Chương 19: Chương 25 : Trường đua

Từ sân thượng đi xuống Uyển Nghi đã nhìn thấy em gái mà mình nâng niu bị khi dễ, môi đỏ hồng nhếch lên ánh mắt bình thường âm lãnh tăng thêm vài phần sát khí, cô tựa vào thành vịnh của cầu thang xem màn kịch đặc sắc do người đàn bà không có lấy một danh phận diễn.

Đại sảnh Trương gia hiện tại chỉ còn lại Mỹ Phương cùng Uyển Nhi, vài phút trước Gia Bảo đã tiễn hết khách ra về sau đó quay trở lại phòng ngủ để nghỉ ngơi vì vậy màn kịch " bắt nạt con ghẻ " chính thức khởi diễn.

Uyển Nhi một thân áo tang màu trắng quỳ trên đệm bông bị Mỹ Phương mắng nhiết, cô chỉ biết khóc, từng giọt rồi từng giọt lăn dài trên má, đôi con ngươi ngập nước nhìn linh cữu trên bàn .

Mỹ Phương đứng một bên, thừa diệp không ai thấy mở miệng mắng nhiết Trương nhị tiểu thư .

" hừ , giả bộ thanh cao, giả bộ ngây thơ, tao nói cho mày biết sớm muộn gì cái nhà cùng tài sản này điều sẽ thuộc về tao thôi, chị mày, con nhỏ mất dại đó cũng không biết chừng nay mai mày sẽ phải chôn xác nó "

Sau đó là một tràn cười hả hê cho cái sự ngu ngốc mà bà ta nghĩ ra, rồi sau này, khoảng thời gian tươi đẹp ấy sẽ đến nhanh thôi, tất cả những người coi thường bà ta coi thường Mỹ Phương này sẽ phải chống mắt lên coi bà ta nắm trong tay quyền lực mà không người nào có thể sánh được .

Nơi góc khuất cầu thang Uyển Nghi nhếch miệng, đôi con ngươi xuyên qua tầng không khí nhắm thẳng mục tiêu, cô bước ra khỏi góc khuất hai tay vỗ vào nhau tạo ra âm thanh " bốp bốp bốp " .

" kế hoạch rất chu đáo, nhưng...thật đáng tiếc có lẽ tôi nên nói cho bà biết một điều bí mật là... vị trí của bà hiện tại thấp hèn đến mức không bằng một con chó, sao ? Tức giận ?đố kị ?thì sao, bà làm gì được tôi nào? "

Uyển Nghi ngồi xuống một cái ghế, phía sau lưng là Lãnh Thần .

Lãnh Thần luôn luôn tâm niệm một điều là bản thân dù thua thiệt đến mức nào cũng được nhưng tốt nhất không nên chạm đến người anh nhận định sẽ đi cùng mình trên con đường sinh tử này, nếu không .... hậu quả khó lường , đôi con ngươi sâu thẩm trong mắt Lãnh Thần ngày càng lạnh .

Uyển Nghi ngồi trên ghế tay thon dài "tách" một tiếng liền có người xuất hiện, cô hài lòng nhếch môi ra hiệu cho thân tín của mình .

Người đàn ông lập tức hiểu ý tiến về phía Uyển Nhi đang đứng kín cẩn nói.

" mời nhị tiểu thư về phòng "

Sau đó lặng lẽ bước sau cô cho đến khi về đến phòng.

Bóng dáng nhỏ bé khuất sau cánh cửa cũng là lúc Uyển Nghi giải thoát cho sự đèn nén của mình, cô đứng dậy từng bước tiến đến bên cạnh Mỹ Phương tiếp đó âm thanh giữa tay và da thịt va chạm vang lên . Uyển Nghi hài lòng nhìn tác phẩm của mình trên mặt Mỹ Phương ánh mắt lạnh lẽo hiện tại tăng thêm mấy phần khinh bỉ .

Mỹ Phương bị tát, hai má  đỏ ửng in năm ngón tay, ánh mắt độc ác hướng về phía Uyển Nghi. Vậy thì sao ?bà ta cũng chẳng được thứ mình muốn, hạng thấp kém.

" mày dám đánh tao?"

" tại sao tôi không dám ?"

