hô hấp của cô trở nên khác thường rối loạn, nhào vào lồng ngực Đơn Triết Hạo, từng ngụm... từng ngụm hít vào thở ra.
Đơn Triết Hạo hài lòng với phản ứng của Giản Nhụy Ái, vốn muốn tiến sâu hơn một bước, đòi lấy tất cả của cô, nhưng Đơn Triết Hạo biết mình không thể, thân thể cô đã chịu nhiều cú sốc, anh không nở để cô chịu đựng thêm nữa, xem ra hôm nay phải nhịn!
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ánh sáng chói mắt
Thời gian chầm chậm trôi qua, một ngày rồi lại một ngày, thân thể Giản Nhuỵ Ái dần khôi phục, đó là do Đơn Triết Hạo tư tay chăm sóc, những ám ảnh cũng không còn đeo bám cô, vốn là có thể xuất viện, nhưng Đơn Triết Hạo cố ý muốn giữ cô lại, đợi đến khi anh xuất viện!
Đúng là một người đàn ông bá đạo, hung hăng đến chẳng ai có thể chấp nhận được! Nên Giản Nhuỵ Ái chỉ có thể chấp nhận ở lại bệnh viện cùng với anh.
Mấy ngày trôi qua, đi theo bên cạnh Đơn Triết Hạo, cô dần hiểu được chẳng dễ làm ông chủ lớn. Nói là anh ở bệnh viện dưỡng thương, nhưng mọi ngày vẫn phải giải quyết rất nhiều công việc, cũng như nhận điện thoại của mọi người.
Giản Nhuỵ Ái thật lòng cảm thấy để làm Đơn Triết Hạo vô cùng khó khăn, cô chỉ có thể nhàm chán ngồi ở trên ghế sa lon đếm các ngón tay của mình, nhìn đồng hồ, đã qua buổi trưa, thấy Đơn Triết Hạo chẳng có bất kỳ động tĩnh gì, còn Giản Nhuỵ Ái thì đói không chịu được, cô quyết định ra ngoài mua chút đồ ăn, cũng có thể mua chút cháo về cho Đơn Triết Hạo.
Giản Nhuỵ Ái đưa mắt nhìn chằm chằm Đơn Triết Hạo, thấy anh và Y Thiếu Thiên vẫn nói chuyện công việc, chắc cũng chẳng có chú ý đến chuyện cô rời đi.
Cô cúi lưng xuống, len lén chạy ra ngoài, cố gắng chạy đến phòng ăn.
"Tiểu Nhuỵ, bên này!"
Giản Nhuỵ Ái đi vào phòng ăn, đã thấy Đỗ Đức Minh đang ngồi một bàn ăn cách đó không xa.
Ngay sau đố, cô mỉm cười chào cậu, sau đó trực tiếp đi đến chỗ của cậu ta: "Đỗ ruột già, cậu cũng ăn cơm trễ như thế này sao?"
"Không ngại, ngồi xuống ăn cơm chung với tớ đi!" Đỗ Đức Minh rất có phong độ, đứng dậy kéo ghế giúp cho Giản Nhuỵ Ái, ý là mời cô ngồi xuống.
Giản Nhuỵ Ái khẽ mỉm cười: "Cám ơn!"
"Xem một chút xem cô muốn ăn món gì? Tớ cảm thấy món ăn Pháp ở đây rất ngon, cậu có muốn ăn thử không?"
Đỗ Đức Minh cười chờ đợi Giản Nhuỵ Ái cho ý kiến, cậu thường ở bệnh viện, đối với cái nhà ăn này vô cùng quen thuộc, thậm chí cậu thuộc lòng thực đơn ơ đây.
Giản Nhuỵ Ái xem qua thực đơn các món ăn Pháp, không nhịn được nuốt nước bọt một cái, giá tiền các món ăn đắc đến kinh người.
Cô vô thức sờ vào chỗ tiền trong túi mình, ngoài miệng lộ ra nụ cười đầy gượng ép, cô không muốn ăn đồ đắt tiền như vậy: "Đỗ ruột già, tôi.... tôi không có thói quen dùng các món ăn nước ngoài!"
Đỗ Đức Minh hiểu ý tứ trong câu nói của Giản Nhuỵ Ái, thấy dáng vẻ lúng túng của cô, le lưỡi một cái, làm ra một dáng nháy mắt đáng yêu, cậu ngoắc một người phục vụ tới: "Canh hầm cá, tôm hẹ với pho mát, gà hầm cách thuỷ tiêu chuẩn quê hương gà, mật ông, hai phần sò hầm với bơ đậu, đồ ngọt, xoài ướp lạnh, quả mân xôi nãi hạt..."
"Được rồi, quá nhiều rồi chúng ta không cần nữa, chúng ta ăn không hết đâu." Giản Nhuỵ Ái cản Đỗ Đức Minh, nếu cô không ngăn cản cậu, chắc cậu sẽ gọi tất cả các món trong thực đơn ra, tất cả chỉ để cô nếm thử một lần.
Đỗ Đức Minh nhìn Giản Nhuỵ Ái, khẽ mỉm cười: "Vậy thì tạm thời nhiêu đó thôi, nếu cậu vẫn còn thấy thiếu thì cứ nói... dù sao ăn cơm chính là ăn cho no bụng."
Giản Nhuỵ Ái cười một tiếng, nghĩ thầm bao nhiêu món ăn đó? Còn không no bụng! Cô khong phải là heo, không khí phòng anh nhất thời trở nên cực kỳ an tĩnh.
Cô nhàm chán nhìn mọi người đang cười nói xung quanh, xoay người nhìn Đỗ Đức Minh đang nhìn chằm chằm vào cô, cô chỉ lúng túng gượng cười.
"Đỗ ruột già, nếu người kia được cậu săn sóc thế, bạn gái của cậu chắc sẽ rất hạnh phúc!"
Đỗ Đức Minh nghe thế vội vàng nói: "Tớ không có bạn gái!"
Giản Nhuỵ Ái kinh động nhìn Đỗ Đức Minh, ánh mắt hơi sững sờ, không hiểu cười cười: "Đỗ ruột già, cậu làm sao thế? Bạn gái cũng chưa có? Hay là cậu chọn kỹ qua vậy?"
Đỗ Đức Minh cũng biết phản ứng vô cùng kịch liệt, vội vàng khoát tay che giấu.
"Không có chuyện gì, người kia rất ưu tú sao, nhất định là một cô gái được rất nhiều người ngưỡng mộ."
Đỗ Đức Minh nghe được trong câu nói của Giản Nhuỵ Ái, tâm chỉ cười lạnh một tiếng, lác đầu một cái.
Thật ra từ nhỏ cậu đã rất thích Giản Nhuỵ Ái rồi, những cô gái khác, cậu đều không muốn, cậu chỉ muốn một người, đó chính là cô.
Có lẽ khi đến lúc, chính là lúc nên nói. Anh đưa đôi mắt thâm tình nhìn cô: "Nhuỵ Ái, thật ra thì tớ..."
Đôi mắt của cô khẽ kinh ngạc, cậu nghĩ mình sẽ nói ra tình cảm mà cậu đã chất chứa nhiều năm, nhưng không biết nên nói như thế nào, mấy năm nay cậu vẫn yên lặng đợi chờ, nhưng đến khi đứng hoàn chỉnh trước mặt cô, cậu lại chẳng biết phải làm sao?
Giản Nhuỵ Ái nghiêm túc nghe Đỗ Đức Minh nói chuyện, nhưng đến thời khắc mấu chốt, cô có cảm giác không khí xung quanh trở nên khác thường, một ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn chằm chằm cô, cô chợt có cảm giác cả người thiếu tự nhiên.
Cô khẽ ngẩng đầu lên, đột nhiên ở giữa đỉnh đầu, có một đôi mắt nhìn chằm chằm cô...
"Anh... anh thế nào?"
Đỗ Đức Minh cảm nhận được vẻ mặt hoang mang của Giản Nhuỵ Ái, nhìn về phía ánh mắt cô đang nhìn.
Cách đó không xa, có một người đàn ông khí thái bất phàm vẻ mặt lạnh lẽo đi bên cạnh anh ta còn có một cô gái xinh đẹp hơn rất nhiều cô gái xinh đẹp khác, ánh mắt đang nhìn thẳng về phía Giản Nhuỵ Ái.
Dù cậu có ngu ngốc đến thế nào cũng hiểu, bọn họ là đến tìm Giản Nhuỵ Ái, tại sao Giản Nhuỵ Ái lại sợ hãi như thế?
"Cậu có quen biết bọn họ không?"
Giản Nhuỵ Ái hung hăng trừng mắt với Đỗ Đức Minh, chống lại đôi mắt lạnh lẽo của Đơn Triết Hạo, trong lòng run lên! Làm sao anh lại đến đây?
Anh đến đay đẻ bắt cô trở về sao? Chỉ là cô không có làm việc gì trái với lương tâm, tại sao phải sợ như thế?
Giản Nhuỵ Ái suy nghĩ lung tung, khối óc của cô trở nên hỗn độn, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt nóng rực của nah.
Đơn Triết Hạo đi từng bước chậm đến bên cạnh Giản Nhuỵ Ái, anh mắt nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động của Giản Nhuỵ Ái, ánh mắt nhìn cô như nhìn một hồng hạnh vượt tường(*), anh nhìn cô bằng một đôi mắt đầy sát khí, không có bất cứ tia tình cảm nào.
*(hồng hạnh vượt tường: ngoại tình).
Chỉ nói chuyện với Y Thiếu Thiên một chút, thế mà Giản Nhuỵ Ái đã chạy đến đây hẹn hò với người đàn ông khác, nếu không phải là Lạc Tình Tình nhìn thấy cô, anh cũng chẳng biết phải đi đến đâu tìm Giản Nhuỵ Ái.
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Đơn triết hạo tức giận
Biết chuyện làm anh tức giận, Giản Nhụy Ái nở ra một nụ cười quyến rủ như anh, nhìn thấy sự dữ tợn trong anh cô khẽ sợ hãi, tay anh tạo thành quả đấm, ngoài mặt không hề có thấy cứ tia suy đoán nào, thật ra là nội tâm đang dậy sóng, âm hai mắt lạnh lẽo phun ra lửa giận
"Tiểu Nhụy. . . . . . Em ra ngoài lâu như thế, đến lúc trở về rồi?"
