Sau khi thay quần áo, Uyển Nhi cùng chị hai lái xe rời khỏi biệt thự tư nhân.
BMW lấy tốc độ ổn định lái trên đường trán nhựa tiến về một hướng khác, nơi đó đặt một thứ mà chị em cô luôn mong nhớ.
Khi sinh hai chị em cô, vì khó sinh mà mẹ qua đời,ba không một chút quan tâm hai chị em chỉ mang theo tro cốt của mẹ đón máy bay về nước, bản thân từ nhỏ không được hưởng thụ sự yêu thương từ ba mẹ, là anh hai Gia Bảo một tay nuôi hai chị em lớn, đến lúc năm tuổi lại rời xa anh đến một đất nước xa xôi, không một người quen biết bản thân chỉ có thể phấn đấu, rốt cuộc cũng hoàn thành được con được gian nan đó, sau này khi trở về bên cạnh anh trai việc đầu tiên Uyển Nghi làm đó chính là ôm anh thật chặc sau đó khóc lớn một trận, trút bỏ bao nhiêu uất ức của bản thân, chỉ có bên cạnh anh trai cô mới có thể yếu đuối.
Nếu như nói chị em Uyển Nghi thiếu thốn tình thân thì không, chẳn phải còn có anh trai Gia Bảo sao? Ông nội Trương mặc dù đến lúc bốn tuổi Uyển Nghi mới biết đến nhưng thái độ cùng cử chỉ của ông cho cô biết ông thật sự yêu thương hai chị em cô, lại nói nếu như 8 năm cô ở bên cạnh cha nuôi, tình cảm giả tạo là không thể, cô là con người,đương nhiên cũng sẽ có cảm xúc chỉ là không bộc lộ nó ra thôi, hiện tại tập đoàn Trương thị phát triển không tồi, tổ chức Uyển Nghi tạo ra làm ăn tương đối khá mặc dù công việc không quang minh chính đại cho lắm, ví như rửa tiền cùng buôn bán vũ khí tương đối ổn định đi .
BMW chầm chậm chạy dọc theo rừng cây, hiện tại là mùa đông cũng chưa có tuyết lá cây vẫn còn màu xanh lục, chạy qua rừng cây ven theo bờ biển hướng đồi núi chạy tới .
Mộ phần mẹ Uyển Nghi được chôn cất ở trên đỉnh núi gần biển, cô từng nghe ông ngoại nói mẹ rất thích ngắm bình minh, vì vậy lúc mất ông đã đem mẹ tới đây để mẹ ngày ngày có thềm ngắm bình minh .
Gió biển mang theo cảm giác lạnh tràn vào khoang xe, Uyển Nghi tương đối hưởng thụ không khí này, cả hai chị em cô điều thích biển đương nhiên đồ biển cũng sẽ không từ bỏ.
" chị, chúng ta đi thăm mẹ có thể ở lại hai ngày hay không? Em muốn ăn một ít hải sản cùng dọn dẹp nơi đó nữa , mẹ không thích bẩn"
Uyển Nhi ngồi cạnh ghế lái, âm thanh nhỏ nhẹ trò chuyện cùng Uyển Nghi.
" được, tìm thêm một ít hoa trồng phía sau vườn , mẹ cũng thích hoa"
" vâng"
Uyển Nhi vui mừng đồng ý, lại hưng phấn muốn nhanh đến nơi liền thúc giục chị mình chạy nhanh hơn, mà ở ghế lái Uyển Nghi cũng bất đắc dĩ lắc đầu tăng tốc độ phóng về phía đỉnh núi.
Vì ngọn núi này thuộc quyền sở hữu của Trương gia nên trên núi có một biệt thự nhỏ, hàng tháng chị em cô điều đến đây cũng sẽ ngủ lại ở đây nên biệt thự luôn được quét dọn.
Xe dừng lại ở cổng biệt thự, phía bên trong lập tức có một người đàn ông trạc tuổi bước đến mở cửa sau đó cung kính cúi chào.
