Chương 23 : tất cả điều chỉ là vở kịch.
Hôm nay Uyển Nghi tự mình lái xe dẫn theo Uyển Nhi ra sân bay.
Sân bay đông đúc người qua lại, tiếng thông báo ồn ào hỗn tạp xen lẫn vào nhau, xe dừng lại trước cổng sau đó người ta thấy hai cô gái xuất hiện .
Gia Bảo vừa đáp chuyến bay từ Pháp trở về, thông tin ngày hôm đó như đánh thẳng vào đại não anh, bỏ dở cả công việc đặt chuyến bay sớm nhất trở về Trung .
Uyển Nhi nhận ra thân ảnh đó môi mỏng mím nhẹ bước chân gấp gáp, giày cao gót vang vọng cho đến khi thân hình nhỏ bé của Uyển Nhi lọt vào vòng tay cứng rắn .
" Anh hai "
Gia Bảo cười nhẹ, vỗ vỗ lên tấm lưng nhỏ bé như an ủi, sau đó quay đầu nhìn về phía Uyển Nghi cười nhẹ, có lúc hiểu nhau đến mức chỉ cần nhìn nhau chúng ta có thể hiểu được đối phương nghĩ gì .
Trên con đường cao tốc, bánh xe xoay vòng liên tục, tốc độ vừa phải, không khí trong xe vẫn trầm lặng không ai mở miệng nói chuyện cho đến khi xe dừng trước cổng nhà chính của Trương gia .
Người hầu mở cửa, xe lại lăn bánh xuyên qua con đường trải dài đá nhỏ cùng vườn hoa cẩm tú đang nở rộ sau đó dừng lại nơi cuối con đường .
Ông nội Trương đã đợi chờ giây phút này từ lâu, mắt lão nhìn thấy thân ảnh cháu trai trưởng cùng nữ tôn trưởng lòng dân lên nỗi chua xót .
" vào nhà đi, đường xa mệt rồi, có gì tối nói "
Sau đó lại quay đầu đi về phía thư phòng.
Gia Bảo cũng chẳng nói một lời chỉ yên lặng xách hành lý của bản thân vào phòng, Uyển Nhi nhìn anh cả lại nhìn chị hai .
" chị ... anh cả..."
" không sao, em đi nghỉ đi chị đi gặp ông một chút, ngoan"
" em biết rồi "
Uyển Nghi yên lặng dõi theo bóng dáng nhỏ bé đến khi khuất sau cánh cửa gỗ màu nâu sẫm mới cất bước đi đến thư phòng .
Nhà chính Trương gia được xây theo cấu trúc thời xưa, tuy đơn sơ nhưng không mất đi vẻ sang trọng căn biệt thự hai tầng hiện tại chỉ còn ông nội Trương cùng con trai út là Trương Hàn sống.
Uyển Nghi từng bước tiến về phía lầu hai nơi cuối cùng của dãy hành lang là thư phòng, chạm nhẹ tay vào cánh cửa gỗ đã cũ gõ nhẹ, âm thanh khàn khàn mang theo mệt mỏi của tuổi thất tuần vang lên .
" là ai ?"
" ông nội, là cháu Uyển Nghi"
" vào đi "
Cánh cửa gỗ kêu một tiếng sau đó được đóng lại, phía sau bàn làm việc ông nội Trương đang tựa người vào ghế đôi mắt đầy nếp nhăn nhắm lại che đậy cảm xúc hiện tại của mình, Uyển Nghi thu tất cả vào mắt đôi con ngươi tĩnh lặng lại dậy sống .
" ngồi đi, cháu có chuyện muốn bàn với ta sao ? "
Một hồi lâu giọng của ông nội Trương vang lên, con ngươi mở ra trở về ban đầu.
Uyển Nghi ngồi xuống ghế mắt phượng chăm chú nhìn vào mắt người đối diện, sau đó lại đứng lên bước ra sau bàn làm việc ngồi xuống nền gạch tựa đầu lên chân ông nội Trương .
