Uyển Nghi một thân quần áo công sở giữ nguyên tư thế gác chân , ánh mặt đảo quanh phòng họp .
" cứ vậy đi , cuộc sát hạch sẽ diễn ra theo kế hoạch , tôi mong rằng chuyện ngày hôm nay sẽ không xảy ra lần nào nữa, được chứ ?"
"Vâng" Túc Trạch lập tức trả lời .
Uyển Nghi hài lòng,nói một tiếng tan họp sau đó rời đi, dù sao cũng có Túc Trạch xử lí công việc, coi như cô giảm phân nửa lượng công việc trong ngày dành chút thời gian nghỉ ngơi .
Giày cao gót màu đen giẫm trên nền gạch men từng bước ra khỏi công ty, BMW từ tầng hầm giữ xe lái ra khỏi cổng kiểm soát.
Uyển Nghi một mình lái xe trên đường cao tốc, âm thanh động cơ từng tiếng lại từng tiếng truyền vào tai cô, bản thân không thích ồn ào cô với tay bật nhạc, âm thanh nhẹ nhàng của piano thoát ra khỏi loa lan rộng trong không gian nhỏ hẹp của BMW.
Cô muốn đến thăm mẹ, rất lâu rồi cô chưa gặp mẹ, có lẽ hơn 2 tháng rồi, môi mỏng nhẹ nhếch lên tâm trạng cũng được ổn định hơn lại chợt nhớ đến em gái, có phải hay không cô nhóc kia vui quá nên quên luôn mình ? Không được a~ , thế nên tay trắng noãn cầm lấy điện thoại muốn gọi điện cho em gái lại không ngờ màn hình chưa bật đã sáng.
Màn hình điện thoại di động hiện một dãy số lạ, mày nhỏ cau lại, số điện thoại cô người có được không nhiều, đầu ngón tay đếm được cũng chỉ có vài ngón, đến ngay cả ông ngoại cũng không có vậy số điện thoại lạ trên màn hình từ đâu ra?.
Chuông chờ bắt máy của điện thoại reo liên hồi, mặc dù hoài nghi nhưng cô vẫn tiếp cuộc gọi .
Âm thanh nhạc chuông được thay thế bằng một giọng nói nhẹ nhàng hẳn là nữ đi, nhưng cớ sao lại gọi cho cô ? Nhầm số ? .
"Alo ?"
Đầu dây bên kia sau khi nhấn gọi luôn theo dõi động tĩnh truyền ra từ điện thoại.
Mạnh Ngọc Liên chỉ cảm thấy tò mò đối với điện thoại của Lãnh Thần, cô biết anh sẽ không đặt mật khẩu cho điện thoại, vậy nên nhân lúc anh không để ý Mạnh Ngọc Liên liền chồm tay lấy đi điện thoại đang đặt trên bàn, sau đó lục lọi từ đầu đến cuối.
Mạnh Ngọc Liên cho rằng sẽ chẳng có gì ngoài một số thứ như tài liệu hoặc mail của công ty bởi vì cô biết Lãnh Thần sẽ không lưu toàn bộ mọi thứ về anh vào điện thoại nhưng lúc cô nhấn đến danh bạ lại phát hiện một dãy số không có tên, Mạnh Ngọc Liên cho rằng chỉ là một số điện thoại của ai đó mà Lãnh Thần quên mất cài tên hoặc không tiện , sau đó lại nghĩ Lãnh Thần sẽ không bao giờ đặt một dãy số không có chút nhận dạng nào vào điện thoại .
Mạnh Ngọc Liên suy nghĩ trong chốc lát quyết định ấn gọi cứ tưởng đầu dây bên kia sẽ không trả lời nhưng đến khi cô nghe được một giọng nữ lại ngớ ngẩn, trong đầu " ầm" một tiếng sau đó ném điện thoại di động trong tay vào tường, điện thoại lập tức vỡ không còn một mảnh .
Uyển Nghi chau mày,trong lòng dâng lên cảm xúc khó chịu, sau đó suy nghĩ kĩ lại cảm thấy việc này không quan trọng, lập tức quăng nó ra sau đầu, lại mở điện thoại trong tay gọi điện cho em gái Uyển Nhi .