Lạc Tình Tình nhìn Đơn Triết Hạo, sắc mặt lạnh lùng, nội tâm thầm mừng, xem ra Đơn Triết Hạo đã tức giận thật rồi, chỉ là kể mất câu về chuyện của Giản Nhụy Ái, thế mà đã thu hoạch được nhiều như thế.
Mà Giản Nhụy Ái nghe được giọng nói của Đơn Triết Hạo, thân thể lạnh run, không biết phải nói gì?
Đỗ Đức Minh nghi ngờ nhìn dáng vẻ sợ sệt của Giản Nhụy Ái, đứng dậy, đối mặt với sự lạnh lùng của Đơn Triết Hạo, cậu nghĩ mình sẽ lên tiếng, như nhì cái vẻ mặt cứng ngắc kia, hũng khí cũng giảm đi mấy phần.
"Vị tiên sinh này. . . . . ."
"Đỗ ruột già, anh ấy là. . . . . ." Giản Nhụy Ái đứng lên heo Đỗ Đức Minh, không biết nên giải thích như thế nào?
Trong lúc bất chợt, vai cô bị Đơn Triết Hạo kiềm lấy, kéo cô về trong lồng ngực của anh, Đơn Triết Hạo không hề khách khí: "Cô ấy là bạn gái của tôi, Tiểu Nhụy, em cũng nên giới thiệu xem anh ấy là ai chứ?"
Đỗ Đức Minh bị chữ 'bạn gái của tôi' làm chấn động, cậu nhìn Đơn Triết Hạo, thấy anh chẳng nói thêm gì, chuyển đôi mắt không hiểu nhìn qua Giản Nhụy Ái, mặt cô đỏ ửng, khiến lòng cậu đã hiểu bảy, tám phần .
"Cậu ấy là Đỗ Đức Minh, trước kia là bạn cùng cô nhi viện với em" Giản Nhụy Ái vui vẻ giới thiệu cho Đơn Triết Hạo.
"Cậu Đỗ, chúng tôi đi về trước, lần sau gặp rồi." Đơn Triết Hạo lễ phép lôi Giản Nhụy Ái đi, anh còn phụ họa vài câu bên tai cô: "Không nên chọc giận anh, chuyện gì anh cũng có thể làm được!"
Cổ họng Đơn Triết Hạo khẽ căng lên, cô vô hồn để mặc cho Đơn Triết Hạo kéo đi.
Lạc Tình Tình liếc nhìn Giản Nhụy Ái đã đi khuất, cô cảm thấy có chút vui vẻ, hướng về phía Đỗ Đức Minh mỉm cười một cái, sau đó đi ra ngoài.
Cô đi theo hai người đến phòng bệnh của Đơn Triết Hạo, lại bị anh ngăn ở cửa: "Tình Tình, em về đi!"
"Em. . . . . ." Lạc Tình Tình nhìn gương mặt lạnh lùng của Đơn Triết Hạo, biết tâm tình của anh không được tốt, thức thời giả bộ làm người tốt nói: "Hạo, tiểu thư Giản và anh chàng kia không có gì cả? Hai người cứ nói chuyện rõ ràng đi, không nên tức giận, em về trước đây".
Cô cắn răng nói từ tiểu thư Giản và anh chàng kia, ý là nhắc nhở Đơn Triết Hạo chuyện ban nãy .
"Ừ được." Đơn Triết Hạo đóng cửa lại.
Giản Nhụy Ái nhìn hai người lưu luyến không rời, trong lòng cô lộ ra một tia buồn chán.
Đúng! Có thể cô ghen, cô không thích Đơn Triết Hạo có những cử chỉ dịu dàng với Lạc Tình Tình, khi bọn họ bên cạnh, cô không có niềm tin rằng mình sẽ thắng nổi Lạc Tình Tình, cô ta quá xinh đẹp, xinh đẹp đến hoàn mỹ tựa như một thiên sứ vừa hạ phàm.
Đơn Triết Hạo đi đến gần Giản Nhụy Ái, cô có chút hoảng sợ nên lùi về phía sau.
Anh đưa tay, quăng cô lên giường, không cần tốn nhiều sức đè cô dưới thân thể của anh: "Em có phải nên giải thích một chút chuyện của mình và Đỗ Đức Minh không?"
Giản Nhụy Ái chấn động, nhìn tròng mắt lạnh lẽo của Đơn Triết Hạo, biết anh đang suy nghĩ đến chuyện gì? Chắc chắn là một chuyện tàn ác!
"Thế nào? Bị bắt, nói không ra lời."
Hai mắt Đơn Triết Hạo âm trầm hơn rất nhiều, giống như đôi mắt màu hoa đen xoay tròn, Giản Nhụy Ái biết, Đơn Triết Hạo đang tức giận, và anh sắp nổi điên.
Chuyện này, căn bản không đáng giá để anh tức giận, cô và Đỗ Đức Minh là trong sạch kia mà.
"Đơn Triết Hạo, anh đừng hiểu lầm quan hệ của chúng tôi, chúng tôi chỉ là bạn bè trong cô nhi viện, hôm nay ăn cơm cũng là ngẫu nhiên mà thôi."
Đơn Triết Hạo nhìn cô từ trên cao xuống, sau hồi lâu, giọng nói mang theo tối tăm: "Ngẫu nhiên gặp nhau, lập tức xảy ra chuyện?"
"Không biết, ý anh là như thế nào?"
"Lạc Tình Tình cũng nói với tôi như thế, một lần rồi lại một lần gặp mặt chắc sẽ sinh ra chuyện."
"Mấy năm qua không có gặp lại, cái gì cũng không có?" Giản Nhụy Ái nghe được anh đang nói về Lạc Tình Tình, trong lòng cũng rất không vui, giọng điệu mang chút cường tráng.
Hàng lông mày anh tuấn của Đơn Triết Hạo nhíu thành một đoàn dài, sắc mặt càng ngày càng khó coi: "Vậy anh sẽ nói cho em biết cái gì gọi là đúng cái gì gọi là không đúng?"
Đôi bàn tay anh siết chặt lấy tay cô, lôi kéo cô đi ra ngoài, đi về phía Y Thiếu Thiên đang đứng đợi bên ngoài, anh ra lệnh phân phó: "Đi làm thủ tục xuất viện cho tôi."
Giản Nhụy Ái không ngừng run rẩy, không biết anh đang muốn làm gì? Nhưng cô biết Đơn Triết Hạo rất tức giận, cô không dám phản kháng, chỉ lặng lẽ đi theo phái sau lưng anh.
Cô bị anh kéo lên xe, xe hơi chạy thẳng tới một nơi xa lạ, băng qua con đường lớn náo nhiệt, chạy qua những ngôi nhà cao tầng, ngay sau đó, đi về phía một ngôi biệt thự to lớn.
Những biệt thự nơi đây vô cùng đắt tiền!
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Hơi thở nguy hiểm
Xe Đơn Triết Hạo dừng lại trước một ngôi biệt thự, chung quanh ngôi biệt thự đều là những vách tưởng thuỷ tinh, có thể nhìn rõ thiết bị bên trong phòng, chỉ có thể dùng hai từ tráng lệ để hình dung.
Cô bị Đơn Triết Hạo kéo vào bên trong căn biệt thự, cô cơ bản cảm nhận được ngôi biệt thự này vô cùng nuy nga, bên trong có vài người chuyên quét dọn và giúp việc, họ đưa đôi mắt tò mò nhìn Đơn Triết Hạo đnag kéo Giản Nhuỵ Ái lên lầu.
Tiến vào phòng ngủ của anh, đáy mắt Giản Nhuỵ Ái thoáng qua một tin vui sướng, xoay người nhìn thấy vẻ mặt thói của Đơn Triết Hạo.
Tức giận trong lòng anh vẫn chưa tiêu, vào giờ phút này, anh vô cùng kinh khủng.
Trên mặt Đơn Triết Hạo tràn đầy sự cô đơn cùng lạnh lẽo, thân thể to lớn và cao ngạo đứng ở phía trước cô, bao trùm lên thân thể nhỏ nhắn của cô, toàn thân anh phát ra hơi thở nguy hiểm.
Anh muốn trừng phạt cô, đó kỵ vì cô thích người khác hơn anh, không muốn ở bệnh viện là vì không muốn phải tiếp tục chứng kiến những cảnh như thế! Không thèm tôn trọng cô, cũng không nhìn cô diễn trò trước mặt người khác.
Nên anh chỉ có thể đưa Giản Nhuỵ Ái đến thẳng biệt thự mà anh mua, anh tức giận là vì cô làm chuyện lén lút sau lưng anh, khi nhìn cô và người đàn ông kia ngồi trò chuyện vui vẻ, anh tức đến sắp phát điên.
Quá đáng ghét! Quá đáng giận! Cô hoàn toàn không đặt mình vào trong mắt, hôm nay nhất định phải cho cô nếm thử một chút, để cô biết Đơn Triết Hạo lợi hại như thế nào.
Giản Nhuỵ Ái bị sự tức giân của anh hù cho hoảng sợ, ánh mắt lạnh lẽo như vậy, so với lúc ở bệnh viện còn kinh khủng hơn gấp ngàn vạn lần....
"Hạo, em cùng Đỗ ruột già không có gì cả" Cô không biết nói lời nào ngoài những lời này, cho dù những lời này không có được hiệu quả, cô cũng chỉ biết lặp đi lặp lại nó, cô chẳng biết phải giải thích như thế nào cả?
Đơn Triết Hạo đưa đôi mắt nửa nhắm nửa mở đầy nguy hiểm, vẻ mặt lộ ra tà khí, anh bước về phía trước, giống như cánh cửa địa ngục.
"A! Không...." Giản Nhuỵ Ái kêu lên một tiếng, quần áo trên người đã bị Đơn Triết Hạo xé ra.
Thân thể trắng như tuyết đột nhiên lộ ra ngoài, xương quai xanh xinh đẹp chiếu thẳng vào mắt Đơn Triết Hạo.