Có lẽ lâu lắm rồi cô mới tựa đầu lên chân ông như hiện tại, cuộc sống bộn bề cuốn theo bao nhiêu thứ làm con người quên đi những kí ức của mình .
Ông nội Trương nhìn thấy cháu gái lớn đến vậy vẫn còn muốn tựa vào chân ông bất giác thở dài tay nhăn nheo vuốt nhẹ máy tóc buộc cao trên đỉnh đầu .
" con bé này, lớn rồi còn nhõng nhẽo với ông nội sao ?"
" ông nội...một chút thôi có được hay không ?"
" được "
Cuộc sống của Uyển Nghi chưa từng được bình yên và hạnh phúc với cô hai thứ đó xa xỉ hơn thứ cô luôn chạm vào... kim cương .
Mẹ mất sớm, cuộc sống hai chị em luôn nương tựa vào anh cả, một thân 18 tuổi đã tự hai tay làm ra tiền nuôi cả hai đứa em gái, khi lớn hơn một chút Uyển Nghi bắt đầu so sánh bản thân với những đứa trẻ khác, tại sao mình không có mẹ ? Tại sao ba lại không cần mình ? Và hàng ngàn hàng vạn câu hỏi tại sao được đặt ra trong đầu đứa bé 3 tuổi, lớn hơn một chút dù có bận đến đâu anh cả vẫn chăm sóc hai chị em cô chu đáo từ miếng ăn đến quần áo tất cả không thiếu một thứ mà thứ thiếu duy nhất là tình yêu của mẹ và sự bảo bọc của cha, lên 5 cô được anh hai gửi về nhà ông nội, cô chưa từng biết ông nội là gì cho đến khi gặp ông, đôi bàn tay run run ôm trọn hai thân hình nhỏ nhắn vào lòng có cái gì nóng ấm theo khoé mắt của người trung niên chảy ra.
Ông nội luôn dành toàn bộ yêu thương của mình cho hai chị em cô dù cô chỉ ở được nửa năm nhưng khoảng khắc đáng nhớ đó như một kí ức mà không bao giờ cô quên được .
Ngày bé Uyển Nghi nghịch ngợm trốn ông đi chơi để rồi bắt ông phải đi kiếm trong trời mưa to đến nổi khi về ông liền bệnh nặng, lại có lúc Uyển Nghi bị sốt người bên cạnh cô luôn là ông nội, ông thức cả đêm chỉ để chăm cô, cuộc sống của Uyển Nghi chưa nếm được mùi vị hạnh phúc đã phải rời xa ông đi sang Nhật Bản xa xôi huấn luyệ̣n.
Lúc đầu Uyển Nhi cùng theo nhưng đến nơi cường độ luyện tập khắc khe thân thể lại yếu từ nhỏ nên cô quyết định không cho con bé luyện tập chỉ cần con bé ở bên cạnh là được, từ đó về sau Uyển Nghi đi đâu đằng sau sẽ xuất hiện một bóng dáng nho nhỏ như cái đuôi lẽo đẽo theo sau cho đến khi vào trường đào tạo sát thủ cô vẫn mang theo Uyển Nhi .
Hiện tại trong thư phòng Trương gia lại tái hiện cảnh của 20 năm trước khi Uyển Nghi còn là cô bé 5 tuổi, gối đầu lên chân ông đòi ông mua kẹo,hình ảnh đó ...thật đẹp làm sao.
Ông nội Trương ôn nhu vuốt mái tóc đen của cháu gái, thời gian như gió khiến ông sắp quên đi hình ảnh năm nào của tuổi thiếu niên .
" cha con...hiện tại có thể tha lỗi cho nó hay không ?"
" chuyện đó qua lâu rồi, hiện tại đã là quá khứ hà cớ gì phải trách hờn nữa"
Uyển Nghi nói,đầu vẫn gối lên chân ông.