Sau khi đem xe vào trong Uyển Nhi không đợi được nhanh chóng lao ra khỏi xe chạy về phía người đàn ông kia, gắt gao ôm cổ sau đó hô lớn.
" bác Quân, Uyển Nhi thật sự nhớ bác a~~"
Quản gia Quân cười nhẹ, sau đó đợi đến khí cô buông mình ra mới đưa tay vuốt đầu cô .
" nhị tiểu thư, tôi cũng nhớ ngài nữa" .
" a, bác Quân tối nay cháu muốn ăn cua hấp ,còn có mực nướng, ốc nữa, có canh cá nữa được không ạ "
" tất nhiên rồi, tôi sẽ lập tức chuẩn bị cho ngài "
" chị, tối nay chúng ta lại được ăn no rồi "
Uyển Nhi vui vẻ ôm tay chị hai mình, đầu nhỏ liên tục nhớ đến những món ăn quản gia Quân làm, thật sự ăn ngon a~~, lại nuốt một ngụm nước bọt.
Uyển Nghi đứng một bên, mỉm cười nhìn em gái lại gật nhẹ đầu với quản gia Quân, đứa trẻ này đã hai mươi tuổi rồi hiện tại còn làm ra vẻ ngày nào cũng không được ăn ngon làm cô bất lực, nếu có người không biết còn tưởng cô suốt ngày bỏ đói nó đấy.
" Mạc Đằng nếu nghe được lời nói hôm nay của em chắc chắn sẽ rất buồn"
Uyển Nhi biến sắc, đùa nhau à, kể từ khi chị hai bận rộn một việc ăn uống của cô điều giao cho Mạc Đằng, mặc dù anh ấy nấu không tệ( mà là rất tệ) cô điều cười cười cho qua nhưng không thể để anh ấy nghe được lời nói hôm nay,nếu không Uyển Nhi liền không sống yên ổn rồi .
Cũng không thể trách Uyển Nhi nói Mạc Đằng như vậy được, bởi vì có một lần sau khi làm xong nhiệm vụ Uyển Nghi trở về sớm hơn dự định,liền đích thân nấu ăn cho em gái, sau đó nhận được vô số lời khen từ em mà trùng hợp thay Mạc Đằng vừa vặn nghe được lời than"nhỏ" từ chỗ Uyển Nhi mặc dù môi cười nhưng lòng âm thầm ghi hận, chờ đợi đến khi chị hai lại bận anh ta vô cùng nhẫn nại làm thức ăn cho cô, lại " vô tình" thêm ít muối, kết quả tiểu Uyển Nhi sau khi ăn xong lập tức uống hơn mười ly nước lọc tối đó canh nhà vệ sinh không biết bao nhiêu lần, từ đó về sau mỗi khi nói đến món ăn ngon Uyển Nhi lại liếc ngang dọc xác định Mạc Đằng không xuất hiện mới thở phào nói tiếp chuyện, thật sự là nhớ sâu sắc a~~~.
Uyển Nghi cảm thấy có phải hay không mình nên cho Mạc Đằng học một khóa nấu ăn ??? Mặc dù thức ăn anh ta làm ra ăn thì được mà mùi vị thì miễn đi, một món canh qua tay anh ta lại trở thành món mặn hơn muối, món chiên canh lửa rất tốt lại không biết vì sao khi đem ra lại khét hơn phân nửa, món xào quá nhạt món mặn thì khỏi ăn, anh ta cho mấy muỗng muối vậy??? Kết luận: ăn thì được mùi vị thì không .
Mà hiện tại xem như Mạc Đằng không muốn học cũng không được, anh ta từ bỏ những cuộc chơi thâu đêm, tử bỏ mỹ nhân dâng tận miệng lại từ bỏ rượu whisky yêu thích chỉ vì - Long Thành, sớm biết kết cục anh ta sẽ si mê như vậy cô đã trực tiếp uy hiếp anh ta bằng Long Thành rồi đáng tiếc Long Thành xuất hiện quá trễ làm cô tốn không ít mĩ nhân cho tên kia.
"đinh...linh...linh"
Chuông điện thoại reo lên, Uyển Nghi nhìn quản gia Quân, trao đổi ánh mắt, sau đó bỏ lại một câu " chờ chị trở lại" liền rời đi .