Mạnh Ngọc Liên không thể tin được vào hai tai của mình, đó là giọng một người phụ nữ ? Là ai,là ai muốn cướp Thần của cô ? Cô không muốn, Thần là của cô tuyệt đối không cho bất cứ người phụ nữ khác động chạm, trong đầu lại hiện lên vô số mưu kế .
Lãnh Thần vừa bước ra khỏi cửa nhà vệ sinh đã nghe thấy âm thanh vỡ nát của thứ gì đó, chân nhanh chóng bước về phía phòng làm việc lại phát hiện Mạnh Ngọc Liên ngây ngốc ngồi trên sô pha phía đối diện có rất nhiều mảnh vỡ điện thoại, mà anh không biết cô ta ngồi đó ngẩn ra làm gì ? .
" Mạnh Ngọc Liên, cô cút khỏi đây cho tôi"
Giọng nói không mang theo bất kì cảm xúc nào của Lãnh Thần truyền tới, vì anh nhớ ra rằng trong điện thoại di động có lưu số của người con gái ấy, đó là thứ vô cùng quan trọng đối với anh, vốn dĩ muốn sau khi kết thúc công việc sẽ cùng Uyển Nghi gọi điện thoại một chút nào ngờ người phụ nữ không biết lễ phép này thế nhưng lại chạm vào điện thoại của anh sau đó còn đập nát nó nữa, vậy cũng chẳng tính là gì nhưng ngay đến thẻ sim cũng chẳng còn nguyên vẹn, hiển nhiên là do cô ta cố ý đi, vậy hà cớ gì phải giữ lại nữa ?
Mạnh Ngọc Liên mang theo tâm tình khó chịu ngồi trên sô pha, trong đầu luôn cố gắng nghĩ ra cách tìm được người phụ nữ của số điện thoại kia nhưng lại nghe được âm thanh lạnh lẽo gọi tên cô, theo quán tính cô quay đầu lại chạm phải ánh mắt hờ hững của Lãnh Thần cơ hồ bên trong còn cất giấu chút phẫn nộ . Mạnh Ngọc Liên lập tức thay đổi cảm xúc , môi đỏ nở ra nụ cười nhẹ nhàng, vốn cô lớn lên tương đối xinh đẹp lại thêm nụ cười nhẹ này càng thêm dịu dàng, nhưng đánh tiếc Lãnh Thần bên kia vô cùng không để ý đến cô, lại nói nhan sắc của Mạnh Ngọc Liên vốn được xếp vào loại xinh đẹp nhưng hiển nhiên cô xinh đẹp tới cỡ nào đi nữa đối với Lãnh thiếu bên kia chỉ là cọng cỏ đứng cạnh hoa hồng là Uyển Nghi mà thôi.
Lãnh Thần bình sinh vô cùng ít thứ gọi là nhẫn nại, lại vô cùng không thích nói một lời hai lần, chân bước đến bên bàn làm việc nhưng mắt lại thấy cơ thể Mạnh Ngọc Liên nhào qua tức tốc xoay người hung hăng trừng cô ta, tư cách đối diện với anh còn chẳng có thì lấy đâu ra tư cách chạm vào người Lãnh Thần anh ? Có phải hay không Mạnh Ngọc Liên cô chê cuộc sống bản thân quá dài ?.
Vốn dĩ Lãnh Thần sẽ không nổi giận nhưng đây là tình huống gì ? Anh có thể nhị được không tức giận sao ? Anh cũng chẳng phải thần tiên, không có cái gọi là nhân từ kia đâu, vì vậy sau khi xoay người, Lãnh thiếu lại thuận tay kéo ghế dựa ra xa mà bên đây Mạnh Ngọc Liên nhào qua, theo ý định sẽ ngã vào lòng anh, giở chút thủ đoạn vuốt ve làm nũng sau đó tra hỏi tên cùng nơi ở của người phụ nữ kia thế nhưng không ngờ Lãnh Thần một bên tránh né có cảm giác ghê tởm cô lại một bên dẹp chướng ngại vật, có lòng cho cô ôm đất mà thân thiết .
