Chương 11: chương 17 : chương 16 : tôi để ý em rồi

chuyên cơ một đường từ mặt đất cất cánh bay lên không trung , xuyên qua tầng tầng lớp lớp mây trắng bay thẳng đến Hồng Kông .

thời điểm chuyên cơ đáp xuống sân bay ở Hồng Kông đồng hồ đã điểm 11:30 .

Mạc Đằng tự mình lái xe đưa cô về khách sạn đã đặt trước . chiếc xe cùng khách sạn toàn bộ là Lãnh gia an bày nên Mạc Đằng có phần yên tâm hơn .

mảnh đất Hồng Kông này không ai không biết ngọa hổ tàn long không tránh khỏi . nơi nơi điều có tai mắt . nơi nơi điều có nguy hiểm .

chỉ số an toàn điếm trên đầu ngón tay cũng là ít .hôm nay đặt chân đến Hồng Kông chỉ vì chuyện của Lãnh gia nên thế lực cùng tổ chức sẽ không nhúng tay vào . hoàn toàn dùng danh tính của cha nuôi trao đổi .

đến khách sạn Mạc Đằng cùng Long Thành chia ra hai người hai căn phòng hai bên . Uyển Nghi ở căn phòng giữa , bên trái là Mạc Đằng bên phải là Long Thành . Nguy hiểm không biết lúc nào sẽ ghé thăm chuẩn bị chút ít vẫn an tâm hơn .

Uyển Nghi vào phòng . kiểm tra an toàn xong tất  cả mới bước vào phòng tắm xả đày bồn tắm .

cởi quần áo , bước chân vào bồn tắm , nước nóng làm cô thoải mái thở dài một tiếng , nhắm đôi mắt lại hưởng thụ .

một bên an nhàn hưởng thụ bồn tắm nước nóng thoải mái , một bên lòng căn như dây đàn chờ đợi .

Lãnh Thần tay cầm ly thủy tinh cổ cao đứng trước cửa sổ sát đất trong biệt thự , ánh đèn màu trắng soi xuống ly thủy tinh tạo ra một lớp mỏng phản xạ bóng loáng . chất lỏng màu vàng nhạt của sâm banh đang một vòng lại một vòng đảo quanh ly thủy tinh .

Lãnh Thần âm thầm đứng cạnh cửa sổ , đôi cọ ngươi màu đen sâu thẳm thủy chung chưa dời lầu năm của khách sạn đối diện .

tuy rất xa về mặt địa lý nhưng anh vẫn nhìn chằm chằm vào đó . tựa như muốn xuyên thủng vách tường bằng xi măng để thấy thân ảnh của người nào đó .

sau một lúc lâu anh dời đi tầm mặt khẽ thở dài , ngửa cổ uống cạn ly sâm banh .

cô gái , có biết anh mong em đến chừng nào không ?

Uyển Nghi một thân áo tắm màu đen bước ra từ phòng tắm , tay vẫn cầm khăn long do Mạc Đằng chuẩn bị lau khô tóc .

" đinh linh linh "

tiếng chuông điện thoại reo lên cô lập tức bước đến bên nó . trên màng hình điện thoại hiện lên hai chữ : Uyển Nhi .

môi anh đào nhếch lên lộ ra một phần mềm mại . ngón tay trắng muốt ấn nút nghe .

đầu dây bên kia khi điện thoại vừa thông lập tức kêu lên một tiếng : chị hai .

" A ! còn biết là mình còn có một chị hai hay sao ? "

" ây da ! chẳng phải là lo cho chị hay sao ? nếu gọi điện thì chị sẽ phân tâm a "

Uyển Nhi một bên cầm điện thoại một bên cười nói .

Uyển Nghi bên này nghe được môi lại không tự chủ nhếch lên cao thêm . cầm khăn lông đến bên sô pha ngồi xuống .

" đừng nói với chị là em cảm thấy nhàm chán quá mức nên mới gọi điện cho chị ? "

" em nào có như vậy . chỉ là có chút nhớ "

Uyển Nhi bên này cắn cắn môi nói nhỏ vào điện thoại . bên cạnh là ông nội Trương Nghị .

Uyển Nghi nghe đến câu " có chút nhớ chị " đã cảm thấy em gái là muốn cô nhanh chóng về nhà .

" ngoan , ở cùng ông nội một thời gian nữa , nếu nhàm chán đi về nhà cùng cha vài ngày . công việc bên đây lập tức sẽ xong ngay thôi "

Uyển Nghi lên tiếng dỗ dành em gái mình . thanh âm nhẹ nhàn như nước chảy mùa thu xuyên qua tai nghe của điện thoại kết nối với bên kia .

Uyển Nghi nghe chị hai nói vậy cũng biết mình nên ngoan ngoãn ở nhà ông nội , nhưng mà cô khổ tâm nha , ông nội ngày nào cũng bắt cô đánh cờ cùng ông sau đó luyện chữ nữa mặc dù những thứ này anh cả đã dạy cho cô từ nhỏ , bây giờ làm lại cũng chẳng có gì có nhưng mà cái quan trọng là ông lúc nào cũng cằn nhằn với cô nha .

nào là sao chị hai không thăm ông , có phải đã quên lão già này không .

lại có lúc sao anh cả cô không gọi điện cho ông , chẳng hay cũng quên ông như tiểu nha đầu vô tâm Uyển Nghi kia

cô khổ tâm nha .

ông nội Trương Nghị ngồi một bên nhìn cháu gái mím môi hồi lâu vẫn không nói trúng trọng tâm ông muốn nghe , vậy nên trực tiếp vươn tay cướp đoạt điện thoại từ trong tay Uyển Nhi sau đó nói vọng vào điện thoại .