" vậy thì tốt, cha con ...ở đó hẳn sẽ vui lắm ..."
" ông nội "
Uyển Nghi ngẩn đầu, đôi mắt hướng về phía ông, đôi con ngươi sâu thẳm đen láy in sâu hình ảnh người đối diện .
Ông nội Trương thôi vuốt tóc cô, đôi bàn tay theo năm tháng dần không còn đẹp yên vị trên thành ghế, đôi con ngươi đã mờ chăm chú nhìn cô như chờ đợi câu nói tiếp theo .
Uyển Nghi nhìn ông, sau đó đứng dậy tiến về phía cửa khoá chốt lại sau đó nhìn ông.
Ông nội Trương vẫn bình thản ngồi trên ghế, sắc mặt không chút thay đổi nhìn hành động của cháu gái, ông biết con bé đang chuẩn bị bàn chuyện với ông, một câu chuyện bí mật chỉ những người đứng trên bờ sinh tử được quyền tìm hiểu nó.
Ngồi xuống chiếc ghế lúc nảy,cô nhìn thẳng ông nội nói ra điều ông không ngờ được .
" vụ nổ xe và cái chết của cha cùng Uyển Vy tất cả điều là một vở kịch, một vở kịch hoàn hảo đánh lừa lũ ngu xuẩn đang tự cho mình cái quyền cướp đi mạng sống của chúng ta, ông nội ...ba ... vẫn còn sống "
Ông nội Trương ngạc nhiên, sau đó lại bình tĩnh nở nụ cười tán thưởng cho cháu gái .
" nguyên nhân gì khiến con dàn xếp vụ đánh lừa thế giới này ?"
Tất cả kết hoạch điều có nguyên nhân dẫn đến nó và ... phi vụ " đánh lừa kẻ cướp " này cũng chẳng ngoại lệ .
Uyển Nghi cười, đôi con ngươi sáng lên.
" khi con vẫn đang ở Hồng Kông để thực hiện một cuộc giao dịch thì có một người đến báo tin ba sẽ gặp nguy hiểm nên cháu đã cho người dàn cảnh này trmớc khi về nước và tất nhiên cảnh sát và luật sư tất cả điều là của chúng ta "
sau đó nhếch môi, ánh mắt thay đổi.
" nguyên nhân có vẻ khách quan hơn ta nghĩ "
" không chỉ vậy, hiện tại trong công ty đang loạn lên vì mất đi " rắn chủ " cơ hội hiếm hoi để bọn " chuột cống " đánh cắp mồi của chúng ta, cháu muốn đến công ty làm việc ông nội, người nghĩ sao ? "
" ta ? Ta thì làm được gì nữa, già rồi, hiện tại không còn như lúc trẻ, con giờ là chủ quản tất cả nghe theo con "
" cảm ơn ông, ông nội, con đã đặt một khu nghĩ dưỡng trên đảo sau " đám tang " ông có thể đến đó nghỉ ngơi, ba cùng Uyển Vy cũng ở đó "
Ông nội Trương gật nhẹ đầu, con ngươi trầm ngâm sau đó cất tiếng .
" Uyển Vy ... con bé đó ..."
" ông nội yên tâm, Uyển Vy ... cô ấy là người báo tin cho chúng ta, xác định an toàn "
" vậy ở đó có suối nước nóng không ? "
" có chứ "
" có nơi để luyện chữ chứ ? "
" tất nhiên rồi "
" có hoa đào ta thích chứ ?"
" không thiếu "
" ta đi, lập tức "
" vâng, ông nội "
Sau đó có một người cười thích thú ở trong phòng liệt kê thứ cần đem theo và một người trẻ tuổi cười nhẹ chuẩn bị chu toàn cho chuyến nghỉ dưỡng không thời hạn .
Tác giả : Hàn Gia Nghi
Bạn thấy sao?