Chương 22: Chương 28:

Long Thành yên giấc trên giường lớn, tác dụng của thuốc mê chưa hết nên hiện tại anh vẫn trong trạng thái ngủ, Uyển Nghi bước vào phòng nhìn người con trai đang nằm trên giường, đôi mắt hiện lên vẻ thương cảm .

Long Thành khẽ rên mi mắt động đậy sau đó mở ra lúc đầu có lẽ không thích ứng được với ánh sáng chói chang nhưng sau đó đã ổn hơn nhiều, đại não lập tức xâu chuỗi lại quá trình vừa xảy ra, đôi con ngươi tĩnh lặng lập tức hiện lên vẻ hoang mang, thân thể trong chăn run lên sau đó vội vàng bước xuống giường lao về phía cửa, bước chân gấp gáp .

" em ở đây, Long Thành"

Uyển Nghi cất giọng, âm thanh nhẹ nhàng truyền tới từ phía sau làm cho Long Thành dừng bước, xác định được người nói Long Thành lập tức xoay người nhào vào lòng Uyển Nghi .

Từng giọt nước mắt rơi trên má, đôi mắt khép chặt như ngăn đi dòng lệ nhưng kết quả chúng vẫn tràn ra khỏi mi, Uyển Nghi nhẹ nhàng vỗ lưng cho Long Thành, cô biết ai cũng từng có nỗi ám ảnh chỉ là chúng còn tồn tại hay bị vùi sâu mà thôi, đối với Long Thành ám ảnh nhất là lần bắt cóc năm đó, khi Uyển Nghi giết chết tên cầm đầu, lưỡi dao xuyên qua cổ họng cắt đứt động mạch chủ, máu văng khắp nơi bắn lên cả người anh, sau đó hắn ngã xuống mắt vẫn trừng anh, như anh đã hại hắn, anh sợ ,rất sợ, sau đó anh trầm cảm nhẹ một thời gian, tất cả sự việc đó dần bị lãng quên khi anh bắt đầu với Mạc Đằng nhưng có lẽ nó lại quay về vào tối hôm qua, ánh mắt đó ... thật đáng sợ.

" ngoan, chuyện đó xảy ra lâu rồi, hiện tại cũng chẳng có gì nữa, nghe em, quên nó đi "

" anh làm không được, Nghi, anh...sắp thành vô dụng rồi đúng không?"

Long Thành ngẩn đầu nhìn cô, đôi mắt vươn theo hạt châu trong suốt tròng mắt đỏa hoe.

Uyển Nghi thở dài, nâng mặt Long Thành lên.

" Long Thành, đây là lần cuối em nói điều này với anh, nếu chuyện hôm nay xảy ra thêm lần nào nữa chắc chắn em sẽ cho anh về trụ sở chính"

" đừng...anh hứa đây là lần cuối...lần cuối"

" tốt, Mạc Đằng sẽ vào đây nhanh thôi, trở về giường nằm nghỉ một lát, em còn chút việc phải giải quyết ".

" được, gặp lại sau"

"Gặp lại sau "

Sau đó Uyển Nghi rời đi, Long Thành cũng ngoan ngoãn nằm lại trên giường .

Công Ty Trương gia .

Uyển Nghi xuống xe, mang theo Túc Trạch-một trong những sát thủ vừa đứng nhất cuộc tuyển chọn tháng này.

Túc Trạch một thân áo vest cùng giày da đi phía sau cô, hôm nay là ngày đầu tiên anh gặp cô-người đứng đầu tổ chức sát thủ, anh nghe những người huấn luyện nói chủ nhân của họ là tuyệt mĩ nữ nhân là cực phẩm trong cực phẩm, cô luôn đứng đầu tất cả cuộc sát hạch tháng. Túc Trạch lúc đầu tò mò cho rằng cô sẽ là một người phụ nữ rất ghê gớm nhưng không, hôm nay anh gặp cô, không những xuất sắc hơn lời nói mà ngược lại còn cười chào đón anh, có lẽ Túc Trạch đã lỡ bước vào khu vực cấm rồi.

Uyển Nghi giẫm giày cao gót, một thân quần áo đen tuyền  mang theo Túc Trạch tiến về phía phòng họp, nơi tất cả cổ đông lớn nhỏ cùng nhân viên và thư kí của tập đoàn .

"Cạch"

Cánh cửa mở ra, Uyển Nghi một thân cao ngạo bước vào, đi đến bên ghế tổng giám đốc ung dung ngồi xuống, cả khán phòng im lặng, cô lướt mắt qua từng người rồi dừng lại phía giám đốc.

" tôi nghĩ mọi người hẳn đã biết tôi là ai rồi, nên hiện tại chúng ta vào thẳng vấn đề chính, hôm nay công ty chúng ta sẽ lập ra một cuộc khảo sát năng lực, tất cả nhân viên, cổ đông lớn nhỏ điều phải tham dự, buổi khảo sát bắt đầu vào 2 giờ chiều ngày mai, mọi người có tất cả 20 tiếng chuẩn bị cho cuộc khảo sát "

" tiếp theo, tôi muốn biết về lịch trình ngày hôm nay của tổng giám đốc, thư kí, thư kí ? Thư kí đâu ?"