Mạnh Ngọc Liên vì thế nên ngã nhào xuống đất " bịch" một tiếng trực tiếp hôn mặt đất bằng cơ thể, mà bên đây Lãnh thiếu lại xem như không có gì ung dung kéo ghế ngồi lên, gác chân lạnh lùng nhìn Mạnh Ngọc Liên chật vật đứng lên từ dưới đất.
Môi mỏng cong lên, ánh mắt một tia nhiệt độ cũng chẳng có ,hờ hững nhìn Mạnh Ngọc Liên đang cật lực từ dưới đất đứng dậy, lại nhìn biểu cảm đánh thương của cô ta Lãnh thiếu xém chút nữa đã quăng người ra cửa sổ, ngã một chút đã khóc vậy chẳng phải luôn miệng nói muốn đi theo anh, vậy chút đau này cũng khóc được thì đến khi gặp nguy hiểm chẳng phải người chạy đầu tiên là cô ta sao ? Loại phụ nữ ngu ngốc này Lãnh Thần anh không cần .
Mạnh Ngọc Liên cơ hồ muốn nổi đóa, xuất thân của cô ta không nhỏ, cha làm thị trưởng thành phố A mà anh trai Mạnh Thiên Khởi lại là tổng giám đốc công ty thực phẩm lớn nhất thành phố A này, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ chịu qua nhục nhã cùng thất bại mà hôm nay lại nếm thử cả hai cùng một lúc, tinh thần Mạnh Ngọc Liên hiện tại còn bình tĩnh thì đã là tiên rồi, nghĩ đứng lên muốn chất vấn anh lại sợ anh vì chuyện này có cái nhìn xấu về mình vậy nên cật lực nuốt xuống tức giận, lại hướng về phía Lãnh Thần cười nhẹ một cái sau đó còn giả bộ nói " em không sao ".
Kiên nhẫn của Lãnh Thần không phải ai anh cũng có thể tận lực được, ngày hôm nay nếu không vì cô ta có thể lợi dụng chút ít thì anh thà húp cháo một tháng cũng chẳng muốn cùng cô ta ở chungmoojt phòng như thế này , nên biết Lãnh thiếu sợ nhất là cháu , mặc dù mùi hương ngon nhưng khi nhìn lại không muốn ăn .
" cô muốn tự đi hay từ đây bay xuống ?"
Lời nói rất nhẹ,âm thanh vừa đủ nhưng nội dung lại làm người khác âm thầm toát mồ hôi, Mạnh Ngọc Liên hiểu rõ Lãnh Thần nói được sẽ làm được vì vậy nhanh chóng sửa lại trang phục một chút sau đó viện cớ có việc liền chạy đi, nên biết hiện tại anh đang ở công ty cụ thể là tầng 30 , từ đây rớt xuống còn được bao nhiêu bộ phận tự bản thân không cần suy nghĩ sâu xa liền hiểu, đừng nên đùa với Lãnh gia đặc biệt là đại thiếu gia Lãnh Thần kia .
Sau khi rời khỏi người đàn bà phiền phức Mạnh Ngọc Liên, Lãnh Thần như trút bỏ gánh nặng,trong đầu lại suy nghĩ phụ nữ luôn phiền phức vậy sao? Không phải, Uyển Nghi của anh đâu có phiền, hơn nữa lại giúp được anh nhiều thứ, được rồi, cơ bản là rất hoàn hảo ít nhất sẽ không đem phiền toái như Mạnh Ngọc Liên ngu ngốc đó .
Vậy nên Lãnh thiếu từ suy nghĩ hiện tại đã chuyển đổi sang nghĩ đến giai nhân rồi.
Bên kia Lãnh thiếu nghĩ đến người trong lòng thì bên này Uyển Nghi lại thành thơi, nhàn hạ lái BMW rước em gái.
Uyển Nhi hiện tại đã chuyển từ nhà chính Trương gia trở về biệt thự tư nhân của Uyển Nghi, ở biệt thự độ an toàn là tuyệt đối, bởi vì ngay cả bản thân mình Uyển Nghi cũng chẳng biết lúc nào thì mình sẽ ngã xuống, thế nên trong lòng trăm vạn suy tính, chờ đến lúc em gái hai mươi mốt tuổi đến lúc đó chọn một người có độ tin cậy cao rồi giao em gái cho hắn.