Mang theo dục vọng điên cuồng, Đơn Triết Hạo đưa đôi mắt thâm thuý thoáng qua một tia thô bạo cùng chiếm hữu mãnh liệt, anh bế ngang người Giản Nhuỵ Ái, sải bước đi đến chiếc giường lớn.
Thân thể Giản Nhuỵ Ái mềm mại được Đơn Triết Hạo thả lên giường lớn, nửa thân trần như nhộng, nhìn càng xinh đẹp, giống như đoá hoa nở rộ, mềm mại mà toả hương ngào ngạt, khi cô không phản ưng kịp, thân thể mạnh mẽ của Đơn Triết Hạo đã bao trumg lên người cô.
"Hạo...."
Cô hé miệng bởi nụ hôn điên cuồng của Đơn Triết Hạo, bàn tay thô tục tháo quần áo bên dưới của cô ra, chỉ chốc lát sau thân thể Giản Nhuỵ Ái đã hoàn toàn phơi bày ra bên ngoài, thân thể trắng noãn, mềm mại không xương, khiến Đơn Triết Hạo càng thêm điên cuồng.
Tâm Giản Nhuỵ Ái trở nên sợ hãi, cô cảm nhận được Đơn Triết Hạo dần dần biến thầnh mãnh thú, quyết tâm phải ăn tươi muốt sống cô, khiến thẩn thể cô khẽ run rẩy.
'xoạt', nước mắt chầm chậm chảy xuống, khóc thút thít nói lời cầu khẩn: "Hạo, van cầu đừng như thế, đừng có bộ dáng như thế được không?"
"Anh phải có bộ dáng như thế nào? Anh đang muốn giết người? Em có biết anh ghét nhất là bị người khác phản bội không, tại sao em lại phản bội anh?" Đơn Triết Hạo đưa đôi mắt đỏ ngao và lạnh lẽo, lớn tiếng rống giận.
Cánh tay anh nắm chặt lấy cánh tay mảnh khảnh của cô, dường nhưu muốn bóp vỡ những khớp xương bên trong, hơi thở nguy hiểm kinh khủng lượn lờ quanh cô.
Anh nói cho cô biết ânh đang ghen, ghen một cách điên cuồng, ánh mắt thoáng qua người đàn ông ngồi bên cạnh Giản Nhuỵ Ái, cái loại nụ cười rực rỡ ấy, đánh thức những tế bào trong anh, Đơn Triết Hạo hận chẳng thể giết chết người đàn ông kia ngay bây giờ.
Đơn Triết Hạo sẽ không tha thứ cho chuyện cô phản bội sau lưng anh, cái loại phản bội đó đào sau trái tim anh, còn đau đớn nào hơn.
Nước mắt tràn ngập gương mặt Giản Nhuỵ Ái, nhìn Đơn Triết Hạo khinh khủng đến cực điểm, toàn thân run rẩy, đỉnh đầu truyền đến, một trận đau đớn!
Đôi mắt đẹp mang theo hoảng hốt, tâm tình dao động, cứ nhìn chằm chằm Đơn Triết Hạo.
"Hạo, Hạo...." cô nhỏ giọng lẩm bẩm, cũng không trấnh thoát sự trói buộc của anh: "Đau, thật là đau..."
Giản Nhuỵ Ái đau khổ nhìn Đơn Triết Hạo đang điên cuồng như người đánh mất lý trí, muốn dùng sự dịu dàng kéo anh trở về.
Bây giờ anh mới phát hiện cô gái bên dưới đã sớm khóc nức nở, mới nhớ tới anh vì tức giận mà đánh mất khống chế, đưa mắt nhìn những vét thương tím bầm, vì trên da thịt trắng noãn nên nó còn rõ ràng hơn.
Đơn Triết Hạo ảo não buông tay cô ra, tay anh nhẹ nhàng vuốt ve những vét thương kia! Tại sao quan hệ của bọn họ, luôn phải rơi vào tình huống như thế?
Đôi mắt Giản Nhuỵ Ái trống rỗng như người không có cảm xúc nhìn Đơn Triết Hạo, hai mắt tràn ngập nước mắt, trước kia Đơn Triết Hạo nổi điên, như thể anh sẽ giết vài người, chính vì thế mới khiến cô lo sợ!
Cô không thích dáng vẻ tức giận của Đơn Triết Hạo, bộ dáng của anh khiến cô hoang mang!
Sự điên cuồng của anh, cơn giận của anh đều là vì anh yêu, nên anh như thế khiến cho cô đau lòng, cô đưa đôi bàn tay nhỏ bé lên, chạm vào gương mặt anh tuấn của anh.
"Hạo, em thật sự không phản bội anh, em và Đỗ ruột già không có quan hệ gì cả"
Đơn Triết Hạo nhìn cô vừa khóc thút thít vừa giải thích, cảm nhận được thân thể của cô khẽ run, đáy mắt anh tràn đầy vẻ đau lòng, nâng gương mặt của cô lên, hôn vào giữ đôi lông mày của cô: "Đừng khóc, thật xin lỗi, là anh tiết chế tính khí của mình, khiến em tổn thương, anh tin tưởng em."
Nghe những lời thâm tình của Đơn Triết Hạo, cô cảm động đến phải khóc lên, vùi đầu vào lồng ngực anh, cảm thụ nhiệt độ cơ thể anh, thật lâu sau tâm tình của cô dần bình ổn lại.
"Hạo...." cô phải nói cho anh biết mọi chuyện.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Nói cho đơn triết hạo biết chuyện mang thai
Đơn Triết Hạo đau lòng ôm chặt cô, môi nóng bỏng hôn lên những giọt nước mắt của cô, tròng mắt nóng rực nhìn chằm chằm cơ thể cô "Tiểu Nhụy, về sau có chuyện gì, chúng ta phải cùng thương lượng với nhau, đột nhiên rời đi, sẽ khiến anh rất lo lắng đó có biết không"
Giản Nhụy Ái không dễ dàng ngừng rơi nước mắt, nước mắt cứ chảy xuống, chưa từng nghe qua những lời nói chân thành như thế của Đơn Triết Hạo, cô liều mạng gật đầu, vừa khóc vừa cười.
Trước, cô chẳng biết anh có cảm giác như thế nào với cô, hiện tại đã biết rõ địa vị của cô trong lòng anh.
Nhưng cô tin tưởng, anh yêu cô, mà cô cũng rất yêu anh.
"Tiểu Nhụy, anh yêu em. . . . . ." Anh chưa từng nói lời yêu, điều này khiến cô có chút kinh hoàng, nhưng khi nhìn cô ở chung một chỗ với người đàn ông khác, anh sẽ rất đau lòng . . . . .
Giản Nhụy Ái nghe ba chữ thốt ra từ tận xương tủy của anh, có thể cảm nhận được tim mình hòa thành một thể với tim anh.
Có lẽ ba chữ Giản Nhụy Ái, so với anh thì còn quan trọng hơn sinh mệnh của anh.
Mỉm cười hạnh phúc, cô chưa từng nghĩ mình sẽ có được hạnh phúc ấy, hạnh phúc đến tựa như mộng, không chân thật, không hư ảo, không, cô biết đây không phải là mộng mà đó chính là chân thành!
Cô chủ động hôn lên cánh môi của anh!
"Cô gái nhỏ, em có thể chọc giận cô gái khác, thế nhưng em dám trêu chọc anh, thế thì đừng trách anh thu phục em." Giọng nói của Đơn Triết Hạo trở nên khàn khàn đầy tối tăm, ánh mắt nóng rực muốn đem thiêu đốt cơ thể cô, bàn tay nóng bỏng vuốt ve thân thể mềm mại của Giản Nhụy Ái.
Hơi thở nóng rực như thế, đem Giản Nhụy Ái từ trong tình yêu kéo trở về, thì ra là cô đang đầu độc Đơn Triết Hạo
Đơn Triết Hạo không thể chờ đợi muốn giải bầu tâm sự, nhìn thấy vẻ mặt khác thường của Giản Nhụy Ái, nghi vấn mà hỏi: "Tiểu Nhụy, em làm sao thế?"
"Em. . . . . . Chúng ta không thể?" Giản Nhụy Ái ngượng ngùng lẩm bẩm nói.
"Tại sao?" Đơn Triết Hạo bị lời nói ấp úng của Giản Nhụy Ái làm gãi đầu ảo não, kinh ngạc nhìn gương mặt đỏ ửng của Giản Nhụy Ái.
"Bởi vì. . . . . ." Giản Nhụy Ái kéo bàn tay anh đặt lên trên bụng mình, cho là Đơn Triết Hạo thông minh như thế sẽ hiểu, không ngờ.
"Em. . . . . . Lại gặp dì mụ rồi hả?" Đơn Triết Hạo kinh ngạc không tưởng tượng nổi nói.
Dì Mụ vừa đến không lâu thế mà tại sao lại đến nữa? Ở bệnh viện đợi nhiều ngày thế kia, anh bị cấm dục lâu thế, lại bị cấm dục nữa sao.
Trong nháy mắt, mặt của Đơn Triết Hạo trở nên suy sụp.
Giản Nhụy Ái bị vẻ mặt của Đơn Triết Hạo chọc cười, không ngờ về phương diện này, Đơn Triết Hạo lại đơn thuần như thế.
"Tiểu Nhụy, sẽ không. . . . . ." Đơn Triết Hạo nhìn về bàn tay đang run rẩy trên bụng cô, ánh mắt suy đoán thay đổi, rồi lại sáng để dị thường.
Giản Nhụy Ái mỉm cười gật đầu một cái, tiến vào tròng mắt thâm thúy của anh, dịu dàng nói: "Hạo, em mang thai!"
Trong nháy mắt, gian phòng liền bừng sáng, sáng đến chói mắt người nhìn
Đơn Triết Hạo khẩn trương đến sắp nổi điên, thân thể khẽ run, giọng nói mang theo một tia hưng phấn: "Em nói cái gì?"
Đơn Triết Hạo nằm trên giường, như bọc mình lại trong niềm vui, vẻ mặt giống như đứa bé hưng phấn mang theo kinh ngạc đến ngây người, cô vuốt ve gò má anh tuấn của anh, vuốt đôi mày rậm của anh.