" dạ...thưa tổng giám đốc, tôi là thư kí "

Uyển Nghi lập tức chau mày, đánh giá người con gái trước mặt, người được gọi là thư kí kia mặt một bột quần áo công sở bó sát, váy chỉ che quá mông, áo sơ mi vô cùng mỏng cơ hồ nhìn được màu áo lót bên trong, tác phong làm việc chậm chạp .

" ai tuyển cô vào đây ?"

" dạ, là giám đốc Trình ạ "

" giám đốc Trình? Trình Cảnh ?"

"Vâng"

Cô thư kí một mực khẳng định giám đốc Trình là người tuyển chọn cô ta, phía bên kia Trình Cảnh không ngừng đổ mồ hôi trừng mắt, hắn thật là uổng công khi nâng đỡ cô ta mà.

Uyển Nghi mỉm cười, đôi mắt sắt bén nhìn về phía Trình Cảnh cất giọng.

"Giám đốc Trình, nhân viên anh tuyển thuộc cấp bật nào vậy ? E? F hay G ? , có phải hay không công việc quá áp lực khiến anh không còn tư duy chính xác như lúc đầu? Vậy được, từ hôm nay anh được phép nghỉ việc "

Trình Cảnh bên kia vô cùng câm phẫn nhìn Uyển Nghi, dựa vào đâu mà Trình Cảnh này bị đuổi việc ? Cô ta dựa vào đâu chứ ? Hừ, ngày đầu tiên đến công ty để ra oai à ? Loại rẻ tiền, Trình Cảnh không ngừng phỉ báng cô trong lòng.

Uyển Nghi nhìn anh ta sau đó thu lại nụ cười chuyển từ tư thế ngồi thành gác chân lên bàn .

" không phục sao ? Được, tôi cho anh thấy người của tôi tuyển so với người của anh tuyển, nếu không vừa ý được tôi thì anh chỉ có thể cuốn gói cút khỏi Trương Thị mà thôi "

" Túc Trạch "

Uyển Nghi gọi một tiếng lập tức cửa truyền đến một tiếng cạch, sau đó thân ảmh Túc Trạch xuất hiện.

Áo vest cùng quần âu có lẽ rất hợp với Túc Trạch anh, tôn lên cơ thể hoàn mĩ vững vàng đứng trước cửa phòng họp một tiếng vang dội hô " vâng" .

Uyển Nghi bên này nâng cằm nhìn Trình Cảnh bên kia.

" cũng không biết Trương đại tiểu thư đây lấy đâu ra một thư ký nam nhanh nhẹn như vậy ? Hay là... Một tiểu bạch kiểm ngày đêm lăn lộn trên giường đàn bà kiếm chút tiền lẻ"

Trình Cảnh buông lời sỉ nhục Túc Trạch, cảm thấy bản thân không thể rời khỏi Trương thị liền đem thư ký mới làm bia đỡ dù gì phận làm một thư ký nhỏ nhoi lấy quyền hành gì trách cứ được Trình Cảnh này ?.

Trình Cảnh đắc ý, nhếch môi khinh thường Túc Trạch, nhưng đối với Túc Trạch hành vi cùng lời nói của giám đốc họ Trình kia hoàn toàn như gió thổi ruồi bay, chẳng có lấy một tí gì làm Túc Trạch anh tức giận được .

Phòng họp im lặng, tiếng nói của Trình Cảnh đặc biệt vang dội đặc biệt đủ to để cả phòng họp điều nghe, một trận hít khí truyền đến, phòng họp yên lặng không một ai dám phát ra tiếng động, âm thanh trao đổi không khí cật lực được giảm xuống.

Uyển Nghi đưa mắt nhìn Trình Cảnh, cảm thấy con người này không chỉ dơ bẩn mà còn lòng dạ thối tha, chẳng làm được gì ngoài ăn hại, vô dụng .

" nếu giám đốc Trình nói thư ký của tôi là tiểu bạch kiểm, kiếm tiền trên giường phụ nữ vậy xin hỏi giám đốc Trình đây có bằng chứng hay không ? Đại loại như video hoặc ghi âm gì đấy, vài bức ảnh cắt ghép cũng được, có không ?"

Trình Cảnh im lặng, vốn dĩ chỉ muốn đả kích nam thư ký mới kia cùng con nhỏ này thế nhưng ngược lại làm mình mất mặt .

Uyển Nghi nhìn Trình Cảnh, âm thanh phát ra từ dửng dưng xoay vòng một cái lập tức đến Bắc Cực xa xôi.

" giám đốc Trình, tôi nói cho anh biết, lời nói của anh phát ra hoàn toàn không phân biệt được tiếng người hay tiếng chó sao ? Bản thân mình từ đâu có được địa vị này ? Cũng không phải chỉ mình anh biết, việc hôm nay xem như chấm dứt, Túc Trạch tiễn giám đốc Trình"

" Trình tổng , mời "

Túc Trạch một bên bày ra bộ dáng mời người, một lòng làm theo nhiệm vụ được giao .

Tác giả : Hàn Gia Nghi

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...