Chương 20: giấc ngủ
Trong bóng tối hai bóng đen không ngừng di chuyển,ngôi biệt thự bị lục soát đến lộn xộn,nhưng có lẽ họ bỏ quên một thứ quan trọng ...đó là gầm bàn,nơi hai con người đang chồng lên nhau.
Uyển Nghi vẫn chỉnh khẩu súng trong tay,thiết bị giảm thanh được lắp vào, khoá mở chốt được bật đạn lên nòng sẵn sàng ghim vào da thịt kẻ khác .
Có lẽ hai bóng đen chưa phát hiện ra rằng tính mạng của họ đang được kẻ khác nắm giữa,chỉ cần "bang" một tiếng, tất cả...tất cả sẽ chỉ còn lại thân xác lạnh ngắt và chất lỏng đỏ tươi .
Con người tất cả điều có điểm nhất định cho sự kiên nhẫn, và có lẽ thời gian đang thử thách Uyển Nghi khi đã qua 15' mà cô vẫn còn kiên nhẫn đợi hành động tiếp theo của hai bóng đen,bóng tối vẫn bao trùm căn biệt thự ánh đèn vàng treo tường vẫn sáng một chút âm thanh cũng chẳng có cho đến khi một trong hai bóng đen cất giọng .
" đốt biệt thự "
Lãnh Thần nằm dưới,đôi con ngươi trong bóng tối co lại,đồng tử sắc lạnh càn quét trong bóng tối theo thanh âm vừa xuất hiện,xác định được thứ cần tìm,môi mỏng nhếch lên nói nhỏ với người phía trên.
"Đừng giết họ, tôi muốn có chút chứng cứ"
Phía trên có lẽ hiểu ý trực tiếp gật đầu không bàn cãi,một lúc sau âm thanh đau đớn ngưng lại màn đêm nuốt chửng hết tất cả những gì vừa diễn ra, xoá sổ nó một cách vô hình sau đó trả lại yên tĩnh vốn có như chưa hề xảy ra một cuộc đấu súng hoặc hai thân thể đầy máu ở chân .
Lãnh Thần phân phó người đem hai thân thể kia đi, hiện tại cũng hơn nửa đêm nên ai đó đề nghị người kia ở lại biệt thự .
Uyển Nghi suy nghĩ một lát rồi đồng ý,sau đó cô gọi điện cho Mạc Đằng xử lí một số chuyện rồi gác máy .
Lãnh Thần thật con mẹ nó ngu ngốc, bản thân đã biết sẽ có ngày hôm nay cớ sao lại muốn nếm thử mùi vị đau khổ ? Hiện tại anh đã cảm giác được cái tình huống có thịt mà không ăn được là gì rồi, điển hình là anh đang ngồi trên giường kìm nén thứ căn cứng nào đó ngoi lên không đúng lúc tai vẫn hướng về nhà tắm nghe tiếng nước chảy, cửa kính thuỷ tinh hiện lên hình ảnh nóng bỏng mang theo đường cong rõ ràng in lên, tiếng nước chảy mang theo hơi ấm tạo nên khung cảnh mờ ảo trong nhà tắm, Lãnh Thần sau khi nhìn cảnh xuân sắc nào đó in lên cửa kính thì thật con mẹ nó muốn chửi tục, bản thân đau khổ kìm nén thầm chữi mình khi chuốc hoạ vào người, sự việc này bắt nguồn từ 30 phút trước, khi Uyển Nghi đồng ý ở lại biệt thự thì trong đầu người nào đó đã vạch sẵn kế hoạch vốn dĩ chỉ muốn hưởng thụ thêm chút đãi ngộ nhưng thực chất cơm không ăn được đến súp cũng chẳng có .
" Lãnh tổng, có phiền nếu cho tôi mượn một cái áo ? "
Âm thanh truyền từ phòng tắm cắt đứt suy nghĩ của Lãnh Thần, anh đáp lại.
" được, đợi một chút"
Lãnh Thần mở tủ quần áo vơ đại một cái sơ mi màu đen cất bước đến cửa phòng tắm gõ nhẹ cửa "cạch" một tiếng, chốt cửa mở ra tay trắng noãn xuất hiện dục hoả kiềm nén khó khăn lại bọc phát chân lập tức đá văn cửa phòng tắm.
Uyển Nghi bên trong chỉ đơn giản đưa tay ra lấy quần áo không ngờ đến người bên ngoài lại đá cửa xong vào, thân thể không một mảnh vải lập tức xoay một vòng khăn tắm màu trắng yên vị trên người, mắt phượng liếc nhìn thân hình nào đó vừa xuất hiện,sau đó lại thấy khuôn mặt kìm nén đến đỏ bừng của ai kia môi mỏng nhếch lên trực tiếp đoạt lấy áo bước thẳng về phòng thay quần áo để lại ai đó vẫn nhìn theo .
Lãnh Thần ủ rũ ngồi trên giường, tâm tình tụt dốc nói không nên lời âm thanh mở chốt cửa lại vang lên thân ảnh mặc áo sơ mi đen xuất hiện,da thịt trắng noãn phía chân toàn bộ xuất hiện dưới ánh đèn đặc biệt lung linh đặc biệt xinh đẹp, áo sơ mi che khỏi mông liền không đủ, nội y không có độc nhất một chiếc áo khiến cho thân ảnh vừa chuyển động lại nghe được âm thanh hít khí mà người nào đó miệng đắng lưỡi khô dục hoả công tâm vẫn không thể làm gì chỉ đành trơ mắt nhìn người kia ung dung đắp chăn ấm từ từ chìm vào giấc ngủ .