Chỉ chốc lát BMW đã lái đến cổng biệt thự.
Biệt thự tư nhân của Uyển Nghi cũng chẳng có gì nổi bật, chỉ duy nhất có thêm vườn Cẩm Tú Cầu xanh cùng hệ thống bảo vệ nghiêm ngặt nhất, mặc dù trước cổng chẳng có một bóng người nhưng cũng không chắc xung quanh biệt thự sẽ không một, hai sát thủ ẩn nấp, bước một chân vào hắc đạo có nghĩa là bản thân đã đặt mạng sống của mình trên đầu súng, định luật thắng làm vua thua làm giặc sẽ được áp dụng tuyệt đối, bản thân mạnh sẽ bảo vệ được người bên cạnh, bản thân là một tên vô dụng ? Vậy xin lỗi, mạng của bạn tuyệt sẽ nhanh chống bị lấy đi, khi đó muốn bảo vệ người quang trọng với mình cũng chẳng được.
Uyển Nghi lái BMW vào cổng, hệ thống bảo vệ sẽ tự động quét toàn thân người trong xe cùng xác nhận thân phận sau đó sẽ thuận lợi tiến vào biệt thự, thân phận xác nhận được mới có tư cách đi vào , thân phận không được xác nhận hệ thống bảo vệ sẽ trự tiếp bắn thuốc gây mê vào đối phương sau đó sẽ gửi mã đến tổ chức tiếp đó người được phân công bảo vệ biệt thự sẽ xử lí chuyện còn lại .
Uyển Nghi dừng xe lại, mở cửa bước ra khỏi xe tược tiếp đi vào biệt thự, hiện tại là 1h chiều biệt thự được xây dựng ở ngoại ô thành phố hướng đến phía Bắc, ánh mặt trời nóng gắt sẽ không ảnh hưởng đến nhiệt độ trong nhà huống chi còn có điều hòa, không khí lại càng thoải mái. Uyển Nhi hiện tại đang nằm trong phòng nhàm chán xem phim hành động,chị hai không cho cô ra khỏi biệt thự,bởi vì nguy hiểm luôn theo dõi hai chị em cô, biết làm sao được, hắc đạo luôn tàn sát lẩn nhau nếu không đề phòng, cái mạng nhỏ này chẳng biết khi nào sẽ bị tước mất, chị hai lo lắng cũng dễ hiểu thôi.
Uyển Nghi vào nhà biết rõ em gái ở trong phòng, cái này không nghĩ cũng biết, con bé đó đi đâu được ngoài vườn hoa và hồ bơi chứ , cô bước chầm chậm lên cầu thang, âm thanh giày cao gót phát ra liên tục, Uyển Nghi nắm chốt cửa mở ra lập tức nhìn thấy em gái cuộn tròn trên sô pha xem phim mà Uyển Nhi theo âm thanh mở khóa nhìn ra phía cửa phát hiện là chị hai, chân nhỏ lập tức bước xuống lao vào lòng chị mình, từ nhỏ chị hai luôn yêu thương cô việc ôm ấp này cũng chẳng có gì phải lạ. Nhưng không phải chị hai đang ở công ty sao ? Sao lại ở trở về nhà rồi ? .
" thay quần áo đi, đẹp một chút, chúng ta đi thăm mẹ "
Uyển Nghi nhẹ nhàng vuốt tóc em gái, con ngươi màu đen đầy lạnh lùng hiện tại chỉ còn lại ấm áp nhẹ nhàng.
Uyển Nhi nghe đến được gặp mẹ , tinh thần nhàm chán lúc này triệt để bốc hơi, phần khích nhảy nhót hô một tiếng" vâng" liền chạy vào phòng thay quần áo, suy nghĩ hỏi chị tại sao lại về nhà đã bị ném sau đầu .
Uyển Nghi nhìn theo bóng dáng nhỏ của em gái, cười nhẹ một tiếng ngồi xuống sô pha đợi.
Tác giả: Hàn Gia Nghi
Bạn thấy sao?