Khóe miệng lộ ra nụ cười: "Hạo, anh sắp làm ba!"
"Tiểu Nhụy. . . . ." Đơn Triết Hạo sợ hãi khi nghe được đáp án ấy, đem cô ôm chặt vào lồng ngực, vui vẻ đến độ chẳng thể dùng bất cứ từ ngữ nào để diễn tả niềm hạnh phúc của anh vào lúc này.
Tiểu Nhụy mang thai, hơn nữa còn là con của anh, cái tin tức tốt này làm sao lại không khiến anh vui mừng cho được.
Anh vui mừng như điên, ôm Giản Nhụy Ái đứng lên, xoay một vòng, "Cám ơn em, cám ơn Tiểu Nhụy. . . . . ."
"Hạo, nhanh thả em xuống. . . . . ." Giản Nhụy Ái ôm lấy cổ của anh, mỉm cười nhưng nhỏ giọng nói.
Đơn Triết Hạo kịp phản ứng, hiện tại cô đang mang thai, không thể vận động kịch liệt như vậy, liền đem Giản Nhụy Ái đặt xuống giường, bắt đầu vui vẻ giúp cô mặc quần áo tử tế.
Đột nhiên, Đơn Triết Hạo nhớ đến chuyện gì đó? Đi đến cửa, mở cửa hướng ra bên ngoài, hô: "Dì Vũ, dì Vũ. . . . . ."
Giản Nhụy Ái kinh ngạc không biết anh định làm cái gì? "Hạo, anh định làm gì thế?"
Vừa dứt lời, một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi, vội vàng đuổi tới, "Cậu Đơn, chuyện gì ạ?"
"Dì Vũ, đây là Giản Nhụy Ái, bạn gái của tôi, sau này sẽ làm vợ của tôi, cô ấy đang mang thai, về sau sẽ ở lại nơi này, dì phải chăm sóc tốt chuyện ăn uống của cô ấy." Đơn triết Hạo vui vẻ giới thiệu.
"Hạo. . . . . . Không cần phiền phức như vậy!" Giản Nhụy Ái lúng túng nói.
Đơn Triết Hạo sắp xếp mọi chuyện xong xuôi, chính là muốn để cô ở lại nơi này.
"Cái gì! Thật tốt quá, cậu Đơn, cậu yên tâm, về sau chuyện ăn uống của Tiểu thư Giản sẽ do tôi tự tay sắp xếp." Dì Vũ nhìn nụ cười vui vẻ của Đơn Triết Hạo, còn có cô gái ngồi bên giường, đúng là chỉ có tiểu thư Giản thiện lương mới xứng đôi với Đơn Triết Hạo mà thôi.
"Dì Vũ, không cần phiền phức như thế!" Giản Nhụy Ái ngượng ngùng nói.
"Không biết, nơi nào phiền toái ạ? Phụ nữ có thai chính là phải bổ sung dinh dưỡng, như vậy đứa bé mới có thể khỏe mạnh, cậu Đơn tôi sẽ lập tức đi nấu cháo gà cho Tiểu thư Giản, cơm tối, cậu có tính ở lại đây ăn cùng không!" Dì Vũ hỏi.
"Không cần, tôi có chút chuyện, dì cứ lo chăm sóc cho Tiểu Nhụy đi." Nụ cười trên mặt Đơn Triết Hạo không giảm.
Dì Vũ rời đi, Giản Nhụy Ái kinh ngạc nhìn Đơn Triết Hạo, ánh mắt dịu dàng như nước: "Hạo, anh đi đâu thế?"
"Giữ bí mật!" Đơn Triết Hạo nâng lên nụ cười, nhẹ nhàng hôn lên cái trán của cô, nhỏ giọng mà nói: "Ngoan ngoãn đợi anh, chờ anh trở lại."
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Cháo gà, nhớ lại chuyện xưa
Đơn Triết Hạo cương quyết hấp dẫn đôi môi của cô, bàn tay vuốt ve thân thể mảnh khảnh, lời nói hấp dẫn kéo dài triền miên, khiến cả khuôn mặt Giản Nhuỵ Ái đỏ bừng.
Bàn tay nhỏ bé của cô cố gắng đẩy Đơn Triết Hạo ra: "Được rồi, anh đi nhanh đi, em sẽ ngoan ngoãn đợi anh."
Hai mắt Đơn Triết Hạo nhìn chằm chằm bóng lưng Giản Nhuỵ Ái đang đi vào phòng tắm, trên mặt hiện ra một nụ cười, nhưng trong nháy mắt tất cả dịu dàng đều biến mất chỉ còn lại đôi mắt thâm thuý.
Anh xoay người ròi đi, ngôi trên xe thể thao Rolls-Royce, ánh mắt nặng nề nhìn về phía trước, tay cầm lái mỗi lúc một chặt, cánh môi nở ra nụ cười giả tạo vừa lạnh lùng vừa cương quyết lại mang phần bướng bỉnh.
Đưa tay cầm lấy điện thoại di động, bấm số điện thoại quen thuộc: "Y Thiếu Thiên, tôi không hy vọng ngày mai lại gặp công ty nhà họ Đỗ vẫn còn tên trên bảng."
Giản Nhuỵ Ái chỉ là của mình Đơn Triết Hạo anh thôi, anh tuyệt đối không đẻ cho kẻ khác nhúng chàm cô, coi như suy nghĩ cũng không được.
Ánh mắt của Đỗ Đức Minh nhìn cô, cái loại ánh mắt ái mộ đó, khiến Đơn Triết Hạo tức đến sắp phát điên.
Đây chính là bản tính của anh, thà giết lầm một ngàn người cũng không bỏ qua cho một người khả nghi!
Ra tối hậu thư xong, môi anh nở ra một nụ cười, rời khỏi biệt thự sang trọng.
Giản Nhuỵ Ái sau khi đi dạo khắp ngôi biệt thự, cái trán xuất hiện một tầng mồ hôi lạnh, mệt lả ngồi xuống salon trong đại sảnh.
"Cô Giản, cháo gà đã nấu xong rồi ạ, cô muốn ăn ở đây hay vào phòng ăn?" Dì Vũ cung kính đi đến bên cạnh cô, dịu dàng nói, ánh mắt hoà ái dễ gần, chẳng có bất kỳ điểm nào tỏ ra kênh kiệu.
"Không cần bưng lại, tôi sang đó uống là được rồi." Cô rất ngại khi khiến người khác phiền toái, dù sao cô cũng chỉ là kẻ ở nhờ chỗ này.
Vừa đi phòng ăn, liền có thể nghe được mùi canh gà thơm ngào ngạt, nhớ tới chuyện xảy ra hôm nay, bụng của cô đói cồn cào.
Cô không thể chờ đợi, ngồi ở trên bàn ăn, thưởng thức cháo gà mỹ vị, một muốn tiến vào trong miệng, mắt không khỏi sáng lên, cháo gà thật là ngon, mỡ mà không quá béo.
Dì Vũ bên cạnh nhìn bộ dạng ăn cháo ngon lành của Giản Nhuỵ Ái, bà biết vì sao cậu chủ lại để ý đến cô như thế?
Đúng là một cô gái lương thiện, thật đáng yêu!
"Dì Vũ, dì nấu cháo gà ngon quá, ăn thật ngon, dì ngồi xuống, cùng nhau ăn đi"
Giản Nhuỵ Ái mỉm cười, mở to đôi mắt, đôi môi đỏ mọng dính đầy dầu.
"Cô Giản, không thể, chúng tôi là người giúp việc, cô là chủ nhân, người giúp việc không thể ngồi ăn cùng chủ nhân, huống chi cháo gà chỉ dành cho phụ nữ mang thai, cô Giản, cô ăn nhiều một chút, dì Vũ sẽ vui mừng." Dì Vũ vui vẻ nói.
Cả tô cháo gà, Giản Nhuỵ Ái ăn một cánh ngon lành sau đó cô đứng dậy, đi tới nhà bếp, dì Vũ đi sau lưng nói: "Cô Giản, cô muốn lấy cái gì? Có thể gọi tôi giúp một tay là được rồi."
"Không có chuyện gì." Anh mắt cô lanh lợi nhìn chung quanh, phòng bếp lớn như thế, vô cùng sang trọng, mang phong cách khác biệt, so với phòng bếp của nhà Nhân Ái chỉ mười mét vuông, thật là một trời một vực.
Đưa măt nhìn các thiết bị đặt bốn hướng, ngoài miệng nâng lên một nụ cười, từ bên trong tủ lấy ra một cái chén và cái muỗng hình hoa đào.
Dì Vũ thấy Giản Nhuỵ Ái cầm cái chén lên, vội vàng đã chạy đến cầm lấy: "Cô Giản, cô đừng nên cầm chén, cô nghe lời dì Vũ đi, rất nguy hiểm đó ạ!"
"Nguy hiểm? Làm sao có thể sẽ nguy hiểm? Trước ngày cởi con cừu nhỏ đi ra ngoài đưa bữa ăn, mặc kệ gió táp mưa sa, cầm cái chén thì có gì nguy hiểm?"
kỳ quái, bà xem cô là một cô gái yếu đuối hay sao? Từ nhỏ đến lớn tất cả mọi chuyện đều là do cô làm.
Cầm cái chén, đứa trẻ ba tuổi cũng đã làm được!
Cô nhìn bộ dáng khẩn trương của dì Vũ, có thể thấy được bình thường Đơn Triết Hạo rất hà khắc.
"Những công việc này đều là người giúp việc làm, cô Giản, cô là chủ nhân..."
Còn chưa để dì Vũ nói hết lời, Giản Nhuỵ Ái cùng kéo bà ngồi xuống ghế, thấy bà đứng lên, ánh mắt không khỏi nhìn chằm chằm vào bà: "Không thể, ngồi xuống."
Cô múc một chén cháo gà đưa cho dì Vũ, mạnh mẽ đặt xuống trước mắt của bà: "Ngươi phụ trách ăn sạch nó."