Màn hình điện thoại liên tục phát sáng, hiện lên hai chữ" giao dịch" , môi anh đào nhếch lên, ấn nút nghe .
" chị hai, đơn hàng kì này liên quan đến chính phủ "
Giọng nói trầm phát ra từ điện thoại truyền đến bên tai.
" chính phủ ? Cần đồ của chính phủ chỉ có hai loại, một , là quan lại tham của, hai, là tội phạm xuyên quốc gia, nói xem một trong hai là ai"
Uyển Nghi chầm chậm nói, âm thanh mang theo vài tia hứng thú, không phải ai trong hắc đạo cũng có bản lĩnh trộm đồ từ chính phủ, sơ xuất một li đi hơn ngàn dặm .
" khách hàng lần này họ Chiến, tên Bắc Dã"
" Chiến Bắc Dã? Chẳng phải Chiến gia ở tận bên kia nửa bán cầu sao, sao lại xuất hiện ở đây ?"
" không những hắn xuất hiện ở đây mà còn đến tận trụ sở phụ, đặt hàng"
" nói với hắn, đêm nay, 12 giờ , phía Bắc ngoại ô thành phố B, chậm một giây hủy bỏ giao dịch"
" vâng "
Uyển Nghi tắt máy,cô biết hắn, Chiến Bắc Dã, con trai lớn của Chiến gia, dưới hắn có hai em gái một em trai, vốn dĩ Chiến gia trụ sở không phải ở đây hơn nữa làm sao hắn tìm được trụ sở phụ ? Tốt, để tôi xem , anh muốn giở trò gì?
Uyển Nghi nhếch môi, thu lại hàng quang trong con ngươi , xoay người cất bước trở lại biệt thự, bước chân vào phòng khác đã nghe được tiếng của em gái truyền ra, tâm tình nâng lên không ít, nâng bước tiến vào phòng bếp.
Bên trong, quản gia Quân đang tự tay làm món ăn cho tối nay, một bên nói chuyện cùng Uyển Nhi một bên thành thạo làm sạch mực, phía dưới chân còn có một thùng cua còn mới mà bên kia Uyển Nhi đang nghịch một con cua to khác =.= .
Nghe được tiếng bước chân, Uyển Nhi xoay người lại, nhìn thấy là chị hai lập chay tới ôm cánh tay cô, luyên thuyên về chuyện con cua to sắp kẹp cô, may mắn cô bẻ càng nó @.@.
Uyển Nghi cười nhẹ, nhìn em gái vô tư như vậy thật sự chỉ muốn con bé mãi như thế, nguyện ý cả đời bảo vệ.
" ngoan, đừng nghịch nó nữa,kẻo nó kẹp đứt tay em"
" xuy, em không tin, nó dám kẹp em, em liền bẻ càng nó, ha ha cua to, mày sẽ không kẹp được tao đâu"
Nói xong lại còn làm động tác chế giễu con cua to mất càng đang nằm cạnh đó.
Uyển Nghi bất lực.
" đừng ồn, tối nay ở lại đây với quản gia Quân, chị hai có chút việc, sáng mai sẽ trở lại với em, buổi tối vào phòng chị ngủ"
Cô vuốt tóc em gái, yêu thương dặn dò.
" chị, chị lại muốn đi đâu sao?"
Uyển Nhi lo lắng hỏi, cô không muốn chị hai đi làm công việc nguy hiểm đó.
" ở lại đây, sáng mai chị trở lại, ngoan, sẽ không sao"
" chị ..."
Uyển Nhi còn chưa nói hết cô đã xoay người đi khỏi biệt thự, khỏi động xe, chạy đi.
Cô biết em gái không muốn cô hai tay dính đầy máu, nhưng điều đó là không thể, cô là sát thủ hai tay không máu thì tuyệt đối sẽ không giữ được tính mạng, có lẽ sự kiện năm đó đã làm em gái có bóng ma đi.
Tác giả : Hàn Gia Nghi
Bạn thấy sao?