Một lúc sau tiếng thở điều điều truyền tới Uyển Nghi thật sự đã ngủ, Lãnh Thần lại âm thầm thở dài nằm xuống giường lớn đối mặt với cô ngắm nhìn khuông mặt ban ngày lạnh lùng khi ngủ lại ôn nhu bất giác bạc môi nhẹ nhàn nâng lên vươn tay kéo thân ảnh nhỏ bé đó vào lòng đắp chăn cẩn thận như sợ sẽ làm người trong lòng thức giấc đặt nhẹ nụ hôn lên mái tóc "chúc ngủ ngon". Trăng đêm nay rất sáng ánh trăng bạc chiếc xuống cửa sổ nơi hai con người đang yên lặng tựa vào nhau trong giấc mộng, dù ngoài kia mưa máu tanh nồng hận thù chất núi thì thời khắc ngắn ngủi này vẫn sẽ yên bình vẫn sẽ đẹp như tranh mùa thu dù hơi se lạnh nhưng vẫn đẹp đến lạ lùng .
Uyển Nghi ngủ rất sâu cơ hồ đem bản thân vùi sâu vào lòng người nào đó, âm thanh hít thở điều điều liên tiếp nhau trong vòng tay rắn chắc ấy có thể hay không chỉ thuộc về mình tôi ? Sau đó mắt phượng thiếp đi âm thanh hít thở một lần lại một lần vang lên , màng đêm tĩnh lặng vẫn tiếp tục dù ngày mai ra sao chỉ cần anh thật lòng tôi sẽ đồng ý .
Chương 21: về nước
Mặt trời thay thế mặt trăng chiếc từng tia nắng nhẹ xuống mặt đất len lỏi vào khung cửa sổ của căn biệt thự, thân hình cao lớn vùi mình trên giường vẫn còn vươn hơi ấm dịu dàng trầm tĩnh đó, Lãnh Thần xoay người muốn ôm thân thể mềm mại kia vào lòng nhưng trên giường lớn chỉ còn lại mình anh thân hình ấy từ khi nào đã biến mất trên đầu giường để lại một mảnh giấy cùng chiếc áo sơ mi tối qua anh thở nhẹ môi mỏng lại cong lên, đêm qua thật sự không phải mơ .
Tất cả công việc trở lại quỹ đạo vốn được sắp đặt chỉ là hôm nay tâm tình của Lãnh thiếu khác mọi ngày .
Thành phố A - Trung Quốc .
Chuyến bay kết thúc 2 tiếng trước Uyển Nghi ngồi trên sô pha một chút cảm xúc cũng không có hoàn toàn lạnh lùng trầm tĩnh ngồi đó, Uyển Nhi vô lực tựa vào thành ghế chỉ riêng một người vẫn không ngừng gào khóc - Mỹ Phương.
Có lẽ bà ta không ngờ kế hoạch hoàn mĩ của bà ta và tình nhân chưa thực hiện được thì nạn nhân đã không cho bà ta cơ hội rồi, lòng mang thù hận nhưng vẫn không ngừng than khóc tỏ ra bản thân yếu đuối khi mất đi người đàn ông quan trọng nhất đời .
Uyển Nghi vẫn ngồi đó, sát khí toả ra bao quanh căn biệt thự từ quản gia đến người hầu tất cả điều lo lắng chỉ riêng Mỹ Phương vẫn gào khóc không thôi, mày đẹp nhíu lại trực tiếp ra lệnh .
" câm miệng lại trước khi bà không còn khả năng để kêu"
Mỹ Phương lập tức ngậm miệng, mấy năm qua bà vẫn luôn không ngừng củng cố thế lực của bản thân chỉ tiết dụng tâm hết mức nhưng đổi lại vẫn không sánh được tổ chức của cô lòng thù hận từ đó tăng lên thù thêm thù hận chồng hận, chỉ là không nghĩ đến bản thân nỗ lực cuối cùng vẫn gặp may khi tìm được người cùng mình giết tiện nhân đó .
Cảnh sát vẫn không ngừng truy tìm manh mối của vụ tai nạn dẫn đến chết người vừa xảy ra hôm qua, luật sư đại diện đứng giữa phòng khách vẫn không ngừng đọc di chúc từng tên được nêu lên cho đến khi kết thúc .
" tiểu thư , kí vào đây "
Luật sư kín cẩn giao bản di chúc cho Uyển Nghi sao đó rời đi.
Tất cả người hầu cùng quản gia được phép lui xuống , Mỹ Phương cùng Uyển Nhi cũng đi, phòng khách lâm vào yên lặng , quản gia Quân từ đầu đến cuối vẫn không lên tiếng âm thầm đứng sao tiểi thư nhà mình , nhìn thấy từng giọt nước mắt rơi xuống đôi con ngươi nhắm lại nhốt tất cả đau thương vào trong .
"Tiểu thư , xin bớt đau lòng "
"Bác Quân , con muốn ở một mình "
"Được, tiểu thư người ..."
" con biết , bác yên tâm con sẽ không làm ra chuyện gì đâu "
" vậy thì tốt , vậy thì tốt "
Tác giả : Hàn Gia Nghi
Bạn thấy sao?