Dì Vũ nhìn Giản Nhuỵ Ái, thấy vẻ mặt kiên quyết không để cho người khác cự tuyệt, cái vẻ mặt nghiêm túc cố gắng chọc cười bà, bà chẳng thể làm gì khác ngoài cung kính tuân lệnh.
"Cảm ơn cô Giản!"
Giản Nhuỵ Ái nhìn thấy dì Vũ uống một hớp canh mới thở ra một tiếng, ngồi xuống ghế, vui vẻ uống canh, người nào thích ăn thì cứ ăn, có nhiều người đứng bên cạnh khiến cô lúng túng.
"Dì Vũ, cảm ơn đã nấu canh cho tôi, đây là bát canh ngon nhất mà tôi được uống, đã rất lâu rồi tôi mới có được một bữa ăn như thế này."
Trong nháy mắt, tròng mắt cô tràn ngập nước mắt, nhớ lại, khi còn bé, viện trưởng Mary cũng thường tỉ mỉ nấu nhưunxg món canh này cho bọn họ uống.
Thời gian như thoi đưa, chớp mắt một cái đã thành quá khứ, cô và viện trưởng Mary đã xa cách thiên thu, không nghĩ đến bà lại về trời nhanh như thế.
"Khi ở cô nhi viện, viện trưởng Mary cũng hay hầm canh như thế cho tôi, mỗi lần được uống cháo gà đều là việc hạnh phúc nhất, cháo gà truyền tải hơi ấm của viện trưởng Mary, hiện tại bà đi rồi, chúng tôi cũng chẳng còn canh để uống!"
những giọt nước mắt mằn mặn từ hốc mắt cô chạy xuống, rơi vào chén cháo gà, hoà thành hơi ấm yêu thương.
Cô thấy tâm tình mình bất thường quá, lấy mu bàn tay lau nước mắt: "Thật xin lỗi, tôi không nên phá hư không khí."
"Đứa nhỏ ngốc." Dì Vũ cầm khăn giấy đưa cho cô, bà chưa bao giờ biết cô gái nhỏ nhìn dịu dàng như thế, lại chịu nhiều đau khổ như vậy.
Giản Nhuỵ Ái như vậy, làm cho người ta đau lòng!
"Chuyện quá khứ, chỉ là quá khứ, quan trọng nhất là hiện tại, cháo gà đã sắp lạnh rồi, ăn nhanh đi."
"Dạ!"
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Phong tình trong phòng tắm
Ban đêm, Giản Nhụy Ái đi tới đi lui trong phòng Đơn Triết Hạo, tự nhiên chẳng thể tìm thấy bộ quần áo con gái nào, chỉ có thể chấp nhận mặc áo sơ mi của Đơn Triết Hạo, đi vào phòng tắm.
Nhìn chằm chằm bồn tắm lớn dát vàng nguyên chất, bắt đầu mở nước ấm.
Cô đứng bên cạnh phòng tắm, nhẹ nhàng cởi quần áo ra, đứng trước gương, nhìn chiếc bụng phẳng lì của mình, không thể tưởng tượng nổi bên trong đang chứa một sinh mệnh.
Sương mù màu trắng chậm rãi tràn khắp phòng tắm, chân dài trắng noãn chậm rãi bước vào phòng tắm, nước bên trong tràn ra ngoài.
Nước ấm tràn ngập cơ thể, một cảm giác ấm áp và thoải mái bao trùm lấy cơ thể cô, khiến cô không kiềm được một tiếng rên rỉ .
Chưa bao giờ cô biết được tắm nước nóng lại thư giãn thế, thoải mái làm cho người ta lâng lâng!
Trong phòng tắm ngập tràn mùi hoa, mà mỗi lần đến gần Đơn Triết Hạo cô cũng cảm nhận được mùi thơm này, không nghĩ tới anh lại yêu hoa như vậy, môi nở ra một nụ cười dạt dào hạnh phúc.
Chiếc xe Rolls-Royce của Đơn Triết Hạo dừng lại trước cổng biệt thự, anh bước xuống xe, đi vào trong.
Hôm nay vì bàn bạc hợp đồng với khách, cho nên bất đắc dĩ mới về trễ như thế nào, không biết cô gái nhỏ ở nhà làm cái gì?
Ở công ty, bao lần anh kiềm nén không được xúc động, muốn chạy về nhà ngay lập tức.
Vừa đi vào phòng, liền nghe thấy một tiếng hát phát ra từ trong phòng tắm, không nghĩ tới tâm tình cô gái nhỏ lại tốt thế.
Nhắm mắt lại thưởng thức giọng hát trong veo kia, trong lòng bình an hơn rất nhiều, anh thích giọng ca của cô, nhẹ nhàng và trong trẻo .
Môi anh giương lên một nụ cười, tháo caravat xuống, sau đó là anh cởi quần áo ra, lộ ra các bắp thịt rắn chắc, dáng người tuấn kiệt, còn hơn cả người mẫu trong tivi, sau đó anh đi tới phòng tắm.
Bàn tay to lớn của Đơn Triết Hạo nắm lấy tay nắm cửa, cô đưa cặp mắt lưu ly đầy kinh ngạc nhìn cửa phòng tắm đang được mở ra.
Ánh mắt mơ hồ nhìn người đàn ông trước mặt, gò má anh tuấn, chiếc mũi thẳng tắp, cơ thể cường tráng và hấp dẫn, ánh mắt gợi cảm, hơi thở tà mị quyến rũ người khác.
Cô cúi đầu xấu hổ, ánh mắt lơ đãng liếc nhìn những bộ phận trọng yếu, mặt đỏ bừng, dũng khí đang lên bỗng chốc hạ xuống.
Sau đó thét lớn: "Anh đi ra ngoài nhanh đi, anh vào đây làm gì?"
Gò má của Giản Nhụy Ái đỏ ửng, gương mặt như phủ thêm một tầng nước, da thịt như thể đã đánh phấn.
Những lọn tóc đầy nước vô cùng gợi cảm, bám chặt lấy gò má trắng hơn tuyết, thoạt nhìn vô cùng hấp dẫn.
Đơn Triết Hạo chậm rãi tới gần cô, bồn tắm lớn chỉ đủ một người nằm, xem ra sau này phải sửa bồn tắm lớn rồi.
Bàn tay to lớn của anh đem Giản Nhụy Ái vớt lên, ôm ngang ngực cô.
"A!" Giản Nhụy Ái kinh hô, "Thả em xuống."
Anh đem Giản Nhụy Ái đặt lên người của mình!
Hai da thịt nóng rực ma sát lẫn nhau, mặt Giản Nhụy Ái đỏ rực đầy xấu hổ, nghĩ sẽ đứng dậy, lại bị Đơn Triết Hạo gắt gao ôm lấy, mặt đặt lên hõm vai cô, giọng khàn khàn: "Đừng nhúc nhích."
Giản Nhụy Ái nghe được lời nói của anh, cảm nhận được cái gì đó đang ngốc đầu dậy, thân mình trở nên cứng đờ, không dám nhúc nhích.
Đơn Triết Hạo hơi híp đôi mắt lại, trong mắt hiện ra nhiều tia rối rắm.
"Tiểu Nhụy, anh sẽ cẩn thận, cho anh một lần đi!"
Giọng nói mang theo dục vọng, thì thầm lời cầu xin bên tai Giản Nhụy Ái, cứ như anh nhịn nữa sẽ nổ tung, nhưng anh chỉ có thể đợi Giản Nhụy Ái đáp ứng, thì mới có thể làm.
Mặt Giản Nhụy Ái nhuộm màu đỏ máu, cô nghe ra ý tứ trong lời nói của Đơn Triết Hạo, cũng biết cấm dục đối với người đàn ông là khổ sợ như thế nào, nhưng nếu cô đáp ứng, dục vọng của Đơn Triết Hạo nổi lên, sẽ đem cô ép khô mất.
Trong lúc cô vẫn đang do dự, Đơn Triết Hạo đã mặc kệ lời nói của cô, ôm lấy thân thể kiều mỹ đứng lên, bắt cô chống hai tay lên tường.
"Cô gái nhỏ, em cứ mãi hấp dẫn anh! Anh sắp bị em đánh cho hôn mê rồi." Giọng nói trầm thấp và gợi cảm của anh, có tác dụng gia tăng thêm gợi tình.
Bàn tay to lớn quét qua đôi môi đỏ mọng, sờ gò má nhẵn nhụi của cô, nói lời dịu dàng bên tai cô. Cô xinh đẹp và trong sáng như một đóa hoa anh đào, thuần khiết đến khiến người xem phải lưu luyến.
Thân hình cao lớn đứng bên cạnh thân hình nhỏ bé của cô, cơ thể nóng bỏng chạm vào cơ thể mềm mại đầy hương thơm, hai cơ thể vặn vẹo cùng nhau.
Giản Nhụy Ái đưa cắp mắt mê ly nhìn Đơn Triết Hạo, nâng cánh môi lên, nhắm mắt lại, đón lấy đôi môi anh.
Khóe miệng Đơn Triết Hạo nở ra một nụ cười, nóng bỏng chảy đến gò má, vành tai, một đường trượt dài, bao bọc lấy hàm răng của cô, như thể đó là nơi mê người nhất thế giới này.
Giản Nhụy Ái không ngừng thở gấp, trong lòng dao động mãnh liệt, ý thức của cô muốn đẩy Đơn Triết Hạo ra, thân thể lại không chịu nghe lời cô mà cứ mãi dung nhập bộ ngực vững chãi của anh.
"Hạo, đừng. . . . . ." Cô cố kìm nén tiếng rên rỉ, thân thể khẽ run rẫy, kích tình mãnh liệt khiến cô đánh mất lý trí.
Cánh tay trắng như tuyết, không hề ý thức được đang gắt gao ôm lấy cổ của Đơn Triết Hạo
Đơn Triết Hạo đặt những nụ hôn điên cuồng lên cơ thể cô, một lần lại một lần hôn lên mỗi tất da thịt của cô.
"Tiểu Nhụy, nói với anh, em muốn anh!" Đơn Triết Hạo ra lệnh, anh giống như một loài giả thú muốn đem cô nuốt chửng.
