Chương 15: chương 20

Chương 19 : Tình cờ

Đêm nay trăng rất tròn , ánh sáng bạc len lỏi qua khung cửa sổ sát đất chiếu vào căn phòng tối .

Long Thành mệt mỏi nằm trên giường , thân thể run lên nhè nhẹ mồ hôi túa ra như suối , hô hấp dồn dập .

" đừng ...đừng mà ... Mạc Đằng ... cứu ...cứu ... CỨU "

Long Thành mở to mắt , giấc mơ , giấc mơ đó lại tới .

Uyển Nghi ngồi đối diện anh , nghe thấy tiếng anh thét liền lo lắng tiến về phía giường ôm anh vào lòng , tay vỗ nhẹ lên tấm lưng rộng .

" không sao , không sao , tất cả qua rồi hiện tại sẽ không ai dám động tới anh...không sao có em đây rồi có cả Mạc Đằng, Lưu Phương và Lục Cầm tất cả sẽ bảo vệ anh Long Thành không sao rồi"

Từng lời nói điều nhẹ nhàng ôn nhu vỗ về anh , vấn đề tâm lý là thứ khó vượt qua nhất huống chi khúc mắc lớn nhất trong lòng anh là vụ đấu giá năm đó , nó mãi mãi là vết thương không lành của anh cô cùng mọi người điều cực lực tránh chạm vào nó nhưng có lẽ sự việc của Hương Tịch cùng Mạnh Lam đã làm anh nhớ lại .

Long Thành mệt mỏi tựa vào bờ vai Uyển Nghi , thân thể cao lớn run lên từng hồi đôi con ngươi vươn nước mắt u buồn nhắm lại.

" Nghi , có phải anh vô dụng lắm không ? Nhiều năm qua anh đã cố gắn quên đoạn quá khứ đó nhưng...nó cứ mãi hiện diện trong đầu anh ...anh ...sợ ...em hứa đi ...em hứa sẽ không bỏ rơi anh em hứa không vứt bỏ anh em hứa đi Nghi , được không ?"

Đôi mắt u buồn ngước lên chờ mong nhìn cô , mong rằng cô sẽ đáp ứng .

Uyển Nghi cười nhẹ , tay không ngừng vỗ lưng cho anh .

" em hứa sẽ không bỏ anh không vứt anh đi , anh mãi mãi ở bên cạnh em và Mạc Đằng mọi người luôn bảo vệ anh , nếu chuyện gì xảy ra em sẽ là người đầu tiên ở bên anh, đừng lo nữa ngủ đi "

" được , anh ngủ , anh ngủ , em không được nhân luqc anh ngủ mà bỏ rơi anh đó "

" sẽ không đâu "

Uyển Nghi lẳng lặng ngồi bên giường tay vẫn vỗ nhẹ lên lưng Long Thành như an ủi , anh dần chìm vào giấc ngủ .

"đinh"

Chuông thông báo vang lên , cô lập tức mở máy ,mày đẹp nhíu lại vì nội dung tin nhắn sau đó cô nhanh chóng thông báo cho Mạc Đằng rồi lập tức rời đi .

Tiếng xe gào thét trong đêm tối, BMW có hạng đang lao vút trong màn đem tĩnh mịch , Uyển Nghi lái xe ra ngoại ô thành phố sau đó dừng lại tại một khu đất trống , khoảng 15 phút sau một người khác xuất hiện , thấy cô người đó lập tức lao đến ôm , Uyển Nghi hơi bất ngờ với hành động của người đó nhưng rồi cũng vươn tay ôm người đó vào lòng hành động vỗ về như cô đã làm với Long Thành.

" có chuyện gì sao ? Tại sao lại xuất hiện ở đây ?"

Người lạ mặt vẫn khóc , nấp trong vòng tay cô lặng lẽ rơi nước mắt vòng tay siết chặt như cần hơi ấm .

" không sao , chỉ là ...tôi...tôi..."

Người trong lòng lên tiếng , giọng nữ mang theo bối rối nhỏ giọng nói .

" có chuyện gì sao? Cô cứ nói "

Cô gái hơi chần chừ như suy nghĩ sau đó quyết định trả lời câu hỏi .

" tôi...tôi nghe bà ta nói ...sẽ ...sẽ hại ông ấy , bà ta nói nhanh thôi sẽ giết ông ấy sao đó giết luôn cô ...tôi ...tôi lo cho ông ấy, tôi không muốn ông ấy chết nên ...nên ...nên tôi tìm chị họ nói chị sang Hồng Kông nên tôi..."