" mày... thứ con hoang, thứ giết người, sớm muộn gì mày cũng phải trả giá cho hành động hôm nay "

Đến hiện tại Lãnh Thần hoàn toàn có lí do để khiến người đàn bà trước mặt biến mất một cách nhanh nhất, từ ngữ bà ta dùng,cách bà ta nói chuyện có phải hay không quá đề cao bản thân ? .

Giày da bước tới bên cạnh Mỹ Phương, Lãnh Thần một thân vest đen tôn lên thân hình thon dài ngồi xuống trước mặt bà ta, tay lớn mang theo lực đạo mạnh mẽ nắm lấy hàm bà ta .

" tôi cảm thấy hiện tại bà nên câm miệng lại, và tôi chắc chắn một điều rằng sẽ chẳng ai dám động đến người phụ nữ của Lãnh Thần này trừ khi... hắn muốn nằm trong quan tài sớm một chút "

Sau đó xoay người rời đi kéo theo Uyển Nghi, đến trước cổng ra lệnh cho thủ hạ canh chừng Mỹ Phương bảo vệ an toàn cho người trong biệt thự, an bài xong mới yên tâm ôm người nào đó bước vào BMW.

Màn đêm tĩnh mịch là lúc cuộc chơi truỵ lạc bắt đầu, các club cùng bar có danh tiếng sẽ mở cửa lúc 11h đêm và đóng vào 5h sáng, thời điểm tụ tập ăn chơi các cô cậu nhà giàu một thân quần áo đắt đỏ lái BMW , Ferrari, Roll's-Roye cùng các hãng xe nổi tiếng bắt đầu, đường lớn ngõ nhỏ thắp đầy đèn neon chiếu sáng một đoạn đường dài và trò chơi kích thích nhất đêm nay chính là ...đua xe .

Trường đua Phong Lạc là một trong những trường đua nổi tiếng nhất ở thành phố A, mỗi đêm bà chủ nơi đây thu về không biết bao nhiêu là tiền và đêm nay cũng thế Phong Lạc mở cửa nghênh đón những nhân vật có địa vị cùng những vị khách có tiền, Lãnh Thần vốn dĩ chỉ muốn đem Uyển Nghi đến nơi nào đó thoải mái một chút nhưng có lẽ hôm nay không may mắn kể từ khi rời Trương gia chiếc BMW của anh luôn nằm trong tầm ngắm của súng bắn tỉa.

Trên sân thượng của một công ty, một người đàn ông mặc áo đen che kín cả người đang không ngừng chĩa súng nhắm theo chiếc BMW đang chạy trên đường.

Mục Khanh không ngừng quan sát nhất cử nhất động của BMW nhưng cuối cùng lại mất dấu, anh thầm chửi thề một tiếng sau đó ấn nhẹ chiếc bông tai lập tức nhận được âm thanh " tít tít "

" nhiệm vụ không hoàn thành, tổ hai tiếp tục "

" được "

Sau đó Mục Khanh tháo súng bắn tỉa ra để cẩn thận vào một cặp vải lại tỉ mỉ nhẹ nhàng tháo thiết bị giảm âm ra khỏi nòng súng sau đó cất kĩ, lập tức ra khỏi toà nhà .

Uyển Nghi một thân vest nữ màu đen ôm sát cơ thể tựa vào đầu xe, Lãnh Thần ngồi trong xe đưa mắt liếc nhìn từng con người đang đua nhau dán mắt lên tiểu bảo bối của anh, mắt phượng toả ra sát khí tay dài vặn chốt mơ cửa,tiếp đến lập tức bước xuống xe vòng qua thân xe tiến đến bên cạnh ôm hông cô tuyên bố chủ quyền .

Đường đua sắp bắt đầu, tất cả những người tham gia điều đứng ở vạch xuất phát bao gồm Uyển Nghi và Lãnh Thần . Hôm nay tâm trạng cô khômg tốt đột nhiên muốn đến Phong Lạc giải sầu nào ngờ Lãnh thiếu bên cạnh không phiền hà vác mông đi theo cô .

Tiếng người chủ trì hô lên " chuẩn bị " tất cả người tham gia đua điều ngồi vào vị trí, Uyển Nghi đeo kính mắt đen vào, thả một viên kẹo cao su vào miệng chống tay lên thành cửa nhìn mấy tay đua khác .