Anh biết rõ thân thể cô đang phản bội cô, lại phải đợi cô nói rõ bản thân mình muốn gì, Đơn Triết Hạo hiểu Giản Nhụy Ái, anh tự tin mình hiểu thân thể cô hơn cả chính cô.
Thân thể Giản Nhụy Ái khẽ run lên, miệng thở gấp: "Hạo. . . . . . Em. . . . . ."
Đầu óc trở nên trống rỗng, đem tất cả suy nghĩ của cô nuốt lên "Hạo, em, muốn. . . . . ."
"Muốn cái gì?" Đơn Triết Hạo hỏi cô.
"Muốn anh. . . . . ." Nói xong hai chữ này, cô ngượng ngùng đến nổi muốn tìm một lỗ đất chui xuống.
Khóe môi Đơn Triết Hạo lộ ra nụ cười vừa lòng, anh biết Giản Nhụy Ái là cô gái rất hay ngượng ngùng, không thể bức cô quá đáng!
"Tiểu Nhụy, Tiểu Nhụy. . . . . ." Anh gầm nhẹ vài tiếng, chẳng thể chịu đựng thêm, thân thể cực đại tiến vào bên trong mật động của cô.
"A. . . . . . A. . . . . ." Cô hơi nhíu mày, cánh tay chống lên ngực anh.
"Như thế nào?" Đơn Triết Hạo khó khăn dừng bước chân đang đi vào, gò má anh tuấn đầy vẻ chần chờ.
Cánh tay trắng noãn của Giản Nhụy Ái choàng qua cổ anh, ngắm nhìn gương mặt đẹp trai của anh, thì thầm bên tai anh: "Nhẹ chút, coi chừng tổn thương đến đứa bé!"
Đơn Triết Hạo hiểu ra vấn đề, hôn một cái lên gương mặt cô, "Được, anh sẽ dịu dàng."
Ánh đèn vàng của phòng tắm, chiếu sáng cảnh xuân của đôi nam nữ.
Bàn tay to lớn của Đơn Triết Hạo nắm lấy chiếc eo mảnh khảnh của cô, dùng tốc độ nóng bỏng cướp lấy lý trí của cô, để cho ham muốn trong cơ thể cô được khơi dậy hoàn toàn.
Những loạn tóc ướt đẫm mồ hôi và nước ấm, nhỏ giọt xuống gò má cô, khiến cho Đơn Triết Hạo càng thêm ham muốn, dưới lớp da thịt săn chắc tản ra hơi thở của dã thú
Hai chân thon dài của Giản Nhụy Ái, ôm chặt lấy hông của Đơn Triết Hạo..
Thân mình khẽ lay động theo mỗi động tác ra vào của Đơn Triết Hạo, vẽ ra những dấu hiệu xinh đẹp.
Một trận động tình đạt đến cao triều, hình ảnh của cơ thể diễm lệ được bày ra, như một đóa hoa nở rộ.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Hấp dẫn trí mạng
Bầu trời vẫn còn sớm, sương mừ trắng xoá tràn ngập cả vùng đất, thời tiết vô cung mát mẻ.
Chuông điện thoại đánh vỡ không khí ấm áp, hai người không tình nguyện khẽ nhíu chân mày, Giản Nhuỵ Ái mở mắt, đẩy nhẹ thân thể Đơn Triết Hạo: "Hạo, điện thoại...."
Đơn Triết Hạo không nhịn được lật người lại, ôm lấy Giản Nhuỵ Ái: "Không cần lo, reo một lúc lại thôi."
Điệnt hoại hình như không giống với lời Đơn Triết Hạo, vang lên rồi lại tiếp tục vang.
Giản Nhuỵ Ái đẩy đẩy cánh tay cường tráng của Đơn Triết Hạo: "Hạo, có thể có chuyện quan trọng, không nên ồn ào, nên nghe điện thoại đi."
Gương mặt tuấn tú của Đơn Triết Hạo lộ ra một tia tức giận, lật người, cơ ngực phập phồng, đưa tay cầm lấy điện thoại di động đặt ở đầu giường.
Đầu dây bên kia không phải giọng nói của Y Thiếu Thiên, mà là giọng nói yếu đuối, không ngừng câu cứu Đơn Triết Hạo: "Hạo, em rất khó chịu, mau đến cứu em."
Qua ống khếch đại, vừa lúc Giản Nhuỵ Ái có thể nghe được những lời cô không nên nghe, nhưng giọng nói kia cứ vô tình truyền vào tai cô.
Theo quán tính cô giật bắn người, ánh mắt mang theo quan tâm nhìn sắc mặt của Đơn Triết Hạo.
"Hạo, hạo..... em không có người thân, chỉ có mình anh, cầu xin anh cứu em"
Đơn Triết Hạo ngẩn ra, ánh mắt thoáng qua một tia nghi ngờ, tia nghi ngờ kia hình như là hướng về phía Giản Nhuỵ Ái để tìm kiếm đáp án.
"Hạo, đi đi, Lạc tiểu thư cần anh." Lời vừa nói ra, trong lòng cô có chút mất mát và đau khổ, có lẽ cô chưa đủ rộng lượng, không đủ tâm tình để săn sóc.
Nhưng đo chỉ là cảm xúc của riêng cô, cất giấu thật kĩ bên trong, Đơn Triết Hạo sẽ chẳng thể nhìn thấy. Đơn Triết Hạo cúp điện thoại, dứng dậy mặc quần áo tử tế.
Tất cả đều thuận lời, Giản Nhuỵ Ái chỉ biết nhìn chằm chằm anh, giống như anh đi rồi sẽ không trở lại.
Cô cố găng khác ghi thật kỹ hình ảnh của anh vào giờ phút này!
Đơn Triết Hạo biết Giản Nhuỵ Ái thiện lương, anh nâng gương mặt của cô lên, hôn một cái lên trán cô: "Chờ anh trở lại."
"Được, em sẽ chờ anh, yên tam, đời này em lười nhất là đợi người, cho nên anh về sơm một chút, được không?"
Giản Nhuỵ Ái nhìn theo bóng dáng của anh, chầm chậm.... chầm chậm.... biến mất khỏi phòng, thở dài một cái rồi nằm xuống, đã không còn buồn ngủ nữa, lẳng lặng nằm trên giường, chờ trời sáng tỏ.
Đơn Triết Hạo vội vã lái xe đến chỗ ở của Lạc Tình Tình, cả lộ trình chỉ tốn ba mươi phút, anh đã đến được nhà của Lạc Tình Tình.
Không nhịn được đi theo người bảo vệ, vào trong nhà.
Sắc mặt trắng nõn của Lạc Tình Tình giờ đây vô cùng yếu ớt, mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, thân thể đung đưa đứng tại cửa.
"Em làm sao?" Đơn Triết Hạo vịn lấy thân thể yếu ớt sắp ngã nhào của Lạc Tình Tình, khom người ôm lấy cô đi về phía phòng ngủ.
Ánh ắmt tinh nhuệ của anh quét vào phòng ngủ, gian phòng cô gái bình thường, anh đặt cô lên giường, thay cô đắp kín chăn, anh hạ mắt nhìn tấm ảnh hấp dẫn ở đầu giường.
Đó là tấm ảnh chụp trong ngày sinh nhật mười tám của anh, hai người bọn họ tự chụp, không ngờ cô lại đem nó đặt ở đầu giường.
Lạc Tình Tình nhìn theo ánh mắt của Đơn Triết Hạo, cô đứng dậy đem hình giấu đi.
Giống như trân bảo hiếm thấy, đem nó cẩn thận giấu ở trong chăn: "Hạo, em hiểu rõ anh đã nói sẽ không dây dưa với em nữa, hình chỉ là một thứ để lưu giữ kỷ niệm, không cần lấy nó đi được không?"
Đơn Triết Hạo nhìn thân thể của Lạc Tình Tình, ánh mắt kiên định như vậy, anh cũng chẳng muốn đem hình vứt. Một tấm hình không làm nên chuyện gì cả.
Anh đỡ cô nằm xuống, đưa tay cầm hình, không ngờ cô lại nắm thật chặt, dịu dàng nói: "Anh sẽ không đem hình vứt bỏ. Đặt tấm hình ở đàu giường, em cố gắng nghỉ ngơi đi."
Lạc Tình Tình mới ngoan ngoan buông tay ra, đem hình đưa cho Đơn Triết Hạo.
Lạc Tình Tinh vô tội đáng thương như vậy, hay bị chị em họ Lâm Trêu chọc.
Một hình ảnh vô cùng dịu dàng, nhưng lại không cách nào khiến trái tim quật cường của Đơn Triết Hạo động lòng. Bây giờ trong lòng anh chỉ có Giản Nhuỵ Ái, anh muốn giải quyết nhanh mọi chuyện rồi trở về bên cạnh cô.
Một thoáng xoay người chuẩn bị rời đi, Lạc Tình Tình nắm chặt tay Đơn Triết Hạo, trong mắt mang theo những giọt nước mắt, giọng nói vang xin: "Hạo, lúc snag sớm, bệnh tình tái phát, anh có thể giúp em nấu chút nước được không, em cần uống thuốc."
"Ừ được!" nhìn vào ánh mắt cầu xin kia, anhc hỉ có thể đồng ý, đi tới đây cũng đã nghĩ là phải chăm sóc cô, dù sao bọn họ cũng xem như là bạn bè.
Đơn Triết Hạo lạnh lùng và bá đạo, nhưng đối đãi với người thân, cũng không mang thái độ như thế.
Hơn mười phút sau, Đơn Triết Hạo bưng khai nước cùng thuốc đi tới, nhìn thấy gian phòng không có người nào.
'cạch' một tiếng, Lạc Tình Tình đứng phía sau khoá trái cửa phòng lại.
"Tình Tình..." trên mặt Đơn Triết Hạo không hề doa động, tỉnh táo nhìn Lạc Tình Tình, giọng nói trở nên cực kỳ lạnh lẽo.
Ngón tay mãnh khảnh của Lạc Tình Tình, xẹt qua quần áo của mình, từ từ cởi nút áo ra, lộ ra bộ đồ lót hấp dẫn đã sớm được cô chuẩn bị trước.