Uyển Nghi lên tiếng cắt đứt câu nói của cô gái ,

" cô có biết mình không phải con ruột của ông ấy ?"

" tôi...tôi biết ...nhưng ông ấy đối xử với tôi rất tốt, tốt hơn cả mẹ tôi bà ấy chỉ biết mắt nhiết tôi và ...làm nhữbg việc tôi không thể chấp nhận "

" vậy cô muốn giết bà ta ?".

" không ...không ...như vậy không được ...tôi xin chị dù gì bà ấy cũng là mẹ tôi ...tôi không muốn bà ấy chết "

" vậy cô tìm tôi làm gì ? "

" tôi ....không biết"

" được rồi , trở về đi . Tôi sẽ xử lý việc này yên tâm bà ta sẽ không bị gì đâu "

" cảm ơn ...chị "

Cô gái đó bước đi vẫn không quên ngoái lại nhìn Uyển Nghi lần nữa sau đó như quyết tâm bước chân kiên quyết rời khỏi đó .

Uyển Nghi đứng đó nhìn theo bóng lưng cô gái đến khi khuất hẳn sau màng đêm , tiếp đó lại một mình lái xe trở về khách sạn .

BMW không gào thét như lúc đầu mà tĩnh mịch hoà vào bóng tối , bánh xe chuyển động chậm chạp trên con đường ngoại ô .

Uyển Nghi đang miên mang suy nghĩ cho đến khi thân ảnh ấy lọt vào mắt, Lãnh Thần đang đánh nhau cùng một bọn người , tất cả điều có súng ngoại trừ anh .

Hắc tuyết từ đầu cô chảy xuống , miệng thầm mắng anh ngu ngốc , đánh tay lái một cú xoay xe điêu luyện thu hút đám người , BMW tăng ga lao nhanh về phía ngược lại .

" lên xe "

Uyển Nghi mở cửa xe thét lớn về phía Lãnh Thần đang cố chạy , anh nghe được , giọng nói ấy ...là cô .

Anh đoán không sai , BMW đen hoà vào bóng tối xuất hiện , người con gái đấy thét về phía anh , Lãnh Thần nhanh chóng chạy nhanh về phía xe đến khi an toạ bên ghế phụ mới thở phào , Uyển Nghi xác định anh lên xe , tay lái đảo nhanh , đạp chân ga ,BMW lần nữa xé gió tiến về phía trung tâm thành phố .

Lãnh Thần châm chú nhìn Uyển Nghi , khuôn mặt anh ngày nhớ đêm mong nay ở ngay trước mặt , bất giác môi mỏng nhếch lên hiện ra nụ cười vui vẻ .

" tay anh đang chảy máu việc đó có lẽ làm anh vui ?" .

Tuy lái xe nhưng cô vẫn nắm được tình hình người kế bên .

Lãnh Thần thu lại nụ cười , sắc mặt trở về trạng thái ban đầu .

" tôi không sao " chỉ là rất vui khi gặp em .

Anh âm thầm bổ sung thêm .

Không biết sao , âm thanh trầm thấp mà người nào đó phát ra làm cô cảm thấy dễ chịu , ừ ...có lẽ cô nên chọn một khoảng thời gian thích hợp để kiểm tra xem bản thân có bị gì không trước khi bệnh tình trở nặng .

BMW dưới sự kiểm soát điêu luyện của cô , cuối cùng cũng dừng lại trước biệt thự của Lãnh Thần .

Uyển Nghi bước xuống xe tự mình kiểm tra an ninh , khi xác định sẽ không có bất cứ nguồn nguy hiểm nào xảy ra cô mới mở cửa xe cho Lãnh Thần.

Lãnh Thần hoàn toàn không ngờ cô cảnh giác cao đến vậy , có phải đó là lí do cô không bao giờ bị̣ theo dõi ? .

Uyển Nghi đỡ Lãnh Thần vào biệt thự , tự mình tìm kiếm hộp dụng cụ lại tự mình băng bó vết thương cho anh . Lãnh Thần ngồi trên sô pha , một mực im lặng nhìn hành động của cô .

" có vẻ em rất rành về việc băng bó vết thương ?"

"Không , chỉ là tôi từng học ngành Y cho nên kiến thức cơ bản là băng bó , tôi vẫn làm được "

" vậy sao ?"