Phát súng báo hiệu trận đua bắt đầu, Uyển Nghi khởi động xe đạp chân ga lướt qua các chiếc xe khác, BMW dẫn đầu cuộc chơi.

Ferrari phía sau không chịu yếu thế nhất quyết đạp ga tăng tốc hàm ý vượt mặt BMW. Đường đua của Phong Lạc hiểm trở mức quy định tốc độ phải trên 110km/h BMW phía trước sớm đã vượt quá tốc độ trên đống hồ trực tiếp sử dụng mức cao nhất đua.

Ở Phong Lạc có một vực thẳm phía sau rừng cây, Uyển Nghi biết rõ điều đó vì vậy BMW thả chậm tốc độ lại đến khi gần vực thẳm lập tức đạp mạnh chân ga lấy đà băng qua vực thẳm, BMW hạ cánh an toàn bờ bên kia vực thẳm sau đó ung dung lái về đích, Lãnh Thần ngồi ghế phụ bên cạnh suốt quãng đường đua không hề nói chuyện chỉ chuyên tâm quan sát đường đua, thực ra chuyện đua xe ăn chơi gì mà anh chưa từng thử qua chỉ là hiện tại Lãnh Thần anh đã qua cái tuổi bốc đồng ăn chơi đó rồi, cho dù hôm nay nhìn lại cũng chẳng có cảm giác gì chỉ lo cho cô gái nhỏ gặp nguy hiểm đến khi an toàn về đích anh mới thở nhẹ hài lòng nhìn cô, mặc kệ ngày mai ra sau đêm nay cô muốn gì anh cũng nhất quyết theo cô đến cuối cùng .

Trận đua kết thúc, thắng bại đã phân, Uyển Nghi bước xuống xe đi về phía quán bar gần đó Lãnh Thần theo sau .

Phong Lạc là trường đua duy nhất có bar phía trong bao gồm nhà hàng và khách sạn có đủ, sẵn sàng phục vụ nhu cầu .

Uyển Nghi chọn đại một chỗ ngồi xuống, phục vụ nhanh chóng ra chào, cô phất tay.

" như cũ "

Bồi bà " vâng "một tiếng sau đó rời đi.

" em có vẻ thường tới đây ?"

Lãnh Thần lơ đảng hỏi .

" thỉnh thoảng thư giãn một chút"

Uyển Nghi cũng vô tình trả lời, xem như phải phép.

Ngữ Nguyệt từ bên trong quầy thu đi ra, con ngươi liếc nhìn lập tức bắt gặp hình ảnh Lãnh Thần đang ung dung thưởng thức rượu, Ngữ Nguyệt nhếch môi đỏ giẫm giày cao gót 7 phân đi tới làm như tự nhiên ngồi bên cạnh Lãnh Thần, môi đỏ nở nụ cười quyến rũ .

" vị khách này, có hay không muốn chúng ra 419 "

Chân thon dài mang tất đen của Ngữ Nguyệt ngang nhiên gác lên chân Lãnh Thần, váy ngắn màu đen theo động tác nâng cao làm lộ ra quần lót chữ đinh bắt mắt, một nhóm thanh niên ngồi đối diện không xa lập tức được rửa mắt reo hò phấn khích.

Đối với Lãnh Thần chuyện câu dẫn này chỉ như phủi bụi vì vậy liếc nhìn Ngữ Nguyệt sau đó mặc kệ cô ta tiếp tục uống rượu của mình.

Uyển Nghi bên cạnh khẽ cười sau đó cất giọng .

" bà chủ Ngữ, đêm nay vị khách của bà thuộc về tôi "

Ngữ Nguyệt giật mình,đôi con ngươi đảo qua chạm ngay thân ảnh màu đen ngồi trong góc, cô lập tức đứng dậy hướng Uyển Nghi cuối người xin lỗi.

" Trương tổng, chỉ trách Ngữ Nguyệt tôi có mắt như mù không biết đây là người của Trương tổng chỉ mong Trương tổng bỏ qua tôi ...tôi..."

" được rồi, đêm nay tôi muốn một phòng sạch sẽ, lầu ba "

" được, được lập tức chuẩn bị cho ngài"

Ngữ Nguyệt xoay người vội vã đi chuẩn bị .

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...