Ba điểm tạo ra một đường thẳng, áp sát vào người anh, loáng thoáng, muốn lộ ra bộ dáng quyến rũ, càng thêm lực hút.
Sắc mặt Đơn Triết Hạo trở nên lạnh lẽo, khẽ cau mày, nhìn chằm chằm Lạc Tình Tình, đôi mắt thân thuý giống như không dao động, không lên tiếng.
Mái tóc mềm mại của Lạc Tình Tình khoác lên người, đi một vòng, tựa như đoa hoa mẫu đơn nở rộ, xinh đẹp và phong tình, đem cơ thể hấp dẫn chà sát lên người anh.
Ánh mắt quyến rũ mang theo nụ cười dịu dàng, đối mặt với Đơn Triết Hạo, đôi môi vẽ ra đường cong xinh đẹp nhất.
Đôi mắt màu đen như những ánh sao, tràn đầy dụ hoặc, trong nháy mắt hiện ra ở trước mặt của anh.
"Hạo, em xinh đẹp không? Em như thế này có xứng là người yêu của nah không?" cô chậm chạp ngước mắt lên nhìn anh, đôi tay mảnh khảnh vòng qua gáy anh, bộ ngực đầy đặn dán lên lồng ngực ấm áp của anh.
Dụ hoặc như thế, khiến Đơn Triết Hạo không khỏi hít một hơi khí lạnh, mày nhíu chặt, cả cơ thể toả ra nhiệt băng âm độ, kéo thân thể của cô ra: "Tình Tình, anh nhớ chúng ta đã nói rõ ràng rồi, chuyện của chúng ta đã trở thành quá khứ."
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Cục cưng khỏe mạnh
Thân thể Lạc Tình Tình cứng ngắt, nước mắt rơi xuống: "Hạo, tại sao lòng của anh thay đổi nhiều như vậy? Tại sao anh có thể độc ác như thế? Anh chiếm lấy lòng của em, rồi lại không yêu em."
"Tình Tình, trước đây vì anh cảm thấy chúng ta hợp nhau, em hiểu khá rõ chuyện đó mà, xem như anh nợ em mới lựa chọn ở bên cạnh em, anh chưa từng yêu em."
Đơn Triết Hạo nói rõ ràng, đem mộng đẹp của Lạc Tình Tình dọn dẹp sạch sẽ.
Cô không thể tin được hướng về phía Đơn Triết Hạo, quát lớn: "Không thể nào, anh đã cầu hôn em, người cao cao tại thượng như anh, chắc sẽ không bởi vì cô gái kia mà hạ thấp phẩm giá của mình chứ, ngày đó anh đến với em là vì yêu em."
"Tình Tình, đừng quên, buổi lễ cầu hôn, là do em yêu cầu." Đơn Triết Hạo nhìn nước mắt của Lạc Tình Tình, lạnh lẽo nói.
"Không thể nào, không thể nào. . . . . . Nếu như vậy, anh không yêu Giản Nhụy Ái, anh chưa cầu hôn với cô ấy." Lạc Tình Tình chưa từ bỏ ý định hỏi.
"Sẽ, anh sẽ cầu hôn với Tiểu Nhụy, hơn nữa còn cho Tiểu Nhụy một buổi lễ cầu hôn hoàn chỉnh, sẽ càng thêm rất khác biệt, càng chẳng giống ý tưởng của em, anh sẽ cho toàn thế giới biết, cả cuộc đời này anh chỉ yêu mình Tiểu Nhụy."
Đơn Triết Hạo nói như đinh chém sắt.
"Không thể nào, anh đã nhận thức chuyện đó sao? Em không tin. . . . . ." khóe mắt Lạc Tình Tình đỏ hoe, cõi lòng tan nát, giọng nói nức nở: "Hạo, chúng ta quen biết nhiều năm, từ nhỏ đến lớn không có ai hiểu anh hơn em, anh không thể dễ dàng dâng hiến trái tim mình cho người khác như thế."
Ánh mắt Đơn Triết Hạo lạnh lùng mang theo chút bất đắc dĩ, nhìn Lạc Tình Tình vùng vẫy giãy chết, anh nhàn nhạt mở miệng nói: "Xem ra, em không có chuyện gì? Anh đi trước."
Nói xong, sải bước rời đi, bàn tay muốn cửa phòng mở ra.
Lạc Tình Tình liền kéo cánh tay của Đơn Triết Hạo, không cẩn thận, trượt té dưới chân anh, cô kiên trì lôi kéo bắp chân anh, cứng rắn nói lời cầu xin tha thứ: "Hạo, Hạo. . . . . . Em không thể mất anh, nếu như anh đi thì em sẽ chết ."
Đôi chân bị lôi kéo, Đơn Triết Hạo cong người xuống, lấy tay Lạc Tình Tình ra khỏi người mình, nghiêng đầu không muốn nhìn cô nữa, anh có thể thừa nhận thân thể Lạc Tình Tình, vô cùng nóng bỏng, là niềm mơ ước của rất nhiều người đàn ông.
Nhưng anh không thể phản bội Giản Nhụy Ái, khuôn mặt anh tuấn trở nên lạnh lẽo:"Tình Tình, anh hi vọng những chuyện này, là lần cuối cùng, lần sau anh sẽ không dễ dàng tha thứ, em biết hậu quả chứ."
Nói dứt lời, cũng không quay đầu lại, mở cửa rời đi.
Thân thể Lạc Tình Tình trong nháy mắt sụi lơ, yếu ớt nằm trên sàn, thân thể dính vào sàn nhà, hơi thở trong nháy mắt đã trở nên lạnh lẽo, kéo tâm cô trở lại, cô thua?
Đôi tay nắm thật chặt, không, cô vĩnh viễn sẽ không thua ai, trong từ điển của cô không có hai từ thua thiệt.
Từ nước Mĩ trở về, mục đích của cô là cướp lại tình yêu của Đơn Triết Hạo.
Với một vóc dáng nóng bỏng và mê người, lại không thể đánh động đến anh, bằng vào vóc dáng chọc người của Lạc Tình Tình, sáng sớm mơ hồ là thời kỳ động dục, với chuyện quan hệ nam nữ, cũng coi như cô có chút kinh nghiệm.
Nhưng bộ dáng này của cô cũng không thể bắt được trái tim anh.
Đây là coi như cô sơ suất, mặt Đơn Triết Hạo không hề thay đổi, đối với sự xuân sắc của cô không hề động tình, cô phải nghĩ ra biện pháp khác.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua nhưng Đơn Triết Hạo vẫn chưa trở về.
Cô nhìn đồng hồ, đột nhiên, không có việc gì làm, Giản Nhụy Ái lại muốn đi bệnh viện.
Kiểm tra cơ thể của đứa bé.
Giản Nhụy Ái đi vào khoa phụ sản, cô được an bài nằm trên giường khám, một bác sĩ đi đến, cô liền hỏi "Tình huống như thế nào?"
"Giản tiểu thư, cô đừng khẩn trương như thế, thả lỏng một chút." Bác sĩ mỉm cười nhìn thân thể run rẩy và ánh mắt lo lắng của Giản Nhụy Ái.
Giản Nhụy Ái hít sâu một cái, rồi thở ra, ép buộc tâm tình mình ổn định hơn, không hề lo lắng nữa.
Nhìn dụng cụ siêu âm quét qua bụng cô, xuất hiện vài tia tử ngoại, quét tới quét lui mấy lần.
Bác sĩ mỉm cười nói: "Giản tiểu thư, chúc mừng cô, đứa bé phát triển rất tốt, rất ổn định, cô đã làm mẹ, phải giữ trạng thái nhẹ nhõm, ăn uống đầy đủ dinh dưỡng, như vậy mới tốt cho đứa bé."
Nghe được lời của bác sĩ, tâm tình khẩn trương giảm đi không ít, sau khi cho bác sĩ kiểm tra mọi thứ, cô mới ngồi dậy chỉnh lại quần áo của mình.
"Giản tiểu thư, cô xem, đây là đứa bé." Bác sĩ chỉ vào màn hình.
Một khối đen đen, đứa bé còn chưa thành hình, cô giống như đã nhìn thấy con mình, trên mặt nở ra một nụ cười, đưa tay sờ sờ vào hình ảnh trên màn hình, hình ảnh không thật, nhưng khi sờ vào lại là cảm giác ấm áp.
Đây là đứa con của cô và Đơn Triết Hạo, đứa bé thật đáng yêu!
Rốt cuộc Giản Nhụy Ái đã nhìn thấy đứa bé của mình! Trong mắt cô tràn đầy hạnh phúc.
"Giản tiểu thư, bây giờ cô có cảm thấy thai có phản ứng gì không?" Bác sĩ chân tình hỏi.
"Không có." ánh mắt Giản Nhụy Ái nhìn chằm chằm vào bác sĩ, tay trắng nõn không tự giác vuốt ve phần bụng của mình.
"Giản tiểu thư thật là người hạnh phúc, phụ nữ có thai chịu cực nhất là những phản ứng của thai, có người ́phản ứng khá lớn, đôi khi thì ăn không vô, như thế thì rất bất lợi cho sự phát triển của đứa bé."
"Cám ơn bác sĩ, hiện tại tôi ăn được tất cả? Vốn dĩ tôi là người không kén ăn, bác sĩ, cô có thể cho tôi biết món gì ăn vào sẽ tốt cho sự phát triển của thai nhi không ạ?"
Giản Nhụy Ái khẩn trương tìm hiểu một số thông tin, rất sợ chuyện mình ăn uống không tốt sẽ ảnh hưởng đến con!
Bác sĩ nhìn Giản Nhụy Ái, tròng mắt cười thành tiếng, hiện tại mẹ của đứa bé quá lo lắng rồi.
"Giản tiểu thư, cô đừng lo lắng như thế, nhìn thân thể của cô rất tốt, chỉ cần hạn chế ăn những thức ăn mặn, bình thường đừng suy nghĩ quá nhiều, còn phải đến bệnh viện khám đúng giờ, thế là được rồi."
"Cám ơn bác sĩ, đợi chút, cô có thể cho tôi hình con được không, ba của đứa bé vì bận không đến được, tôi muốn mang hình về cho anh ấy xem."