Uyển Nghi bỏ thuốc sát trùng trong tay xuống bàn , sau đó nhìn thẳng Lãnh Thần cất giọng hỏi .

" tại sao anh lại ở đó ?"

"  vì một số vấn đề cá nhân, tôi có nên báo cho em biết vấn đề gì không ?"

Bạc môi nhếch lên tạo một đường cong ma mị .

" tôi không có hứng thú nghe anh nói , xong rồi , tôi về đây "

Uyển Nghi rời khỏi sô pha chuẩn bị bước đi , đột nhiên một lực mạnh kéo cô trở lại , theo quán tính tay phải nắm thành quyền vung tới , Lãnh Thần phía sau nhanh chóng né đòn tấn công , chân thon dài duỗi ra gạ̣t người trước mặt mục đích cuối cùng muốn người nào đó ngã vào lòng mình , nhưng kế hoạch thất bại khi cô tránh được cú gạt sau đó đảo ngược tình thế kéo anh về phía mình .

Lãnh Thần không ngờ cô sẽ làm vậy , quán tính trực tiếp đẩy anh về phía cô , cả hai cùng ngã trên sô pha .

Hiện tại Lãnh Thần nằm trên , Uyển Nghi nằm dưới ...tư thế này có chút quen thuộc .

Hai cặp mắt chạm nhau , không mang tạp chất đơn thuần quan sát đối phương , có lẽ vì biệt thự chỉ thắp mỗi đèn tường nhỏ bé , ánh sáng vàng nhẹ làm cho không khí trở nên yên ắng lạ thường , ở đâu đó trong lòng ngực hai trái tim kề nhau tạo nhịp đập nhẹ nhàng .

Có lẽ khung cảnh sẽ yên lặng như vậy , ấm áp như vậy nếu không có tiếng va chạm vào cầu thang , âm thanh không lớn nhưng đủ cho hai người đang đè nhau trên sô pha nghe rõ.

Mắt phượng liếc qua, bóng tối không che nỗi ánh mắt dò xét. Uyển Nghi ra hiệu , cả hai cùng im lặng, nhẹ nhàng lăn xuống gầm bàn , sự việc sẽ diễn ra tốt đẹp hơn nếu vết thương ở tay của Lãnh Thần không va vào thành bàn , và người nào đó tạo cơ hội phát ra tiếng động , lập tức khoan miệng tràn ngập mùi đàn hương dịu nhẹ .

Uyển Nghi áp môi mình lên môi Lãnh Thần , âm thanh sắp bật ra lập tức bị ngăn chặn , mắt phượng vẫn không ngừng quan sát hai bóng đen gần cầu thang trong tay là súng bắn tỉa loại mới , cô âm thầm chạm tay vào thắt lưng , súng bạc lập tức xuất hiện , thiết bị giảm âm được lấy từ bông tai, khâu láp ráp mất 1p .

Lãnh Thần vẫn nằm đó chỉ là vị trí từ nằm trên đổi thành nằm dưới , khoang miệng vẫn tràn ngập mùi đàn hương dịu nhẹ làm anh bất giác muốn thêm nữa , tâm tư đặt ở môi lập tức chuyển dời khi vật mềm mềm ấy chạm vào ngực .

Uyển Nghi nào biết vị Lãnh tổng nằm dưới kia đang vô cùng hưởng thụ nụ hôn của cô thêm đó là nhũ hoa mềm mại ép lên vòm ngực rắn chắc thật là muốn bao nhiêu hưởng thụ có bấy nhiêu hưởng thụ , chỉ có người nào đó không để ý chỉ lo ngắm ngắm , chỉnh chỉnh sau đó còn lo lắng bản thân mạo phạm người khác nhỏ giọng nói một câu " xin lỗi đã mạo phạm , tình thế cấp bách " sau đó lại chú tâm chỉnh chỉnh lắp lắp như chưa hề có chuyện gì .

Người nằm trên lo an toàn, người nằm dưới lại hưởng thụ cơ thể mềm mại của người nào đó đè lên mình , sau đó còn nghĩ nghĩ cái thứ mềm mềm , mịn mịn đang ép lên người mình không lớn cũng không nhỏ vừa vặn bằng bàn tay , thật con mẹ nó muốn bao nhiêu gian trá liền có bấy nhiêu gian trá , muốn bao nhiêu lưu manh lập tức có bấy nhiêu lưu manh , Lãnh tổng xin ngài hãy tự trọng a~~

Tác giả : Hàn Gia Nghi

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...