" nha đầu , ông nói cho cháu biết nếu cháu không xuất hiện trong vòng hai tháng nữa ông sẽ cắt đứt quan hệ với cháu , xem tiểu nha đầu cháu còn dám quên ông không , hừ "

Ông nội Trương Nghị vừa nói vừa thở hổn hển tỏ vẻ tức giận .

Uyển Nghi bên này nghe được tiếng ông nội chỉ biết cười cười . nói vọng lại .

" ông nội , cháu hiểu , là cháu không tốt , không về thăm ông thường xuyên cháu hứa , tháng sau sẽ có mặt trước cửa nhà ông chỉ mong ông nội tha lỗi mở cửa cho cháu vào a"

" hừ , tiểu nha đầu cháu nói xử lý công việc , một câu xử lý đã đi tận 4 tháng , nếu ông già này không gọi điện có phải cháu đã quên luôn ông ? "

" nào có , ông nội , là cháu sai , là cháu không đúng , ông nội bớt giận , chẳng phải con đã đem Uyển Nhi qua đó cho ông rồi sao ? "

" Uyển Nhi ? đừng nói con bé đó , ngoài đánh cờ cùng luyện chữ thì chẳng có tích sự gì cả "

ông nội Trương thở dài nói vào điện thoại .

Uyển Nhi ngồi bên cạnh ông oan ức đến giơ chân lên . cô có nha , cô giúp ông trồng hoa lan giúp ông hái hoa hướng dương còn giúp ông pha trà nữa . có mà . ông , cháu muốn kháng nghị .

Uyển Nghi nghe ông nội Trương nói em gái mình vậy cũng chỉ có thể cười trừ .

" ông nội , cháu biết rồi , cháu sẽ về sớm ông yên tâm "

" nói lời phải giữ lời "

" vâng . ông đi nghỉ sớm đi ạ "

" được rồi , cháu cũng vậy "

" vâng "

điện thoại báo cuộc gọi đã kết thúc cô mới đặt nó trở về vị trí cũ trên bàn .

vì lo cho an toàn của Uyển Nhi khi cô không ở trong nước nên đã đem em gái giao cho ông nội .

chỗ ông nội ở là một tiểu viện có lính canh gác tương đối an toàn

ngước lên  đồng hồ treo tường đã điểm nửa đêm . nên đi ngủ thôi .

cô trở về giường đắp chăn nhắm mắt lại tiến vào giấc ngủ .

sáng hôm sau Mạc Đằng và Long Thành cùng nhau theo cô đến biệt thự của Lãnh gia .

biệt thự nằm ở ngoại ô nên có vẽ yên tĩnh . xe ngừng lại trước cổng đã có người mở cửa đón cô vào .

Lãnh Thần ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách thưởng thức trà một bên uống trà một bên vểnh tai nghe âm thanh ô tô chạy ngày càng gần .

3 phút sau đã thấy cô mặc một bộ vest nữ được đặt may khéo léo cùng giày cao gót 5 phân , giẫm sàn nhà tiến vào .

Lãnh Thần đặt tách trà xuống bàn , đứng lên chuẩn bị tiếp đón cô .

Uyển Nghi đạp giày cao gót đi đến trước mặt Lãnh Thần lễ phép giơ tay ra giới thiệu .

" chào , tôi là Uyển Nghi , người giao dịch đại diện cho cha nuôi "

Lãnh Thần cũng đáp lễ nắm nhẹ tay cô .

" chào , tôi là Lãnh Thần , người quản lý tổ chức "

cả hai giới thiệu xong cùng ngồi xuống .

Lãnh Thần tự tay mình rót trà đẩy đến trước mặt cô

" mời dùng trà , chỉ là trà bình thường mong Trương tổng không chê "

" tôi làm sao dám chê , Long Tĩnh thượng hạng chỉ được xem là trà bình thường thì còn gì là thượng hạng ? "

nghe cô nói anh chỉ cười cười đáp trả không lên tiếng . yên lặng ngắm nhìn cô .

5 năm , nói không dài cũng được nói không ngắn cũng được nhưng đối với anh khoảng thời gian đó chỉ có một ý niệm : tìm cô .

mà nay người đã xuất hiện , bề ngoài hơn hẳn 5 năm về trước . tăng mấy phần thành thục cùng quyến rũ . chẳng giảm đi tí nào .

" lần này đến tận Hồng Kông là muốn Lãnh thiếu ra tay tương trợ một chyện , chẳng hay Lãnh thiếu có chấp thuận ? "

Uyển Nghi đặt tách trà xuống bàn nói .

" tất nhiên là không rồi , Trương tổng quá khách sáo , giúp được Trương tổng là việc hết sức vinh hạnh "

Lãnh Thần nhàn nhạt nói , giọng nói không lộ quá nhiều cảm xúc .

" vậy thì làm phiền Lãnh thiếu điều tra cái chết của cha nuôi tôi , thế nào , cái này được chứ ? "

Uyển Nghi liếc nhìn Lãnh Thàn phía đối diện .

Lãnh Thần nghe vậy , cất tiếng đáp lại.

" chuyện không thành vấn đề . người cứ yên tâm tôi nhất định sẽ điều tra kĩ càn việc đó "

" vậy làm phiền Lãnh thiếu rồi , tiền tôi sẽ chuyển khoản cho ngài "

" được "

Lãnh Thần đồng ý .

sau đó tự mình ra cửa tiễn cô . một lời dư thừa cũng chẳng nói chỉ là tâm khảm đang kêu gào : cô gái , tôi để ý em lâu rồi . bây giờ sẽ không cho em chạy nữa .

sau đó môi mỏng nhếch lên tạo một đường cong hài lòng nhìn bóng xe khuất dần xoay người tiến vào biệt thự vừa đi vừa huýt sáo .

        Hàn Gia Nghi

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...