"Được, chờ tôi một chút!"
Khi Giản Nhụy Ái cầm theo hình của con ra khỏi bệnh viện, tài xế nhà họ Đơn đã đứng đợi cô.
Ngồi trên xe, điện thoại di động liền đỗ chuông: "Này, Hạo. . . . . ."
Trên mặt cô nở ra một nụ cười, thong dong cúp điện thoại, phân phó cho tài xế: "Phiền toái, anh chở tôi đến tập đoàn Đan Thị."
"Dạ, cô Giản!"
Xe vững vàng chạy qua lối đi bộ.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Vật nhỏ, em mệt nhọc rồi!
Giản Nhụy Ái nâng lên nụ cười hạnh phúc, tách ra nụ cười vui vẻ, nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ xe, cô hưng phấn đến độ hận không thể bay ngay đến bên cạnh Đơn Triết Hạo
Cô muốn nói cho Đơn Triết Hạo biết, con của cô và anh vô cùng khỏe mạnh, vô cùng đáng yêu.
Trên mặt không giấu được hạnh phúc, cứ mãi cười, cô cảm thấy mình hạnh phúc đến sắp chết rồi.
Đơn Triết Hạo biết Giản Nhụy Ái muốn tới công ty, đã sớm đợi cô ở dưới lầu.
Anh nhìn thấy xe dừng lại, vội vàng đi đến.
Giản Nhụy Ái thấy Đơn Triết Hạo xuất hiện ở cửa, chạy tới, nhào vào trong ngực Đơn Triết Hạo, nũng nịu nói: "Hạo. . . . . ."
Đôi mắt vốn lạnh lẽo của Đơn Triết Hạo giờ đây trở nên ấm áp, anh đưa tay ra, ôm lấy cô gái nhỏ vào trong lồng ngực ấm áp của mình: "Tiểu tử, bây giờ là người có thai, không thể chạy nhảy như thế."
Anh yêu thương vỗ vỗ đầu của cô, bày tỏ ý định không thể cãi lời anh.
Động tác đơn giản như vậy, khiến những nhân viên đi ra về, bị sợ đến trợn mắt há mồm, ai cũng thấy tổng giám đốc của bọn họ đang nghiêm mặt nhìn bọn họ, chẳng ai ngờ anh lại yêu thương bạn gái mình như thế.
Có thể nghĩ cô gái kia quan trọng với anh như thế nào, rối rít tò mò, nghiêng đầu nhìn Giản Nhụy Ái.
Cô là một động vật đơn bào, không phát hiện những ánh mắt khác thường ấy, chỉ nghịch ngợm le lưỡi một cái với Đơn Triết Hạo, ngượng ngùng cười cười.
"Đi, anh dẫn em vào phòng làm việc!" Anh hạ thấp tầm mắt, nhìn Giản Nhụy Ái, cười một cái, giống như một ông chồng luôn cưng chiều vợ mình.
Đơn Triết Hạo không hề kiêng dè dắt tay Giản Nhụy Ái, lên giọng mời cô đi vào phòng làm việc của mình, anh giống như một thuộc hạ luôn tuân lệnh bà xã, Giản Nhụy Ái là người phụ nữ của anh.
Bị anh nắm tay dắt đi, hành động rõ ràng như thế, khiến những người đang làm ở tầng lầu dưới rối rít tò mò nhìn cô, có ánh mắt ghen tỵ và hâm mộ, xứng đáng cũng có.
Cô không ngờ lại có nhiều nhân viên ở đây như thế, tất cả đều đưa ánh mắt tò mò nhìn cô, như thể cô là một đứa bé vậy.
Chờ đến lúc bọn họ tiến vào phòng làm việc của Đơn Triết Hạo, Giản Nhụy Ái thích thú và hiếu kỳ ngắm nghía phòng làm việc của anh, những đồ dùng bên trong vô cùng đơn giản.
Trên mặt cô ngập tràn nụ cười hạnh phúc, còn chưa kịp phản ứng, đã bị bàn tay của Đơn Triết Hạo lôi kéo, hai người cùng ngồi xuống ghế sa lon, nhưng cô lại ngồi trên đùi anh.
"Hạo, anh làm gì vậy? Nhanh buông em ra! Để người khác vào nhìn thấy là không xong đâu."
Động tác của hai người mập mờ như vậy, làm tim Giản Nhụy Ái đập nhanh, mặt đỏ ửng.
Đáy mắt Đơn Triết Hạo xuất hiện nụ cười nhàn nhạt, anh cưng chiều cắn nhẹ cái cổ trắng noãn của cô, nhẹ nhàng mà liếm láp, đôi môi từ từ di chuyển, rồi chạm lên vành tai cô, hôn triền miên: "Không có sự cho phép của anh, không ai được tiến vào cả."
Sau đó, bờ môi khêu gợi đặt lên đôi môi mềm mại của cô.
Từ lúc Đơn Triết Hạo ra khỏi nhà Lạc Tình Tình, đã mang theo một cỗ dục vọng, không cách nào phát tiết, vào đến công ty làm việc, không thể trở về, không ngờ cô lại tự mình đến đây, vừa đúng lúc tạo cho anh cơ hội, làm sao anh có thể bỏ qua cho được.
Nụ hôn của anh trở nên luống cuống, ươn ướt và điên cuồng, giống như muốn cắn nuốt Giản Nhụy Ái vậy.
Khi ý thức được cái bụng hơi nhô lên của cô, cơ thể anh trở nên căng thẳng và nóng bỏng, nơi đó là nơi anh quen thuộc nhất, anh không muốn buông tha cô, đem cô gái nhỏ vỗ về trong ngực mình, đem cằm đè lên những sợi tóc của cô, tận lực khắc chế dục hỏa.
Giản Nhụy Ái suy yếu, ngượng ngùng đem gò má tựa vào lồng ngực của anh, nghe tiếng tim đập mạnh dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực của anh, khiến màng nhĩ của cô chấn động.
Cô ngồi trên người anh, cảm nhận được vật đó của anh trở nên to lớn, đang muốn ngẩng đầu vươn ra, tâm cô khẩn trương, không dám nhúc nhích, trên mặt đỏ gấc, thân thể khẽ tránh thoát, muốn thoát khỏi cơ thể của anh.
Lại bị anh ôm chặt, đi về phía phòng nghỉ sát vách.
Đơn Triết Hạo thổi khí bên tai cô: "Tiểu Nhụy, em thật đẹp!"
"Hạo, không thể, em sợ làm chuyện này nhiều, sẽ thương tổn đến bảo bảo, Hạo, anh nên nhịn, nhịn, được không?" Giản Nhụy Ái đưa đôi mắt van xin nhìn anh.
Bất đắc dĩ, Đơn Triết Hạo chỉ có thể thở dài một tiếng, đem cô thả lại ghế salon, đôi mắt thâm thúy giống như ngôi sao lóe lên: "Vật nhỏ, em mệt mỏi rồi!"
Anh cưng chiều ngắt chóp mũi của cô.
Giản Nhụy Ái biết mình đã an toàn, rúc vào trong khuỷu tay của anh, hai cánh tay làm nũng, ôm lấy cổ anh: "Cám ơn anh, cám ơn anh, Hạo. . . . . ."
Một khối thịt ngon, mà chỉ nhìn không được ăn, còn gì bi kịch hơn! Nhìn tròng mắt nồng nặc tình yêu của cô, anh hài lòng tặng cô một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước.
Cũng xem như đây là phần thưởng dành cho chính anh, tâm hồn càng thêm an ủi.
Giản Nhụy Ái nhớ tới chuyện quan trọng, đưa tay cầm lấy túi xách, từ bên trong lấy ra một tấm ảnh được chuẩn bị trước, kiêu ngạo nói: "Hạo, anh xem đi. . . . . . Đây là con của chúng ta, bác sĩ nói, nó rất khỏe mạnh, con của chúng ta rất đẹp phải không."
Đơn Triết Hạo đưa tay ra, nhận lấy tấm ảnh, trong đó có một khối thịt màu đen sẫm, anh biết đó là cái gì? Đó là đứa bé của bọn họ, trong lòng khẩn trương, tràn đầy nụ cười vui mừng.
Ánh mắt anh trở nên dịu dàng, cưng chiều đưa mắt nhìn Giản Nhụy Ái, nhìn thấy nụ cười ngây thơ của cô, khiến anh từ kinh hãi trở thành vui mừng, anh hưng phấn đến điên cuồng: "Tiểu Nhụy. . . . . ."
Bàn tay anh ôm lấy cô thật chặt, ôm cô thật chặt vào trong ngực, mừng rỡ như điên, hốc mắt của Đơn Triết Hạo trở nên ươn ướt: "Tại sao không đợi anh về rồi cùng đi đến bệnh viện?"
"Tự em đi cũng như thế thôi, anh có chuyện phải làm mà."
Đơn Triết Hạo nhìn tròng mắt của Giản Nhụy Ái, vẻ đẹp của cô không nằm bên ngoài mà nằm ở chỗ cô rất hiểu lòng người, điều đó khiến Đơn Triết Hạo cảm động sâu sắc.
"Cô gái nhỏ, sao em lương thiện như vậy, khiến anh rất yêu em."
Nụ hôn của anh vừa rơi xuống, lại bị Giản Nhụy Ái chặn lại, tay nhỏ bé ngăn miệng anh.
Cô cười duyên nói: "Hạo, em mệt rồi, muốn ngủ!"
Đơn Triết Hạo mỉm cười nâng gương mặt của cô lên, nhẹ nhàng chạm khẽ vào gương mặt ấy, sau đó ôm lấy cô, đem cô đi đến giường nệm êm ái, tỉ mỉ đắp chăn cho cô.
"Nhanh ngủ một chút đi, anh đi làm việc."
"Ừ." Giản Nhụy Ái vui vẻ nhìn vào đôi mắt dịu dàng của Đơn Triết Hạo, nhẹ nhàng gật đầu.
Cô nhìn theo bóng lưng của anh, ngoài miệng nâng lên nụ cười hạnh phúc.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Bạn thấy sao?